Tần Hoài thừa hiểu, những lúc thế này nếu không nhét thứ gì đó vào miệng Tần Lạc thì đừng hòng chặn được họng con bé tham ăn này. Dù sao con bé cũng chẳng Sợ nóng, hắn đứt khoát đưa đĩa Sơn Dược Cao vẫn chưa nguội hắn qua cửa sổ cho cô bé. Cô bé vội vàng nhận lấy cái đĩa, bốc luôn một miếng tọng thắng vào miệng.
"Oa, quá..." Màn diễn sâu của Tần Lạc chợt im bặt.
Đứng trước cảm xúc chân thật, mọi màn kịch giả trân đều chẳng thể cất thành lời. Tần Lạc vốn định dùng kỹ năng diễn xuất khoa trương của mình để tâng bốc độ ngon của món bánh, nhưng giờ thì không cần nữa rồi.
Sơn Dược Cao cấp A đã quá đủ ngon rồi.
Hương vị thanh nhạt nhất, kết cấu mịn màng nhất, nguyên liệu nguyên thủy nhất cùng cách làm đơn giản nhất đã tạo nên món Sơn Dược Cao xuất sắc nhất.
Tần Lạc và Trịnh Tư Nguyên, một người ăn Sơn Dược Cao, một người ăn Bánh Gạo.
Một người biểu cảm lố lăng đến mức như đang diễn kịch câm, không thốt nên lời mà chỉ đành dựa vào ngôn ngữ cơ thể và nét mặt để lột tả mớ cảm xúc phong phú trong lòng.
Một người thì mặt không biến sắc đứng im như tượng, chỉ có thể thông qua sự thay đổi tinh tế trong ánh mắt mới nhìn ra được có vẻ như hắn đang suy ngẫm.
Một người nửa thân trên gần như rạp hẳn lên bệ cửa sổ, miệng nhai Sơn Dược Cao, mắt dán chặt vào Bánh Gạo, phát huy triệt để cái nết "đứng núi này trông núi nọ", từ đầu đến chân toát lên đúng bốn chữ "gào khóc đòi ăn".
Một người tay trái bưng đĩa Bánh Gạo, tay phải cầm miếng Bánh Gạo, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào khối bột Tần Hoài đang nhào, cứ như thể món bánh trước mặt chẳng có nghĩa lý gì, quan trọng nhất phải là người làm ra Điểm Tâm.
Một người hận không thể chưi tọt qua cửa sổ vào trong.
Một người nhìn cái điệu bộ kia, xem ra hợp với việc bước ra khỏi bếp, tìm bừa một cái bàn cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống nhâm nhi bữa sáng hơn.
Hai người với hai trạng thái hoàn toàn đối lập này khiến Trần An nãy giờ vẫn đứng hóng hớt bên cạnh lại càng thêm thèm thuồng hai đĩa Điểm Tâm.
Rõ ràng Bánh Gạo và Sơn Dược Cao đều là những món cực kỳ phổ biến, Trần An cũng thừa biết hương vị của hai loại Điểm Tâm này đại khái ra sao, nhưng hắn vẫn cứ muốn ăn.
Hắn có cảm giác những món Tiểu Tần sư phụ làm hôm nay chắc chắn không hề giống với hương vị trong ký tự của hắn.
Mặc kệ là khác ở chỗ nào, tóm lại chắc chắn là không giống.
"Hương vị thế nào?" Câu này là Tần Hoài hỏi Trịnh Tư Nguyên.
Trịnh Tư Nguyên há miệng nhưng nhất thời không biết nên nói gì. Nếu là bình thường, hắn chắc chắn sẽ nói không tồi, rất ngon, vượt ngoài mong đợi, cậu lại tiến bộ rồi... Thế nhưng khi đối mặt với một đĩa bánh như thế này, hắn lại thấy những từ ngữ đó quá đỗi nhạt nhẽo, chẳng đủ để lột tả được sự chấn động trong lòng mình.
Bản thân hắn lại vốn nghèo nàn vốn từ diễn tả cảm xúc mạnh, thế nên mới dẫn đến cảnh nghẹn họng trân trối hiếm thấy này.
Tần Lạc đã lên tiếng bày tỏ thay cho Trịnh Tư Nguyên.
"Quá ngon luôn! Anh ơi, Sơn Dược Cao hôm nay anh làm thực sự quá đinh! Cái hương vị này... Ối giời ơil Dùng từ gì để tả nhị, là... là... ngọt mà không ngấy, thơm nức mũi, dư vị vô tận, lưu luyến không rời, nhớ mãi không quên, ngon kinh thiên động địa”
"Anh, món Sơn Dược Cao này anh làm ăn còn cuốn hơn cả Tam Đinh Bao nữa!"
Nhìn vào trình độ Ngữ Văn của Tần Lạc, việc khiến cô bé phải tuôn một tràng 6 thành ngữ như vậy thì đủ hiểu món này ngon đến mức nào rồi.
Diễn xong màn kịch lố muộn màng, Tần Lạc cố nhịn xúc động muốn liếm sạch đĩa, hai mắt dán chặt vào cái đĩa trên tay Trịnh Tư Nguyên: "Anh Tư Nguyên, Bánh Gạo anh có ăn nữa không?"
Tần Lạc chỉ thiếu điều há to miệng, cosplay con hà mã chờ du khách ném đồ ăn vào mồm ở sở thú, tiện thể cắm thêm cái biển báo ghi rõ bốn chữ to đùng bên cạnh:
Tọng vào mồm tôi!
Trịnh Tư Nguyên bước hai bước tới trước cửa sổ, lẳng lặng đưa đĩa Bánh Gạo ra. Tần Lạc không chờ nổi nữa mà giật lấy cái đĩa, bốc một miếng Bánh Gạo nhét tọt vào miệng, tiếp tục màn biểu diễn kịch câm.
Tần Hoài dùng ánh mắt ra hiệu cho phụ bếp mau chóng lấy thêm mấy đĩa Bánh Gạo và Sơn Dược Cao. Với cái tốc độ ăn như hổ đói của Tần Lạc, một đĩa ba miếng Bánh Gạo chắc chỉ trụ được một phút, nếu không tiếp tế ngay thì phút tiếp theo em gái hắn sẽ lăn ra chết đói mất.
Phụ bếp vội vàng đi làm ngay.
Tần Hoài lên tiếng nhắc nhở: "Lấy thêm mấy đĩa nữa nhé, để mọi người cùng nếm thử."
Sau đó Tần Hoài mới nhìn sang Trịnh Tư Nguyên, hỏi lại lần nữa: "Anh thấy thế nào?”
Trịnh Tư Nguyên không trả lời thẳng câu hỏi của Tần Hoài mà nhìn chằm chằm hắn, hỏi ngược lại: "Cậu làm thế nào vậy?"
Trịnh Tư Nguyên có cảm giác câu hỏi này, bối cảnh này hình như đã từng xảy ra rồi, nhưng không quan trọng. Mỗi lúc thế này, đây luôn là câu mà hắn muốn hỏi nhất. Hắn thật sự không hiểu tại sao Tần Hoài lại có thể hết lần này tới lần khác vượt qua sức tưởng tượng của hắn như vậy.
Rốt cuộc là làm kiểu gì?
"Anh đang nói đến khía cạnh nào cơ?" Tần Hoài hỏi.
"Là Bánh Gạo đấy." Trên khuôn mặt không biểu cảm của Trịnh Tư Nguyên lờ mờ hiện ra vẻ tê dại sau cơn chấn động: "Một món Điểm Tâm đơn giản như vậy, cách cậu làm cũng rất đơn giản, thế nhưng cậu làm kiểu gì mà có thể biến món Điểm Tâm này thành... hương vị y đúc như trong tưởng tượng của mọi người vậy?”
LVQ8371