Trần An cũng không phải tự khoe khoang, hắn cảm thấy bản thân tuy không có tiếng tăm gì, ngày thường cũng rất mờ nhạt, nhưng hắn mới là nền móng vững chắc nhất của Vân Trung Thực Đường.
Thế rồi hôm nay Tần Hoài liền vác cuốc chim đến nhà ăn đập nát cái nền móng này luôn.
Phải diễn tả hiệu suất làm bữa sáng của Tần Hoài khi thật sự rất muốn cày cấp như thế nào nhỉ?
Nói thế này đi, hồi Tần Hoài học Cao Trung, trường quy định học sinh phải vào cổng trước 7 giờ 10 phút sáng, thời gian tan học tự quản buổi tối là 10 giờ. Dưới cường độ học tập như vậy, hắn có thể làm được việc mỗi ngày 6 giờ sáng thức dậy, trước tiên xuống lầu làm một mẻ bánh bao, làm xong hấp chín bánh bao mà thầy cô bạn bè muốn ăn rồi bỏ vào thùng giữ nhiệt, trước 7 giờ 10 phút vào cổng trường phát bữa sáng cho các bạn.
Bắt đầu từ lớp 10, gánh nặng lo bữa sáng no bụng cho toàn bộ 68 người của lớp 12 đã đặt lên vai Tần Hoài.
Làm Điểm Tâm, có thể Tần Hoài không nhanh được. Nhưng làm bữa sáng, hắn có thể làm rất nhanh.
Sáng hôm nay Trần An ngay cả tư cách nhào xong một cục bột hoàn chỉnh cũng không có, càng khỏi phải nói đến cái công việc quan trọng như trộn nhân mà chỉ có sư phụ điểm tâm sáng nắm quyền lớn trong tay mới được làm này, sáng nay trên cơ bản hắn đều đang gói bánh bao, gói Hoành Thánh, phụ chiên Du Điều, và nhào bột tốn sức nhất ở giai đoạn đầu, đóng vai trò như một cái máy nhào bột và một thợ phụ cao cấp.
Nhìn lồng hấp hoạt động không ngừng nghỉ phút nào và hơi nước lượn lờ không tan trong bếp, Trần An cảm thấy mình sắp thất nghiệp rồi.
Giờ phút này, Trần An chỉ cảm thấy hối hận vì sự lười biếng và an phận với hiện tại trước kia của mình. Sớm biết có ngày hôm nay, hắn đã nhìn nhiều nghe nhiều học nhiều hơn rồi, nếu hiện tại bản thân là một sư phụ Điểm Tâm, thì làm sao đến mức phải đối mặt với nguy cơ thất nghiệp nghiêm trọng như thế này chứ.
Trần An lặng lẽ rơi hai hàng nước mắt trong lòng.
"Trần An đi xem thử hai mẻ bánh bao trước đã hấp xong chưa, hấp xong rồi thì cho mẻ bánh bao này lên hấp. Bên lò nướng anh cũng chú ý thời gian một chút, mẻ bánh trung thu dừa tiếp theo chắc khoảng hai phút nữa là ra lò rồi, nhân thịt của Tam Đinh Bao này vẫn phải để anh băm, người khác băm không bằng anh đâu." Giọng nói của Tần Hoài đã kéo Trần An từ trong ảo tưởng bị thảm sắp thất nghiệp trở về với hiện thực.
"Vâng thưa Tiểu Tần sư phụ!" Trần An lập tức đi làm việc.
Hắc hắc hắc, Tiểu Tần sư phụ nói mình băm nhân thịt rất giỏi.
Trần An cảm thấy mình sẽ không thất nghiệp nữa.
Do bận làm đồ ăn sáng, sáng nay Tần Hoài không có thời gian làm Kê Thang Diện cho Trịnh Tư Nguyên. Trịnh Tư Nguyên tuy hơi tiếc nuối, nhưng cũng có thể hiểu được. Mặc dù không hiểu tại sao Tần Hoài đột nhiên như tiêm máu gà nhiệt tình làm đồ ăn sáng như vậy, nhưng Trịnh Tư Nguyên cảm thấy Tần Hoài nhất định có đạo lý của mình.
Trịnh Tư Nguyên cũng có việc muốn nói với Tần Hoài.
"Tôi định ngày kia về Cô Tô." Trịnh Tư Nguyên nói câu này khi đang ăn ngon lành cái bánh trung thu dừa, "Có phải cậu xem được công thức mới trên mạng không, sao tôi cảm thấy bánh trung thu dừa hôm nay cậu nướng thơm hơn hôm qua một chút nhỉ?"
"Là có được công thức mới." Tần Hoài vừa nhào bột vừa đáp, "Học được một chút kỹ xảo nhào dầu và đường vào bột, cũng cải tiến một chút ở phần trộn nhân."
"Ngày kia anh về Cô Tô đúng không? Hôm nay không có thời gian làm bánh dừa cho anh, ngày mai tôi làm bánh dừa bản ít đường cho anh. Hôm qua tôi vừa có được một công thức bánh dừa mới, loại cho càng ít đường càng tốt ấy. Tôi còn chưa làm qua nên không biết hiệu quả thế nào, ngày mai làm cho anh nếm thử."
"Được." Trịnh Tư Nguyên gật đầu.
"Lần này anh có thu hoạch gì không?” Tần Hoài hỏi.
"Không thu hoạch được gì." Trịnh Tư Nguyên rất thẳng thắn nói, "Tôi cứ tưởng đến chỗ cậu có thể ké chút linh khí ngộ ra được điều gì đó, nhưng sự thật lại trái với mong muốn. Tôi cảm giác món Điểm Tâm tôi đang luyện hiện tại không hợp với tôi lắm, tôi cũng không thích lắm, tôi vẫn thích làm Tiên Nhục Nguyệt Bính hơn."
"Tập trung luyện một món Điểm Tâm cũng rất tốt." Tần Hoài nói, "Lần này tôi đi Tri Vị Cư, trong đó có rất nhiều đại sư phụ nhưng món Điểm Tâm mà họ thực sự giỏi cũng chỉ có một hai món, những món Điểm Tâm khác tuy không tệ, nhưng không thể gọi là xuất sắc. Mỗi người đều có sở trường và sở thích riêng, cứ làm món mình thích là được rồi."
"Tôi cũng đi Tri Vị Cư rồi mới phát hiện, món tôi thích làm nhất vẫn là bánh bao và Bánh Bao."
"Sáng nay bố tôi có gọi điện cho tôi." Trịnh Tư Nguyên nói, "Bố nói bác Cung định chuyển hết cổ phần của bác ấy ở Hoàng Kí cho cậu."
Động tác trên tay Tần Hoài không dừng, chỉ là trong lòng đang cảm thán hiệu suất của Cung Lương thật sự rất nhanh, chuyện hôm qua vừa chốt xong hôm nay đã bắt đầu thực hiện rồi.
Tần Hoài không đáp lời Trịnh Tư Nguyên, chờ Trịnh Tư Nguyên tự nói tiếp.
"Bác Cung nói gần đây bác ấy muốn đầu tư vào một dự án lớn, vốn liếng trong tay hơi khó xoay vòng, nên định bán bớt một số tài sản nhàn rỗi. Vốn dĩ bác ấy không định bán cổ phần của Hoàng Kí, nhưng bác ấy cảm thấy cậu sở hữu cổ phần của Hoàng Kí thì phù hợp hơn, đúng lúc cậu cũng muốn mua còn bác ấy thì thiếu tiền, nên định bán cho cậu."
"Cậu có biết tình hình cụ thể là thế nào không? Sao bác Cung đột nhiên lại thiếu tiền như thế, có phải bác ấy... bị lừa đảo rồi không?"
Ngoa Thú mà bị lừa đảo, câu này nghe đúng là hài hước thật.
LVQ8371