Nghe Tần Hoài nhắc tới chuyện này, Triệu Thành An liền tức anh ách: "Sáng nay tôi còn tưởng tật xấu của mình đã khỏi, sắp luyện thành thần công đến nơi rồi, hóa ra lại là chập mạch, tiếp xúc kém, lúc được lúc mất. Bây giờ tôi hoàn toàn mù tịt không hiểu rốt cuộc chuyện này là sao nữa. Người ta cứ bảo có ký ức cơ bắp, thế của tôi chắc là ký ức linh hồn rồi, cái tật xấu này nó ăn sâu vào trong xương tủy tôi mất rồi."
Tần Hoài: "... Thực ra Chu sư phụ nói cấm có sai, cậu chính là do luyện tập quá ít. Rảnh rỗi sinh nông nổi mới có thời gian suy nghĩ lung tung. Mấy hôm trước ngày nào cậu cũng cắm mặt làm Điểm Tâm đến mức phải đăng lên WeChat than vãn, làm gì có thời gian mà lảm nhảm mấy lời nhảm nhí này."
Lời này của Tần Hoài đã nhắc nhở Triệu Thành An, hắn sực nhớ ra hôm nay mình còn chưa đăng WeChat, bèn vội vàng post ngay một cái status kèm 8 icon khóc rống.
Đăng status xong, Triệu Thành An lại nhớ ra hôm nay mình tới nhà Tần Hoài không phải để ăn trái cây hay phô diễn kỹ năng chôm đồ, mà là có chuyện chính sự cần bàn.
"Mấy chuyện này không quan trọng, tôi mang hai cái Diện Quả Nhi này về là vì có lời muốn nói." Nhắc đến chuyện chính, thần thái và điệu bộ của Triệu Thành An trở nên nghiêm túc hơn hẳn. Trong thoáng chốc, Tần Hoài ngỡ như mình đang quay lại thời điểm mới quen Triệu Thành An.
Hồi đó Triệu Thành An đúng chuẩn là người bình thường, bình thường chăng khác gì bao người, đâu có giống như bây giờ, đến người cũng chẳng phải.
Tần Hoài bày ra tư thế rửa tai lắng nghe.
Triệu Thành An hắng giọng, nói: "Hôm nay tôi thấy cậu làm Diện Quả Nhi cả ngày, tuy độ thuần thục tăng lên không ít, nhưng nhìn trạng thái và hiệu suất của cậu, chắc là làm khổ sở lắm nhỉ?"
"Có phải cậu cảm thấy rõ ràng trình độ của mình không hề tệ, tay chân lanh lẹ, cái gì cần hiểu đều hiểu cả, cũng có ý thức về mảng này, nhưng cứ bắt tay vào làm là lại y hệt một lính mới tò te, làm thế này không đúng làm thế kia cũng sai, thậm chí đến thành phẩm làm ra cũng chẳng nói rõ được là sai ở đâu không?"
"Cảm giác bản thân giống như một người mới bắt đầu, đột nhiên chẳng hiểu cái mô tê gì nữa, chỉ biết cắm đầu bắt chước theo. Nhưng oái oăm thay bắt chước lại chẳng giống, đâm ra trong lòng cuống cuồng, mà có cuống cũng vô dụng, bởi vì có vội thì tay chân cũng đâu làm ra hồn được. Thế nên sự nôn nóng đó chỉ có thể thể hiện qua nét mặt và động tác, càng làm tay chân càng lóng ngóng, người ngoài nhìn vào cứ tưởng cậu sắp lao vào đánh lộn với Diện Quả Nhi đến nơi."
Tần Hoài nghe mà ngớ cả người.
Thậm chí hắn còn không đáp lại Triệu Thành An ngay, mà chỉ trừng mắt khiếp sợ nhìn chằm chằm đối phương, trên mặt viết rành rành dòng chữ "Cậu là ai, cậu còn là Phù Du không đấy? Sao thoắt cái cậu đã biến thành một lão sư phụ già dặn chín chắn, liếc mắt một cái đã nhìn thấu tôi rồi? Cậu sành sỏi Diện Quả Nhi đến thế cơ à?".
Sao trước kia chưa từng nghe cậu nhắc tới, nếu cậu có kỹ năng trâu bò thế này thì đã sớm nổ tung trời rồi chứ.
Thấy Tần Hoài nửa ngày không hó hé gì, Triệu Thành An sốt ruột: "Nói gì đi chứ, nhìn tôi làm gì? Tôi nói sai à?"
"Thì... cũng không sai, rất chuẩn, chuẩn y như lúc tôi làm Điểm Tâm cậu bị hồn xuyên vào tôi vậy. Sao cậu nhìn ra được hay thế? Tôi thấy đến Chu sư phụ chắc cũng chẳng phân tích cụ thể và trúng phóc được đến mức này đâu."
Triệu Thành An đắc ý nói: "Vẫn là câu nói đó, chưa ăn thịt heo thì chẳng lẽ chưa từng thấy heo chạy chắc? Năm đó lúc tôi còn làm học việc ở Thái Phong Lâu, vì Giang sư phụ chỉ biết làm Điểm Tâm phương Bắc, mà con trai thứ hai của ông ấy là Giang Vệ Kim lại rất có thiên phú bên mảng Bạch Án, nên ông ấy đã cất công nhờ cậy một vị sư phụ Điểm Tâm Giang Nam mở tiệm Điểm Tâm ở Bắc Bình đến đạy Giang Vệ Kim làm Điểm Tâm.”
"Cũng chính là Tỉnh sư phụ của quán cơm quốc doanh Cô Tô đấy. Vị sư phụ Điểm Tâm Giang Nam đó trước kia từng làm ngự trù, làm mấy loại Điểm Tâm tinh xảo như Diện Quả Nhi thì đúng là cao thủ hàng đầu."
"Lúc đó quá trình dạy học diễn ra ngay trong Thái Phong Lâu, tôi đứng cạnh xem náo nhiệt. Vị sư phụ Điểm Tâm kia đề phòng người khác chứ chẳng thèm đề phòng tôi, bởi vì tôi là thằng ngốc nổi tiếng ở Thái Phong Lâu mà, tôi xem náo nhiệt thì đúng là chỉ xem náo nhiệt thôi."
"Nếu bắt tôi làm, thì tôi làm chẳng ra hồn đâu. Nhưng nếu bảo tôi dạy hoặc nói về mấy cái kiến thức lý thuyết kiểu này, thì chỗ tôi có sẵn khuôn mẫu luôn."
Giờ khắc này, Tần Hoài mới thực sự ý thức được hàm lượng vàng trong ký ức kiếp đầu tiên của Triệu Thành An. Làm kẻ ngốc cũng có cái lợi của kẻ ngốc, kẻ ngốc đứng xem náo nhiệt học lỏm tùy thích mà chẳng ai quản. Thêm vào đó kiếp đầu tiên Triệu Thành An lại là kẻ thích hóng hớt, đôi mắt này của hắn chắc hẳn đã từng nhìn thấy biết bao nhiêu thứ tốt đẹp rồi.
"Vậy cậu có biết tình huống này tôi nên giải quyết thế nào không?” Tần Hoài khiêm tốn thỉnh giáo Triệu sư phụ đày đặn kinh nghiệm.
"Cậu đợi lát, để tôi nghĩ xem nào." Triệu Thành An trầm tư một lát, cầm lấy cái Hương Tiêu Diện Quả Nhi đã nguội lật qua lật lại xem xét: "Có phải lúc làm Hương Tiêu Diện Quả Nhi cậu gặp vấn đề lớn ở khâu tạo hình không? Bột nhào cứng quá sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến hương vị, chỉ để ngắm chứ không ăn được. Còn nhào mềm quá thì cái hình quả chuối lại rất khó giữ form, Diện Quả Nhi hấp xong căn bản không thể đứng vững trên bàn, cực kỳ dễ biến dạng."
LVQ8371