Các chú các bác của Khuất Tĩnh đương nhiên là không tin, nhưng họ cũng chẳng ngại coi cô ấy như một đứa cháu nhận nuôi. Dù sao thì bố mẹ cô ấy cũng sống đến từng tuổi này rồi, muốn tùy hứng sống trong thế giới của riêng mình một lần thì có gì sai đâu chứ?
Hai hôm nay là sinh nhật bác cả của Khuất Tĩnh, với tư cách là con cháu mới nhận vào nhà, cô ấy chạy qua chạy lại bên đó rất chăm chỉ, còn phải ăn cơm cùng người nhà bên đó. Có lúc Trần Huệ Hồng mang trái cây đến nhà Khuất Tĩnh cũng chẳng thấy bóng dáng cô ấy đâu, các chủ đề trong nhóm chat cô ấy cũng rất ít khi có thời gian tham gia.
Thấy Khuất Tĩnh vui vẻ tận hưởng như vậy, mọi người cũng chẳng nói gì. Chỉ cần cô ấy kiên định với bản tâm của mình không dao động, không vì chuyện này mà độ kiếp thất bại thì, theo như lời Thạch Đại Đảm nói, đằng nào cũng là kiếp cuối cùng ở nhân gian rồi, thích ra sao thì ra, muốn làm gì thì làm.
Triệu Thành An rất tán thành suy nghĩ của Thạch Đại Đảm, hắn bày tỏ rằng đám Phù Du bọn họ cũng nghĩ y hệt.
Tần Hoài bảo hắn bớt mộng mơ lại, đừng có trốn việc nghịch điện thoại nữa, mau quay lại làm Điểm Tâm đi.
Cái việc quan trọng như góp đủ số lượng Điểm Tâm cho tiệc trà này, một mình Tần Hoài là không thể nào kham nổi, Triệu Thành An cũng phải góp sức vào, ai bảo trên tiệc trà chỉ có mỗi hai vị sư phụ Điểm Tâm là bọn họ cơ chứ.
Dưới sự nỗ lực luyện tập của Tần Hoài, hắn cảm thấy đã đến lúc tổ chức một buổi tiệc trà chính thức với đầy đủ thành viên để thử sức rồi.
Thử một lần không thành công cũng chẳng sao, Nhiệm Vụ Phụ Tuyến này rõ ràng không phải nhiệm vụ giới hạn thời gian. Chỉ cần Cung Lương và Trần Công vẫn chưa rời khỏi Sơn Thị, thì vẫn còn thời gian để hoàn thành nhiệm vụ.
Hơn nữa, chỉ cần danh sách La Quân đưa ra không có vấn đề gì, món Điểm Tâm mà Cung Lương muốn ăn thực sự nằm trong 12 món này, thì với trình độ từ cấp B+ đến cấp A hiện tại của Tần Hoài, xác suất thất bại có thể nói là cực kỳ nhỏ.
Tần Hoài rất hiểu Cung Lương, so với hương vị thì thứ Cung Lương thực sự quan tâm hơn chính là tình cảm. Hắn là kiểu Tinh Quái tiêu chuẩn chỉ cần cảm xúc đong đầy, cho dù hương vị có chút thiếu sót, chỉ cần một phút bốc đồng là có thể hoàn thành nhiệm vụ ngay tại trận.
Cung Ông Chủ thực ra là một người sống rất tình cảm.
Trong đám Tinh Quái này, người có yêu cầu khắt khe nhất về hương vị thực chất lại là Thạch Đại Đảm. Gã yêu cầu cao đến mức cho dù bản thân gã muốn nới lỏng tiêu chuẩn để nhiệm vụ nhanh chóng hoàn thành, thì trái tim gã cũng chẳng thể nào phán định là thành công được.
Điểm này có thể nhìn ra rõ ràng từ cái Nhiệm Vụ Phụ Tuyến Tứ Hỉ Quyển kia.
Tần Hoài đã ấn định ngày 27 tháng 8 làm ngày trọng đại này.
Một ngày mà đối với Hà Thành, nó chẳng khác gì trời sập cả.
Mùng 27, Hà Thành bay về Việt Tỉnh.
Trưa hôm đó, tại sân bay, cậu nhóc mập mạp Hà Thành chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã ăn đến mức béo lên một vòng, hận không thể ôm chặt lấy đùi ông anh họ Tần Hoài ra tiễn máy bay mà gào khóc thảm thiết, dường như chỉ có làm vậy mới thể hiện được sự lưu luyến sâu sắc của cậu đối với ông anh họ thân yêu của mình.
Mặc dù Tần Lạc vì chuyện học bù dịp nghỉ hè nên nhìn Hà Thành có chút ngứa mắt, trên đường đến sân bay thậm chí còn có phần hả hê, nhưng khi thực sự đến lúc chia tay thì cô bé cũng hơi sụt sùi, xúc cảnh sinh tình mà sụt sịt mũi, muốn nói vài câu ấm lòng với cậu em họ, nhằm thể hiện tình chị em vốn dĩ chẳng có bao nhiêu giữa bọn họ.
Ngay khi nước mắt Hà Thành sắp rơi xuống như mưa, Tần Hoài dặn dò: "Về nhà nhớ học hành chăm chỉ, bài thi đầu năm nhớ làm cho cẩn thận, để bố mẹ em thấy được hiệu quả của việc học bù dịp hè này nhé."
"Có thời gian thì dịp Quốc khánh lại sang đây chơi."
"Vốn đĩ anh định nhét phôi sống của Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tứ Hi Thang Đoàn, Bánh Gạo, Tam Đinh Bao, Ngũ Định Bao, Tứ Hi Giảo vào vali cho em ký gửi mang về luôn, đằng nào cũng chỉ bay vài tiếng đồng hồ, đi đường không hỏng được.”
"Nhưng cái vali em mang theo hơi nhỏ không nhét vừa, giờ bảo em ký gửi thêm một cái vali nữa thì anh sợ em không quen vali mới lại lấy nhầm. Đến lúc đó em đáp máy bay một mình, không ai trông chừng anh cũng không yên tâm, thế nên đống phôi sống đó anh đã gửi bưu điện về cho em rồi."
"Anh còn gửi kèm thêm 50 cân Bánh Phiên Bà, 40 cân Lục Đậu Cao, 50 cân Bánh Giải Xác Hoàng và 30 cân Bánh Nước Cốt Dừa nữa."
"Lúc mang về ăn nhớ kiềm chế mồm miệng chút nhé, nhớ chia 1/3 cho ông bà ngoại em, nhà ông bà nội cũng đừng quên biếu một ít. Anh biết họ hàng bên nhà em đông đang chờ chia phần nên mới cố ý gửi nhiều hơn đấy."
Tần Hoài vừa dứt lời, nước mắt của Hà Thành lập tức bị thu tọt vào trong.
Nếu chỉ bàn về diễn xuất thì Hà Thành thực ra thuộc phái trải nghiệm, cảm xúc chưa tới thì không diễn ra được. Vốn dĩ Hà Thành đang thực sự bi thương, nhưng bây giờ nghe Tần Hoài thao thao bất tuyệt báo tên và số lượng Điểm Tâm, hắn làm sao mà buồn cho nổi nữa, có thể khống chế được khóe miệng không nhếch lên đã là cực hạn điễn xuất của hắn rồi.
Hà Thành chẳng biết phải diễn tiếp thế nào, hắn chỉ đành nói: "Vậy... Anh, em đi qua cửa an ninh trước nhé."
"Ừ." Tần Hoài mỉm cười gật đầu, "Chú ý an toàn nhé, hạ cánh thì nhắn tin cho anh."
"Vâng thưa anh."
LVQ8371