"Cái cậu Tần Hoài này lúc mới tới Tri Vị Cư, định nghiêm túc học kỹ thuật nhào nặn, cũng phải ngoan ngoãn đứng xem tôi và sư phụ tôi làm Điểm Tâm cơ bản suốt hai ngày trời, cô còn muốn ngoại lệ sao? Bắt chước không có gì đáng xấu hổ, bắt chước không ra hồn cũng chẳng mất mặt, cô đoán xem tại sao thầy trò, sư huynh đệ cùng một sư môn đào tạo ra thì chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay? Là bởi vì thủ pháp và thói quen động tác của họ đều giống nhau, cùng do một sư phụ dạy dỗ mà ra.”
"Cô đoán xem tại sao kiểu học lỏm cũng bị người ta liếc mắt một cái là nhìn thấu? Bởi vì một người học nhiều học tạp, sẽ có rất nhiều thói quen lung tung lộn xộn, những thứ này đều được hình thành trong quá trình học tập, không sửa được, mà cũng chẳng cần phải sửa. Đương nhiên, cũng có ngoại lệ, tôi và Tần Hoài chính là ngoại lệ, động tác và thủ pháp của hai chúng tôi đều thuộc dạng cực kỳ chuẩn chỉ, cơ bản không có thói quen cá nhân nào."
"Nhưng chính vì thế, cô càng phải xem Tần Hoài làm Điểm Tâm nhiều hơn. Thủ pháp chuẩn chỉ thế này đi đâu mà tìm, cô vốn xuất thân học lỏm, bây giờ lại dần dần đi vào quỹ đạo phát triển theo hướng bài bản, những lúc thế này rất dễ bị ngợp. Thủ pháp chuẩn như sách giáo khoa của tôi và Tần Hoài chính là phương hướng giảng dạy phù hợp với cô nhất, chuyển tiếp mượt mà không chút khó khăn."
Triệu Thành An vừa nói là không dừng lại được, bắn liên thanh một tràng dài, khiến An Du Du nghe mà gật đầu lia lịa. Thấy An Du Du cứ gật đầu mãi, hắn lập tức bị hồn thầy giáo nhập, hỏi:
"Nói xem nãy giờ cô nghe hiểu được gì rồi?"
An Du Du buột miệng đáp: "Công việc hiện tại của em là xem anh và Tiểu Tần sư phụ làm Bánh Bao, tay nghề của hai người đều rất tốt, em không thể tự về luyện mò được, cứ xem hai người làm rồi học theo là chuẩn nhất.”
Triệu Thành An hài lòng gật đầu, lộ ra vẻ mặt "trẻ nhỏ dễ dạy", lại gặng hỏi: "Vậy bây giờ cô còn thắc mắc gì không?"
"Có một vấn đề nhỏ ạ." An Du Du nói, "Nếu lúc xem em không hiểu, lúc tự làm lại bắt chước không tới thì phải làm sao?"
"Trước đây em cũng thường xuyên xem Bùi sư phụ và Lý sư phụ làm Điểm Tâm ở Vân Trung Thực Đường, nhưng toàn không hiểu được thủ pháp của họ."
"Không hiểu thì hỏi, không biết rõ mình không hiểu chỗ nào thì cứ hỏi lại từ đầu đến cuối, vừa nói vừa khoa tay múa chân cũng được. Tác dụng của sư phụ không phải là dạy, mà là làm mẫu và giải đáp. Chứ bảo dạy thật thì chẳng ai dám vỗ ngực cam đoan mình dạy giỏi đâu. Có phải giáo viên chuyên nghiệp tốt nghiệp trường sư phạm đâu, sư phụ không biết dạy thì đầy rẫy ra đấy."
"Nhưng giải đáp thì ai cũng làm được. Gặp vấn đề mà không có người chuyên môn giải đáp là sẽ lầm đường lạc lối, sẽ làm sai ngay. Còn nếu có người giải đáp cho cô, cô sẽ đi đúng hướng, đó chính là tác dựng của sư phụ."
An Du Du giác ngộ rồi.
Tần Hoài cũng giác ngộ luôn.
Giờ khắc này, trên người Triệu Thành An tỏa ra ánh hào quang của một giáo viên ưu tú.
Tần Hoài lập tức biết mình nên làm gì, cách này quả thực quá hợp với hắn.
Dựa theo phương pháp mà Triệu Thành An nói, trong quá trình dạy học, Tần Hoài vừa có thể cày độ thuần thục như bình thường, vừa có thể dạy An Du Du làm Điểm Tâm, dẫn đắt cô thực sự nhập môn để trở thành một sư phụ tiệm ăn sáng xuất sắc, đồng thời hắn còn không bị lộ chuyện mình căn bản chẳng biết dạy học.
Tần Hoài tiếp tục điên cuồng cày độ thuần thục cơ bản.
An Du Du ở bên chỗ Tần Hoài xem hắn làm đủ loại Điểm Tâm ăn sáng cơ bản đến tận 3 giờ chiều. Sau 3 giờ là thời gian giảng dạy của Chu sư phụ. Từ lúc Tần Hoài bắt đầu điên cuồng cày độ thuần thục, việc luyện tập chỉ pháp và Điểm Tâm Khai Tô Loại đã ít đi rất nhiều, nhưng Chu sư phụ vẫn sẽ dạy.
Hai người thay phiên nhau dạy, cụ thể dạy cái gì thì tùy tâm trạng, dạy bao lâu cũng tùy tâm trạng, phương thức dạy lại càng ngẫu hứng hơn.
Có lúc là Chu sư phụ làm mẫu, chỉ bảo tận tay, thuộc kiểu vừa làm vừa giải thích.
Có lúc Chu sư phụ chỉ đứng xem, nhìn Tần Hoài làm các loại Điểm Tâm khác nhau rồi thỉnh thoảng chỉ điểm vài câu. Những lời chỉ điểm kiểu này sẽ xuất hiện ngẫu nhiên vào các khung giờ khác, nhưng tỷ lệ khá thấp. Bởi vì đạo này hắn toàn làm mấy món ăn sáng cực kỳ cơ bản, chăng có gì đáng để chỉ điểm cả.
An Du Du vì mỗi sáng 3 rưỡi đã phải đến Tri Vị Cư giúp Tần Hoài chuẩn bị nguyên liệu, nên thời gian tan làm cũng rất sớm. Thường thì khoảng 4 giờ chiều là cô tan làm, thỉnh thoảng mới tăng ca đến 4 rưỡi - 5 giờ, rất đúng với thời gian làm việc bình thường của học việc ở Tri Vị Cư.
Trước khi An Du Du về chỗ làm Bánh Bao, Tần Hoài đặc biệt nhờ Đàm Duy An qua bên đó canh chừng, phòng khi cô làm sai mà bản thân không nhận ra rồi cứ thế càng làm càng sai.
Cái công việc giám sát này Đàm Duy An khoái nhất, làm giám sát thì khỏi phải làm Điểm Tâm, vừa được lười biếng một cách danh chính ngôn thuận, nên hắn đồng ý ngay tắp lự.
Sau đó, vào lúc hơn 4 giờ Tần Hoài tan làm về đến nhà, Đàm Duy An liền nhắn tin điên cuồng cho hắn, dùng vô số dấu chấm than trên WeChat để bày tỏ sự chấn động của bản thân, hỏi hắn đã cho An Du Du ăn linh đan diệu dược gì mà cô lại tiến bộ thần tốc đến vậy.
Tần Hoài hỏi Đàm Duy An xem tốc độ tiến bộ của An Du Du kinh khủng cỡ nào. Hắn ta bảo quả thực giống như một đêm đột phá rầm rầm từ Luyện Khí tầng một lên Luyện Khí tầng ba vậy, đúng chuẩn đãi ngộ của nhân vật chính trong tiểu thuyết tu tiên.
LVQ8371