Hứa Đồ Cường biết, hôm nay hắn có lẽ vẫn là thực khách quen thuộc đến Vân Trung Thực Đường sớm nhất. Khách ăn sáng của Vân Trung Thực Đường về cơ bản đều là cư dân trong tiểu khu và dân văn phòng ở các tòa nhà lân cận, mà Vân Trưng Tiểu Khu lại là nơi có tỷ lệ người cao tuổi khá lớn, học sinh và dân văn phòng tất ít, học sinh cấp ba cần phải dậy sớm lại càng hiếm.
Khách đến nhà ăn dùng bữa sáng vào lúc 6 giờ có thể nói là đếm trên đầu ngón tay.
Trước kia, hội chạy bộ buổi sáng sẽ là tốp đầu tiên có mặt tại Vân Trung Thực Đường lúc 6 giờ, nhưng bây giờ bọn họ đã thay đổi. Chỉ cần Hứa Đồ Cường nghĩ đến đám phản đồ này, hắn lại không nhịn được mà thầm phỉ nhổ trong lòng.
Hừ, lũ phản đồ ý chí không kiên định.
Tuy rằng Hứa Đồ Cường hắn cũng sẽ ngồi ở Vân Trung Thực Đường đến 7 giờ chờ mẻ đồ ăn sáng đầu tiên của Tiểu Trịnh sư phụ mở bán mới ăn, nhưng hắn vẫn sẽ đến ngồi tại bàn số 9 thân thuộc của mình lúc 6 giờ để nhìn cảnh nhớ người.
Đâu có giống đám phản đồ kia, chờ mãi đâm ra lười chạy bộ, hoặc chạy xong lại không phi thăng đến Vân Trung Thực Đường ngồi ngay, mà lại vòng về nhà tắm rửa, thay quần áo, đợi đến sát 7 giờ mới ra canh me.
Không sai, Tiểu Tần sư phụ không còn ở Vân Trung Thực Đường nữa, là một đi không trở lại, cứ như thể bốc hơi khỏi thế gian, mải mê lưu luyến ở Hàng Châu quên lối về, dường như đã quên mất ở Vân Trung Thực Đường vẫn còn một đám các ông các bà đang tha thiết mong ngóng hắn trở về.
Nhưng đó là lý do để các người không ra ngồi ở Vân Trung Thực Đường lúc 6 giờ sao?
Chạy bộ xong mà không ra nhà ăn ngồi tán gẫu một tiếng đồng hồ, đợi đến giờ cao điểm mới nhường chỗ cho những khách hàng có nhu cầu, thế thì còn gọi gì là buổi sáng nữa?
Mặc dù tối qua có tin đồn lan truyền rằng Tiểu Tần sư phụ đã trở về, có người trong tiểu khu hình như đã nhìn thấy hắn, nhưng Hứa Đồ Cường biết khả năng cao đây vẫn chỉ là lời đồn nhảm mà thôi.
Tần Hoài có đăng gì lên vòng bạn bè đâu.
Dạo này mọi người đã nghe quá nhiều tin đồn rồi, cứ tầm nửa tháng lại có người phao tin Tiểu Tần sư phụ đã về.
Nghĩ đến đây, Hứa Đồ Cường ưỡn thẳng ngực, oai phong lẫm liệt bước vào Vân Trung Thực Đường.
Mặc kệ đồn với chả đại, Hứa Đồ Cường hắn vĩnh viễn là vị khách trung thành nhất của Vân Trung Thực Đường, bất luận Tiểu Tần sư phụ có ở đây hay không, hắn vẫn sẽ là người đến sớm nhất, ngồi lỳ trong nhà ăn chờ đợi bữa sáng!
Gần như ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Hứa Đồ Cường liền nhìn thấy Tần Lạc đang ngồi bên cửa sổ, vẻ mặt hơi sầu não, cứ một ngụm Bánh Gạo lại nhấp một ngụm sữa đậu nành.
Nhìn thấy biểu cảm này của Tần Lạc, Hứa Đồ Cường lập tức đồng cảm, hắn thấy cô bé cũng giống như mình, ngồi bên cửa sổ nhìn vật nhớ người, đang nhớ Tiểu Tần sư phụ đây mà.
"Lạc Lạc, hôm nay cháu tới sớm vậy." Hứa Đồ Cường tươi cười chào hỏi Tần Lạc.
"Cháu chào ông Hứa ạ." Tần Lạc cũng rất lễ phép đáp lại, không quên nhắc nhở Hứa Đồ Cường, "Bánh Gạo và Sơn Dược Cao anh cháu làm đã xong rồi, ngon lắm luôn! Nhưng lát nữa chắc là còn có Bánh Bao bột mì trắng, Bánh Bao Thịt với Bánh Nướng nữa, ông ăn cầm chừng thôi nhé, giờ mà ăn no quá là lát nữa không nuốt nổi mấy món sau đâu."
Hứa Đồ Cường bị những lời của Tần Lạc làm cho ngẩn tò te, cả người chết trân tại chỗ. Hắn đờ đẫn xoay người nhìn về phía cửa sổ, và qua khung cửa sổ quen thuộc cạnh bàn số 9, hắn đã nhìn thấy Tiểu Tần sư phụ mà mình ngày nhớ đêm mong.
Tần Hoài đang nhào bột bên bàn bếp, chuẩn bị làm mì vuốt tay cho Trịnh Tư Nguyên. Vẻ mặt hắn vô cùng chăm chú, động tác thành thạo, khoác trên mình bộ đồng phục của Vân Trung Thực Đường, bên cạnh còn có phụ bếp đang phụ việc cho hắn.
Hốc mắt Hứa Đồ Cường ươn ướt.
Chính là khung cảnh này, chính là sự bố trí quen thuộc này, trời ơi, đây vậy mà không phải là mơ!
Hứa Đồ Cường kích động rảo bước tiến lên, đi đến trước cửa sổ, chằm chằm nhìn Tần Hoài. Đôi môi hắn run rẩy, muốn nói rất nhiều điều, nhưng lời đến khóe miệng lại chẳng thốt nên lời.
Tần Hoài cũng nhìn thấy Hứa Đồ Cường, liền cười nói: "Cháu chào ông Hứa ạ. Vừa nãy Trịnh sư phụ còn bảo với cháu dạo này mọi người đổi giờ ăn sáng rồi, không đến từ lúc 6 giờ hơn nữa mà chuyển sang 7 giờ. Theo đó thì nhân viên phục vụ của nhà ăn cũng điều chỉnh lại giờ làm, ca sáng đổi thành 6 giờ 30 mới bắt đầu, không ngờ ông lại đến sớm thế này."
"Chỗ cháu cũng chưa làm được món gì nhiều, mới chỉ có Bánh Gạo và Sơn Dược Cao thôi, ông xem có muốn nếm thử một chút lót dạ trước không? Đây là món Điểm Tâm cháu đã khổ luyện suốt mấy tháng ở Tri Vị Cư đấy, cực kỳ đáng thử, bên Hàng Châu người ta chuộng lắm."
Hứa Đồ Cường cố kìm nén sự kích động, cố gắng giữ cho giọng nói thật bình tĩnh, nhưng âm điệu lại không kìm được mà cao vút lên: "Vậy thì... mỗi loại cho tôi hai cái!”
Hứa Đồ Cường vẫn nhớ lời Tần Lạc nói, lát nữa còn có đồ ăn ngon.
Tần Hoài cũng không ngờ Hứa Đồ Cường lại dè dặt như vậy, Sơn Dược Cao cũng chỉ ăn có hai miếng, nhưng ngẫm lại thì cũng dễ hiểu. Với tuổi tác của ông Hứa thì có lẽ không thích ăn đồ ngọt cho lắm, hơn nữa món khoái khẩu của hắn là Giang Mễ Niên Cao, nên chắc cũng chẳng mặn mà gì với Sơn Dược Cao.
Phụ bếp bên cạnh Tần Hoài nhanh nhẹn gắp Bánh Gạo và Sơn Dược Cao, đưa qua cửa sổ cho Hứa Đồ Cường. Hắn hít sâu một hơi, nhận lấy chiếc đĩa nhỏ, vẻ mặt nghiêm trọng đi đến bàn số 9, rồi trịnh trọng ngồi xuống.
LVQ8371