"Tôi cũng không ngại nói thật với cậu, tuy những năm trước tôi cũng từng làm sư phụ Điểm Tâm mười mấy năm, nhưng mấy năm nay cơ bản là không động tay vào làm Điểm Tâm nữa, tay nghề đã lụt nghề từ lâu rồi. Chu sư phụ mấy năm nay toàn làm Điểm Tâm phân khúc trung cao cấp và cao cấp, mấy loại Điểm Tâm bình dân đơn giản rất ít khi làm. So với cậu, kinh nghiệm của hai chúng tôi ở mảng này đều không bằng cậu."
Tần Hoài không ngờ hôm nay Tô Lão Bản cất công lái xe đưa hắn và Triệu Thành An ra sân bay, lại thực sự là có chính sự muốn bàn bạc, hơn nữa còn là chuyện trọng đại liên quan đến sự nghiệp kiếm tiền trong mấy năm tới của Tri Vị Cư.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút, không đồng ý, cũng chẳng từ chối, trả lời nước đôi: "Nếu có thời gian và Tô Lão Bản ngài cần lời khuyên của tôi, có lẽ tôi có thể đưa ra chút ý kiến trong phạm vi khả năng của mình."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Tô Lão Bản liền hiểu ý của hắn, không nói nhiều nữa, trả lại thời gian trò chuyện cùng Tần Hoài cho Chu sư phụ.
Chu sư phụ lải nhải dặn dò một loạt những điểm cần lưu ý khi làm Diện Quả Nhi, lặp đi lặp lại việc Tần Hoài sau khi về Sơn Thị phải luyện tập thế nào, luyện tập ra sao, đừng làm bản thân quá sức, nhưng cũng không được lơ là. Nếu thực sự có chỗ nào không hiểu thì có thể hỏi Triệu Thành An, Triệu Thành An tuy rằng bệnh vẫn chưa khỏi, nhưng đã theo ông học bao nhiêu năm nay, kiến thức lý thuyết rất phong phú, chắc chắn là hiểu nhiều hơn Tần Hoài.
Ông không giống Tào Quế Hương, có thể gọi video cho Tần Hoài để dạy học trực tuyến, Chu sư phụ không thích mô hình này, ông cảm thấy chỉ xem video thì không thể nhìn rõ thủ pháp cụ thể của đầu bếp, người không ở trước mặt thì ông không dạy được.
Tần Hoài tỏ vẻ thấu hiểu, mỗi vị sư phụ đều có thói quen riêng của mình.
Chu sư phụ kéo Tần Hoài nói chuyện mãi đến tận lúc Tần Hoài bắt buộc phải lên máy bay mới chịu đưa mắt nhìn hắn và Triệu Thành An qua cửa an ninh, trên mặt đong đầy vẻ lưu luyến đồ đệ sắp đi xa, còn về việc lưu luyến đồ đệ nào sắp đi xa ấy à...
Đứa đệ tử ruột hàng thật giá thật là Triệu Thành An đây căn bản cóc thèm quan tâm.
Hắn tranh thủ lúc Chu sư phụ đang kéo Tần Hoài lải nhải dặn dò những việc cần lưu ý trong tương lai, liền lôi đống Điểm Tâm mà Chu sư phụ tự tay làm nhét cho hai người mang lên máy bay ra, mỗi món nếm thử một miếng, rồi chọn món mình thích ăn bắt đầu ăn lấy ăn để.
Còn chưa qua cửa an ninh, người đã no ứ hự rồi.
"Ợ." Triệu Thành An ợ một cái thật to ở cửa lên máy bay, tỏ ý bụng mình chỉ chứa được đến đây thôi, lát nữa lên máy bay còn phải uống nước ngọt nữa, không còn bụng dạ nào để nhét thêm Điểm Tâm, bèn dúi luôn phần Điểm Tâm còn lại cho Tần Hoài.
"Hôm nay sư phụ tôi làm Thu Lê Tô ngon cực kỳ, tôi cố ý chừa lại cho cậu hai miếng đấy, mau ăn đi."
Tần Hoài lẳng lặng ăn.
"Vừa nãy Tô Lão Bản với sư phụ tôi lải nhải với cậu cái gì thế? Tôi không nghe kỹ lắm, chỉ loáng thoáng nghe thấy hình như Tô Lão Bản muốn rủ cậu làm ăn chung, là vụ kinh doanh nhà máy Điểm Tâm hả? Cậu thấy Tô Lão Bản làm vụ này có thành công không?" Triệu Thành An hỏi.
Tần Hoài vẫn lăng lặng ăn Điểm Tâm, ăn một lúc rồi mới từ tốn trả lời:
"Tôi không biết, tôi không có kinh nghiệm trong mảng đó."
"Tôi chỉ biết Tô Lão Bản thực sự rất có hứng thú với vụ làm ăn này, dạo này ông ấy đụng tường trong khoản công thức Điểm Tâm cũng chẳng ít hơn hai chúng ta là bao, với tính cách của ông ấy, chỉ cần ông ấy muốn làm, tôi tin chắc ngày nào đó sẽ thành công thôi."
Mắt Triệu Thành An sáng rực lên.
Tần Hoài: "Cậu muốn làm gì?"
"Lần trước ở Bắc Bình, Hạ Mục Bính chăng phải đã cho tôi mấy trăm ngàn tệ tiền tiêu vặt sao? Chỗ tiền đó tôi vẫn giữ chứ chưa đem đi bắt đáy cổ phiếu, nhưng cứ vứt trong thẻ ngân hàng tôi lại thấy ngứa ngáy, muốn lôi ra làm chút gì đó."
"Cậu có kỹ năng Kinh Doanh cấp Trung, cậu đáng tin hơn. Nếu cậu thấy phi vụ này khả thi, tới lúc đó tôi sẽ hỏi thử Tô Lão Bản xem có thể nể mặt sư phụ tôi mà cho tôi đầu tư chút tiền vào nhà máy không. Tiền của Hạ Mục Bính cho, lỡ đầu tư thua lỗ thì còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa."
Tần Hoài nhớ lại cái tài khoản chứng khoán xanh lè xanh lét của Triệu Thành An, cạn lời cà khịa: "Thế nên lấy tiền của mình đi bắt đáy thì có mặt mũi nhìn người chắc?"
"Cậu đừng có lo."
"Đúng rồi, dạo này cậu cày được bao nhiêu độ thuần thục Điểm Tâm rồi?" Triệu Thành An hỏi.
“Hơn 7000.”
Nhắc tới chuyện này, Tần Hoài liền nhấn mở bảng điều khiển trò chơi giữa không trung để xem thử độ thuần thục: "Còn 2100 điểm nữa là thăng cấp rồi."
"Thế thì nhanh lắm, cậu về cày thêm mấy ngày nữa là chạm ngưỡng luôn rồi."
Đúng là rất nhanh, ngày đầu tiên Tần Hoài làm Diện Quả Nhi đã cày được 93 điểm thuần thục, hôm đó sau khi Triệu Thành An kèm cặp riêng cho hắn xong, Tần Hoài lại làm thêm Diện Quả Nhi vài tiếng nữa, cày thêm được 78 điểm thuần thục.
Vốn dĩ Tần Hoài tưởng tốc độ này đã là nhanh lắm rồi, ngờ đâu mấy ngày tiếp theo điểm thuần thục cày được ngày càng khoa trương. Có thể là do làm Diện Quả Nhi đã quen tay, ngày cao nhất Tần Hoài cày được trọn vẹn 1400 điểm thuần thục, hiệu suất quả là vô tiền khoáng hậu, về sau có muốn làm lại cũng chẳng làm được.
LVQ8371