Nhưng chỉ một giây sau Tần Hoài đã kịp loé lên, đây đúng là một tin tốt cực kỳ quan trọng. Trần Công xin được nghi phép năm đồng nghĩa với việc tiệc trà ở nhà La Quân sắp được tổ chức rồi.
Buổi tiệc trà quy tụ đầy đủ tất cả các Tinh Quái.
"Trợ lý Trần, cho hỏi anh xin nghỉ phép năm từ lúc nào vậy?" Khuất Tĩnh hỏi.
Trần Công điềm nhiên đáp: "Dài lắm, Hàn tổng nghe nói tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian nên đã duyệt cho tôi hẳn 35 ngày phép năm. Tôi có thể nghỉ một mạch từ ngày 20 tháng 8 đến tận ngày 23 tháng 9. Dù sao thì tôi cũng chẳng có bạn bè nào khác, công việc bận rộn quá nên cũng ít khi liên lạc với người nhà, thế nên tôi tính 35 ngày này sẽ ở lại Sơn Thị để bồi đắp tình cảm với mọi người."
"Vì vậy mọi người cứ từ từ, chúng ta có rất nhiều thời gian và cơ hội để tụ tập, không cần phải cố tình điều chỉnh lịch nghỉ vì tôi đâu."
Trần Huệ Hồng hùa theo: "Đúng đúng đúng, chị vừa mới nói chuyện với Trần Công xong. Hiện giờ chị không có căn nào thích hợp cho cậu ấy ở cả, mấy căn đó toàn chất đầy đồ đạc, nhất thời không dọn ra kịp. Nhưng bên chỗ La Quân hình như vẫn còn mấy căn rộng hai ba trăm mét vuông đấy. Trước đây chị chăng hề biết ông ấy có nhiều nhà ở khu mình như thế, ông ấy cũng chăng cho thuê mà cứ để trống không vậy, chị còn tưởng là nhà của tay nào mua đầu cơ cơ đấy."
La Quân trợn ngược mắt: "Tôi là một trong những nhà phát triển của khu này, giữ lại vài căn mình thích thì không được chắc?"
Trần Huệ Hồng phớt lờ La Quân luôn: "Thế nên đến lúc đó Trần Công cứ đến thẳng đây, ưng căn nào thì dọn vào căn đấy. Nếu không ưng căn nào thì chị lại liên hệ giúp xem có phòng trống nào khác cho thuê không."
"Lão Thạch, bên em cũng sắp xếp thời gian qua đây một chuyến đi. Chị bảo này, chị với Tĩnh Tĩnh vừa chọn được cho La Quân một mảnh đất xây mộ đẹp cực kỳ, tới lúc đó em nhất định phải qua xem nhé, em xem xong kiểu gì cũng thấy bọn chị khéo chọn cho mà xem."
Thạch Đại Đảm hớn hở gật đầu: "Đợi nhóc tì nhà em tựu trường là em rảnh rang ngay, lúc nào cũng qua được. Tới lúc đó nhất định em sẽ đi xem phần mộ của La tiên sinh."
"Ơ, La tiên sinh, rõ ràng trong khu mình ông vẫn còn mấy căn nhà trống, sao lần trước lão Thạch đến ở ông không nói gì, báo hại anh ấy cuối cùng phải ở nhờ nhà ông vậy?" Khuất Tĩnh tò mò hỏi.
La Quân khẽ hất cằm, kể cả có đang gọi video thì ông vẫn giữ cái nết dùng cằm để nhìn người: "Nhiều nhà quá, quên mất."
Trần Huệ Hồng tiếp tục chủ trì cuộc họp: "Hôm nay chủ yếu là báo cho mọi người cái tin vui này. Tần Hoài, đến lúc đó em với Tiểu Triệu nhất định phải về đấy nhé, nhớ về trước ngày 20 tháng 8 nha. Chỗ ở của Tiểu Triệu, lão Thạch và Trần Công chị sẽ lo liệu. Tốt nhất là tối 20 tháng 8 tụi mình cứ mở tiệc trà ở nhà La Quân trước đi. Lần đầu tiên có bữa tiệc trà đông đủ thế này, chị nghĩ tới thôi đã thấy phấn khích rồi."
Tần Hoài lên tiếng: "Vậy Hồng tỷ, chị có thể tiện tay tìm giúp em một căn hộ trong khu nhà mình, hướng Bắc Nam, một phòng ngủ, có ghế sô pha bự bự chút được không? Em định thuê cho An Du Du, tình hình cụ thể là thế này..."
Tần Hoài tóm tắt ngắn gọn tiến triển mang tính đột phá ngày hôm nay, khiến mọi người không ngừng trầm trồ kinh ngạc, chẳng ai ngờ Phù Du lại có chiêu này.
Trần Huệ Hồng nghe xong quá khứ của An Du Du thì mủi lòng, suýt nữa đã rớt nước mắt vì cảm động: "Không ngờ trước đây Du Du lại phải sống khổ cực như vậy, đến công viên giải trí cũng chưa từng được đi. Chị nhớ chỗ Ngã Đệ chắc là có vé năm của công viên giải trí đấy, nếu không có thì bắt nó mua một cái. Đợi Du Du về chị sẽ tặng con bé một cái vé năm”
Tần Hoài: ... Hồng tỷ, chị tự bỏ tiền túi ra mua đi.
"Nếu mọi chuyện đã bàn xong rồi thì tôi cũng không làm phiền mọi người nữa. Rất mong chờ cuộc gặp mặt trực tiếp với tất cả vào ngày 20 tháng 8." Trần Công cười nói, "Tất nhiên, tôi cũng rất hy vọng trước ngày 20 tháng 8 nhóm mình sẽ có thêm bạn mới, càng đông càng vui mà."
Đúng là nhân viên làm công xuất sắc có khác, dí KPI mà cứ nhẹ tựa lông hồng.
Nhưng mà ngày 20 tháng 8 à...
Bây giờ mới là cuối tháng 7, còn hơn 20 ngày nữa. Nếu bảng thông số cơ bản có bước đột phá lớn, hoàn thành luôn Nhiệm Vụ Chính Tuyến để mở khóa ký ức cho An Du Du, thì chuyện đó cũng khó nói trước được lắm.
Dù sao trước đó Tần Hoài cũng đâu ngờ Triệu Thành An lại thức tỉnh nhanh đến thế, ký ức là xem liền một mạch mà.
"Tôi sẽ cố gắng." Tần Hoài đáp.
Tần Hoài rất muốn nỗ lực, ngặt nỗi năng lực có hạn. Cày độ thuần thục đâu phải cứ bật hack hay vào phần mềm giả lập chỉnh sửa thông số là đầy ngay được. Cái trò này cũng y hệt như việc cày độ thiện cảm của Tinh Quái vậy, cứ phải từ từ mới được.
Bây giờ Tần Hoài vừa cày độ thuần thục, vừa cày độ hảo cảm, xét ở một góc độ nào đó thì cũng coi như là song quản tề hạ rồi.
Mà phải công nhận, hiệu quả khá là tốt.
Ban đầu, khi An Du Du ở lại chỗ của Tần Hoài và Triệu Thành An vào buổi sáng để xem hai người họ làm Điểm Tâm, mọi người cũng chẳng để ý lắm. Dù sao thì cô cũng là nhân viên mà Tần Hoài đích thân đưa từ Vân Trung Thực Đường tới, sáng nào cô cũng đến sớm phụ hắn chuẩn bị nguyên liệu. Thỉnh thoảng Tần Hoài rảnh rỗi, mở lớp dạy kèm một thầy một trò cho nhân viên nhà mình thì cũng là lẽ thường tình.
Nhưng khi lớp dạy kèm này kéo dài đến ngày thứ 3, rất nhiều người ở Tri Vị Cư đã bắt đầu thấy sai sai.
LVQ8371