Trần Huệ Hồng ngồi hóng hớt bên cạnh với tốc độ bàn thờ, cắn hết cả nửa cân hạt dưa.
Nếu không phải Cung Lương cần về nhà thu dọn hành lý để đưa vợ con chuyển tới đây ở sớm, Tần Hoài thực sự e rằng La Quân sẽ không kìm nén nổi cơn tức mà bùng nổ ngay tại trận.
"La tiên sinh, tôi phải về thu dọn hành lý nên xin phép cáo từ trước, lần sau có cơ hội sẽ lại đến thăm ông. Chân cẳng ông đi lại bất tiện, làm vật lý trị liệu quả thực rất có ích đấy. Nếu ông thực sự không thích làm trị liệu thì dán chút cao chườm nóng cũng tốt. Vừa hay tôi có mang theo ít cao dán, lần tới sang tôi sẽ biếu ông hai hộp, hôm nay tôi xin phép về trước." Cung Lương xách theo túi Điểm Tâm và Trà Trần Bì đã được đóng gói cẩn thận rời đi. Lời lẽ tuy có phần khách sáo, nhưng sự quan tâm dành cho La Quân lại là chân thành.
Bản chất Cung Lương vẫn là một người tốt bụng nhiệt tình, có điều sự nhiệt tình của hắn còn tùy đối tượng, chứ không phải kiểu nhiệt tình bất chấp với tất cả mọi người như Trần Huệ Hồng lúc trước.
Sau khi Cung Lương rời đi, La Quân nhịn nhục suốt mấy tiếng đồng hồ rốt cuộc cũng không cần phải diễn nét mặt hiền từ nữa. Mặt ông sầm lại trong tích tắc, cao giọng đầy giận dữ hét vọng vào bếp hỏi Tần Hoài đang làm Điểm Tâm trong đó:
"Tần Hoài, cậu vừa mới kích hoạt nhiệm vụ gì thế hả? Có phải là của con Ngoa Thú chết tiệt này không? Khi nào nó mới tỉnh? Cậu tốt nhất là làm cho nó tỉnh trước khi tôi chết đi! Nếu phải đợi đến kiếp sau tôi mới được chửi nó, thì tôi chết cũng không nhắm mắt nổi đâu."
Mấy chữ cuối cùng có thể nói là ông đã nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra.
Tần Hoài đang nặn Diện Quả Nhi trong bếp, nghe thấy tiếng rống giận dữ của La Quân liền vội vã chạy ra giảng hòa: "Ông La, ông đừng nóng giận, người không biết thì không có tội mà."
"Tuy Cung tiên sinh thích nói mấy lời sáo rỗng ngoài mặt, thích tạo ra những cuộc gặp gỡ tình cờ, thích dùng đủ mọi cách để ăn ké Điểm Tâm ngon, nhưng tâm địa của anh ấy chắc chắn là tốt. Sự quan tâm dành cho ông cũng chắc chắn là thật lòng. Mặc dù cháu không hiểu lắm tại sao anh ấy lại quan tâm ông đến vậy."
"Xét hành động chứ không xét tâm tư mà, Cung tiên sinh bất kể là hành động hay tâm tư đều rất tốt, ông thông cảm cho anh ấy một chút nhé. Diện Quả Nhi này ông muốn ăn loại hình quả quýt hay quả chuối? Hiện tại loại hình quả chuối cháu nặn chưa đạt, kết cấu cũng có vấn đề. Còn loại hình quả quýt thì trông cũng tàm tạm nhưng hương vị lại bị lỗi, ông muốn ăn loại nào?"
La Quân hừ lạnh một tiếng, bày ra vẻ mặt tiêu chuẩn của một NPC phản diện: "Tôi muốn ăn Diện Quả Nhi hình quả táo.”
Tần Hoài: ...Không hổ là La Quân, bắt chọn giữa A và B thì ông ấy lại chọn C.
Thôi được rồi, không đòi ăn "cả hai" đã là may lắm rồi.
"Trong bếp có một cái Diện Quả Nhi hình quả quýt cháu vừa phết màu xong, hay là ông ăn tạm cái này trước nhé? Bánh Hồ Điệp Tô của Triệu Thành An còn hai phút nữa là ra lò rồi, cái Diện Quả Nhi trên tay cháu chắc cũng chỉ hai ba phút nữa là xong. Ông chịu khó đợi thêm vài phút nhé, đến lúc đó vừa ăn, cháu vừa kể cho mọi người nghe về nhiệm vụ cháu mới kích hoạt, ông thấy sao?"
Tần Hoài biết rõ, hôm nay La Quân vì Cung Lương nên đã rất nể mặt rồi. Với tính cách của La Quân, có thể nhẫn nhịn suốt mấy tiếng đồng hồ không nổi cáu thì đúng là một kỳ tích.
Phải biết rằng, chỉ cần Trần Huệ Hồng có mặt ở nhà La Quân, thì trung bình cứ 20 phút trong phòng sẽ lại vang lên câu chửi: Trần Huệ Hồng cô bị bệnh à.
Trần Huệ Hồng nghe thấy có nhiệm vụ để hóng hớt, lập tức hành động. Chị ấy thuần thục kéo ngăn kéo đựng đủ loại trà của nhà La Quân ra, tìm được một gói hồng trà.
"Bàn chuyện chính sự à, bàn chuyện chính sự thì phải uống hồng trà, để tôi đi pha."
"Tôi đi gọt chút trái cây." Thạch Đại Đảm hớn hở nói.
Thấy ai nấy đều có việc để làm, Trần Công cũng ngại ngồi không, ngẫm nghĩ một lát rồi nhìn La Quân hỏi: "La tiên sinh, hay là tôi ngồi tâm sự với ông hai phút nhé?"
"Cút." La Quân đáp gọn lỏn, súc tích: "Đừng ép tôi lấy roi quất cậu.”
"La tiên sinh nói chuyện vẫn thẳng thắn như vậy." Trần Công cười đáp, đặt mông ngồi phịch xuống ghế sô pha cạnh La Quân, bày ra dáng vẻ chỉ cần làm cho La tiên sinh vui, ông có quất tôi cũng chẳng sao.
Tần Hoài trở lại bếp tranh thủ từng giây từng phút phết màu cho cái Diện Quả Nhi hình quả quýt. Triệu Thành An nãy giờ đứng trong bếp ăn trái cây đến mức sắp ợ hơi liếc nhìn cái Diện Quả Nhi trên tay Tần Hoài, nhận xét: "Diện Quả Nhi này cậu làm cũng khá đấy, trông rất giống quả quýt."
Triệu Thành An đang ăn quýt.
"Ăn ít thôi, lát nữa bàn chuyện chính sự tha hồ mà ăn." Tần Hoài nói.
Nghe Tần Hoài nhắc đến chuyện này, Triệu Thành An chỉ thấy một nỗi bị thương dâng trào, hắn bi phẫn nói: "Cậu còn dám nói à, rõ ràng trưa nay bảo là sang nhà La Quân mở tiệc trà, tôi cứ tưởng chiều nay được nghỉ ngơi xả hơi, ai dè mở tiệc trà thì cũng vẫn phải chưi vào bếp làm Điểm Tâm. Lần trước còn được đi ăn buffet, lần này lại biển thành cắm mặt làm Điểm Tâm."
"Lần sau biến thành cái gì thì tôi cũng chẳng dám nghĩ tới nữa."
LVQ8371