"Trước khi về cậu ấy có hỏi xem nhà ăn mình khi nào thì bán Điểm Tâm do con làm, mẹ bảo là có bán từ sáng sớm rồi. Cậu ấy cất công đến tận đây hỏi chắc là ngại nhắn tin làm phiền con đấy, người đâu mà tốt tính thế không biết. Hoài Hoài à, ngày mai nếu con rảnh thì làm thêm mấy món Điểm Tâm tủ cho cậu ấy nhé, người ta lặn lội đường xa từ Cô Tô tới đây cũng đâu có dễ dàng gì."
"Vâng." Tần Hoài cười đáp lời, trong lòng thầm cảm thán không hổ là Cung Lương.
Chỉ mất có một buổi chiều mà đã thu phục được phu nhân Triệu Dung rồi.
Số người có thể khiến Triệu Dung chủ động mở miệng, nhờ Tần Hoài đặc cách làm riêng cho vài món quả thực không nhiều.
Tần Hoài nán lại Vân Trung Thực Đường đến tận 9 giờ mới về nhà, sau khi trò chuyện với Triệu Dung xong, hắn lại tìm An Du Du nói thêm vài câu, cho cô nghỉ hai ngày để dọn dẹp đồ đạc.
Căn nhà trước kia của An Du Du đã trả lại rồi, lần này chuyển vào Vân Trung Tiểu Khu thực chất cũng coi như là chuyển nhà. Căn hộ An Du Du ở là của Trần Huệ Hồng, với thói quen của Trần Huệ Hồng, bất cứ căn nhà trống nào chưa cho thuê của chị ấy đều chất đầy đủ loại đồ săn sale mua chưng. An Du Du là người nhà chứ không phải khách thuê chính thức, lúc dọn đẹp nhà cửa chắc chắn Trần Huệ Hồng sẽ chẳng dọn kỹ đâu, trên lý thuyết thì An Du Du hắn là sẽ mở được kha khá hộp mù đầy bất ngờ trong nhà đấy.
Với cái tính cách đến cả một bịch giấy rút dùng dở cũng không nỡ vứt đi của An Du Du, đống hộp mù mà Trần Huệ Hồng để lại trong nhà dư sức làm cô vui vẻ cả một thời gian dài.
Tần Hoài cũng đã dặn An Du Du rồi, tất cả đồ đạc trong phòng đều là đồ người thuê trước không dùng nữa để lại, cô muốn dùng cái gì thì cứ lấy mà dùng.
Dụ dỗ xong An Du Du, Tần Hoài và Triệu Thành An cùng nhau đi về.
"À đúng rồi, Tần Hoài, đợt này cậu về đã báo cho Trịnh Tư Nguyên chưa? Tôi cứ nghe Đàm Duy An nhắc tới Trịnh Tư Nguyên suốt mà chưa được gặp bao giờ, cậu ta trong giới đầu bếp Bạch Án chúng tôi cũng được coi là một truyền thuyết đấy. Ai cũng biết Trịnh sư phụ có một cậu con trai tài năng xuất chúng nhưng tính tình lại cổ quái và hướng nội, chẳng bao giờ tham gia bất kỳ buổi giao lưu nào, cũng không đến mấy nhà hàng lớn làm việc, chỉ mở một tiệm bánh ngọt trước cổng một khu tập thể cũ."
"Nhớ năm xưa, thiên tài trong thế hệ trẻ có thể sánh ngang với tôi cũng chỉ có mỗi Trịnh Tư Nguyên thôi." Triệu Thành An mới ngoài 20 tuổi đầu đã học thói "nhớ năm xưa” của Vương Căn Sinh rồi.
"Hôm qua tôi nhắn WeChat cho cậu ấy rồi, nhưng chắc Trịnh Tư Nguyên đang bận lắm nên chỉ rep mỗi một chữ 'Ồ'." Tần Hoài đáp, "Cậu ấy cũng không thích nhắn tin đâu, có việc gì cậu ấy thường gọi điện thoại hoặc nói chuyện trực tiếp luôn."
"Mấy tháng nay tôi cũng ít nói chuyện với cậu ấy, chẳng rõ tình hình của cậu ấy ở Vân Trung Thực Đường dạo này thế nào. Nhưng cậu ấy đến đây là để luyện tay nghề làm Điểm Tâm, lượng khách bên Vân Trung Thực Đường vừa đông lại vừa ổn định, Tang Lương đã về Cô Tô từ lâu rồi mà cậu ấy vẫn nấn ná lại chưa chịu về, chắc là hiệu quả luyện tập tốt lắm."
Triệu Thành An chợt hiểu ra, đinh ninh là Đàm Duy An không hề lừa hắn trong cái vụ hóng hớt này, Trịnh Tư Nguyên quả đúng là một kẻ cuồng công việc chính hiệu. Đến ngã tư, hắn tách khỏi Tần Hoài, đường ai nấy đi, nhà ai nấy về.
Lúc Tần Hoài về đến nhà, Hà Thành đang ngồi trên sô pha xem tivi. Tivi thì chiếu phim hoạt hình, điện thoại thì lướt video ngắn, iPad thì đang mở giao diện chat WeChat, loa còn bật nhạc rock ầm ĩ, đúng là phát huy cái thói cắm mặt vào đồ điện tử để trả thù đời một cách cực kỳ nhuần nhuyễn.
Thấy Tần Hoài về, Hà Thành giật bắn mình, nhất thời chẳng biết nên tắt cái nào trước, theo phản xạ cậu nhóc ném luôn cái điện thoại đi.
Tần Hoài: ...Cái thằng nhóc này lúc đi học chắc cũng hay lén lút nghịch điện thoại lắm đây, động tác phi tang mượt mà phết.
"Em cứ chơi tiếp đi, không cần để ý đến anh đâu." Tần Hoài ôn tồn nói. Hà Thành và Tần Lạc đã trải qua cả một kỳ nghỉ hè với trò tố cáo và giám sát lẫn nhau, chắc chắn là đã học hành rất chăm chỉ rồi, bây giờ học thêm cũng kết thúc thì đương nhiên phải được xõa cho đã chứ.
"Anh Hoài." Hà Thành nở nụ cười phúng phính, "Sáng mai anh dậy làm bánh bao lúc mấy giờ thế?"
Cho dù bây giờ Tần Hoài đã là Tiểu Tần sư phụ nổi danh khắp chốn, thì ấn tượng của Hà Thành về Tần Hoài vẫn mãi dừng lại ở hình ảnh người Biểu Ca sáng nào cũng đứng bán bánh bao.
"Bốn giờ rưỡi." Tần Hoài đáp, "Nếu em muốn dậy sớm ăn sáng thì 6 giờ qua nhà ăn là được, đảm bảo sẽ được ăn mẻ bánh đầu tiên luôn.”
"Yên tâm đi Hoài ca, em chắc chắn sẽ dậy được. Dạo này ngày nào hơn 6 giờ sáng em cũng đã lết khỏi giường ra nhà ăn để ăn Hoành Thánh do Tư Nguyên ca làm rồi!" Hà Thành lớn tiếng nói.
Trịnh Tư Nguyên ngày nào cũng đi làm sớm thế sao? Vất vả như vậy, thảo nào nhắn tin WeChat lại trả lời qua loa cho xong. Nhưng Trịnh Tư Nguyên là một sư phụ Điểm Tâm tiêu chuẩn, lại không có mình lôi kéo, sao tự dưng đi làm sớm thế làm gì?
Cho dù làm Hoành Thánh khá nhanh, nhưng việc Hà Thành mỗi sáng hơn 6 giờ đã được ăn Hoành Thánh đồng nghĩa với việc Trịnh Tư Nguyên mỗi ngày ít nhất 6 giờ đúng đã vào ca làm, thế này thì sớm hơn hẳn thời gian đi làm trước kia rồi.
LVQ8371