Theo lời Chu sư phụ, nếu Tần Hoài muốn tiến bộ trong mảng Diện Quả Nhị, thì không thể dục tốc bất đạt. Việc trực tiếp cầm lấy công thức hoàn chỉnh nhất đương nhiên có thể giúp một bước lên mây, nhưng lại làm mất đi niềm vưi tự mày mò khám phá, điều này sẽ khiến hắn trong giai đoạn đầu học làm Diện Quả Nhi đánh mất đi sự kính sợ và tỉnh thần tìm tồi cơ bản nhất đối với loại Điểm Tâm này.
Nói đơn giản thì là, Chu sư phụ cảm thấy Tần Hoài cần phải nếm chút khổ ải ở mảng này.
Dù sao với thiên phú của Tần Hoài, cơ hội để hắn nếm mùi thất bại cũng chẳng có nhiều.
Tần Hoài đồng tình với suy nghĩ của Chu sư phụ, nhưng Chu sư phụ cũng không nỡ để hắn chịu quá nhiều cay đắng, thế nên ông đã đưa cho hắn công thức hoàn chỉnh của Hương Tiêu Diện Quả Nhi, nhưng lại chỉ đưa một nửa công thức của Quất Diện Quả Nhi.
Phương pháp giảng dạy này đã được suy tính vô cùng cặn kẽ, trong suốt một ngày vật lộn với Diện Quả Nhi, Tần Hoài đã nhận thức được điều này cực kỳ sâu sắc. Hương Tiêu Diện Quả Nhi nhìn qua thì có vẻ tạo hình đơn giản, nhưng thực chất lại khó ở những chỗ mà người ta căn bản không thể tưởng tượng nổi.
Bắt chước hình dáng thì đễ, bắt chước cái hồn mới khó. Hương Tiêu Diện Quả Nhi thành phẩm phải đặt lên bàn mà vẫn đứng vững được, trông y như một quả chuối thật. Hình dáng này vốn không phải là kiểu dáng Điểm Tâm truyền thống, Quất Diện Quả Nhi nhìn có vẻ khó nhằn, nhưng thực chất lại mang hình dáng tròn trịa tiêu chuẩn của Điểm Tâm.
Không tiêu chuẩn, không truyền thống đồng nghĩa với việc nó rất khó, bởi vì nếu dễ thì nó đã trở thành mẫu cơ bản rồi.
Hương Tiêu Diện Quả Nhi có thể giao công thức hoàn chỉnh, bởi vì cho dù Tần Hoài có nắm trong tay công thức hoàn chỉnh, thì với chỉ pháp hiện tại của hắn cũng chẳng thể nào làm ra hồn được. Quất Diện Quả Nhi lại không thể đưa công thức hoàn chỉnh, vì tạo hình của nó nhìn thì có vẻ khó, nhưng trên thực tế chỉ là yêu cầu mức độ tỉ mỉ rất cao, độ khó thực sự lại nằm ở khâu nêm nếm.
Chu sư phụ tin rằng với thiên phú nêm nếm kinh người của Tần Hoài, giai đoạn đầu có thể sẽ hơi gian nan, nhưng chỉ cần nghiêm túc nghiên cứu, tìm ra bí quyết, rồi ông lại chỉ điểm sương sương phương hướng cho hắn, thì con đường phía trước vẫn rất rộng mở. Tần Hoài chắc chắn sẽ nhanh chóng tự mò ra được công thức hoàn chỉnh sát với bản gốc nhất.
Đến lúc đó ông mới giao bản hoàn chỉnh cho Tần Hoài, như vậy Tần Hoài mới thực sự học được cách làm, chứ không chỉ đơn thuần là làm theo.
Ý tưởng rất tuyệt, Tần Hoài cũng cảm nhận được tâm ý của Chư sư phụ, nhưng hắn lại thấy Chư sư phụ hơi đánh giá quá cao mình rồi.
Tần Hoài làm Diện Quả Nhi ròng rã cả ngày, lần đầu tiên nhận ra thì ra nghề sư phụ Điểm Tâm cũng có thể coi là lao động trí óc.
Nếu không thì làm sao giải thích được việc hắn làm Điểm Tâm cả ngày trời, tay không đau, eo không mỏi, cơ thể chẳng thấy mệt mỏi chút nào, mà chỉ đơn thuần là thấy đau đầu. Đau âm ỉ, đau tê rần, cảm giác y như lúc đang nghỉ ngơi thì bị ai đó phang cho một gậy vào đầu vậy.
Vốn dĩ cơn đau đầu này đã thuyên giảm phần nào ngay khoảnh khắc tan làm, nhưng giờ đây nhìn thấy đống Diện Quả Nhi trên bàn, Tần Hoài không chỉ thấy đau đầu, mà còn cảm thấy nhức óc vô cùng.
Tần Hoài gặm chuối, mắt nhìn chằm chằm Triệu Thành An, trên mặt viết rõ dòng chữ "hôm nay nếu cậu không cho tôi một lời giải thích hợp lý, ngày mai cậu tới nhà tôi đừng hòng được ăn chuối nữa".
Triệu Thành An nói: "Tôi cũng muốn chôm điện thoại của cậu lắm chứ, nhưng cậu đang cầm chơi sờ sờ ra đấy, tôi chôm kiểu gì?”
"Đấy là trọng tâm à???"
"Tôi biết, bây giờ cậu nhìn hai cái Diện Quả Nhi này là thấy bốc hỏa, lại nhớ tới cảnh tượng bi thảm lúc làm Diện Quả Nhi ban ngày, cảm giác này tôi hiểu mà. Dạo này tôi cũng toàn thế, tối nào sư phụ cũng giữ tôi lại để kiểm điểm, lúc bắt tôi nhìn đống Điểm Tâm mình làm ra, tôi chỉ hận không thể tiêu hủy chúng nó ngay tại trận."
"Bây giờ cậu đã hiểu mấy ngày nay tôi sống khổ sở nhường nào chưa?"
Tần Hoài mặt không cảm xúc nói: "Lúc nãy tôi vừa xem thử, hôm nay cày được 93 điểm thuần thục Phát Diện."
Triệu Thành An: "...Đệt, vậy chăng phải Phát Diện của cậu sẽ thăng lên cấp Đại Sư trước ngày 20 sao?”
"Không nhanh thế đâu." Tần Hoài lại cắn thêm một miếng chuối: "Hai ngày trước không cày được là vì Điểm Tâm làm quá đơn giản, hôm nay cày được 93 điểm chứng tỏ phương hướng và tư duy của tôi không có vấn đề, phải nâng độ khó lên thì sau này mới cày điểm thuần thục tiếp được. Nhưng thế không có nghĩa là lúc chạm ngưỡng giới hạn sẽ không bị kẹt cấp, trước đây lúc kỹ năng nêm nếm lên cấp Đại Sư tôi đã bị kẹt độ thuần thục rất lâu rồi. Phát Diện á... Trước Quốc khánh mà lên được cấp Đại Sư thì với tôi đã là một thắng lợi rồi."
Trong lúc Tần Hoài nói chuyện, sự ghen tị đã dâng ngập trong mắt Triệu Thành An. Hắn chua loét nói: "Trước Quốc khánh mà thăng cấp được, thế thì trình độ của cậu chẳng phải sẽ hoàn toàn vượt mặt tôi trước Quốc khánh sao?"
"Cậu nói gì thế, hôm nay cậu chẳng tiến bộ đó sao? Nhỡ đâu cậu cũng dung hội quán thông được trước Quốc khánh thì sao. Tôi nói rồi, chuyến đi Vân Trung Thực Đường lần này chính là cơ hội của cậu đấy." Tần Hoài lặng lẽ thi triển kỹ năng Nói Dối cấp Đại Sư.
LVQ8371