"Điều này khiến cậu rất đắn đo, cậu cảm thấy vấn đề nằm ở phần bột, nhưng cậu lại không biết trạng thái bột thế nào mới đạt yêu cầu."
Tần Hoài gật đầu lia lịa, chứng tỏ Triệu sư phụ quả thực có chút bản lĩnh, kho tàng kiến thức lý thuyết này đúng là phong phú thật.
"Bột chắc chắn có vấn đề, nhưng cậu có nghĩ tới chuyện lửa cũng có vấn đề không?" Triệu Thành An nói, "Diện Quả Nhi là một món Điểm Tâm rất toàn diện, cái toàn diện của nó nằm ở chỗ yêu cầu kỹ năng các mặt của đầu bếp đều rất cao."
"Nhào bột, canh lửa, trộn nhân, chỉ pháp, thẩm mỹ, ý tưởng, sáng tạo, chỉ có Lục Biên Hình Chiến Sĩ chân chính mới có thể làm ra được Diện Quả Nhi đẹp mắt. Khi cậu cảm thấy lúc làm Diện Quả Nhi có vấn đề, nhưng lại không nói rõ được là gì, thì chứng tỏ vấn đề này không chỉ nằm ở một khía cạnh, mà do rất nhiều yếu tố tạo thành, cho nên nhất thời cậu không thể phân tích ra được nguyên nhân."
"Cậu xem, cái Hương Tiêu Diện Quả Nhi này..."
Triệu sư phụ bắt đầu bài giảng giải của mình.
Học đồ Tiểu Tần nghe mà bừng tỉnh đại ngộ, thậm chí còn nảy sinh một suy nghĩ đại nghịch bất đạo là Triệu sư phụ chuyên nghiệp hơn, biết hướng dẫn hơn, và hiểu rõ về Diện Quả Nhi hơn cả Chu sư phụ.
Tần Hoài cảm thấy Triệu Thành An cũng không hề chém gió, nếu hắn mở lớp đào tạo nấu ăn, nhất định học trò sẽ đông đúc khắp thiên hạ.
Tài ăn nói này của hắn mà không đi làm sư phụ thì đúng là quá đáng tiếc.
Triệu Thành An lải nhải giảng giải hơn nửa tiếng đồng hồ, phân tích toàn bộ Hương Tiêu Diện Quả Nhi và Quất Diện Quả Nhi một lượt cho Tần Hoài, khiến hắn nghe xong phải thốt lên là đã học hỏi được rồi, hắn giác ngộ rồi, lần này là giác ngộ thật rồi!
Sau đó Tần Hoài đi thăng vào bếp bắt đầu làm Diện Quả Nhị, thiếu nguyên liệu gì thì gọi điện thoại bảo Đàm Duy An tranh thủ trốn việc chạy một chuyến mang tới.
Trốn việc đi giao đồ trong giờ làm, Đàm Duy An làm cái trò này cực kỳ tích cực và chủ động. Tần Hoài gọi một cuộc điện thoại là hắn chạy tới ngay, lúc đến nơi thì thấy Tần Hoài đang hăng say nhào bột trong bếp.
Đàm Duy An cũng ngớ người, phát hiện trong tủ lạnh có phô mai que liền tranh thủ ăn thêm hai cái, rồi mới hỏi: "Tần Hoài không phải đã tan làm rồi sao?"
"Lại đi làm rồi, cậu ấy đam mê đi làm mà." Triệu Thành An điềm nhiên nói, trong sự điềm nhiên đó còn toát lên một cảm giác cạn lời nhè nhẹ.
Nhìn thì có vẻ cạn lời nhè nhẹ, nhưng thực tế là hết cách rồi.
"Tôi nghe nói hôm nay Tần Hoài làm Diện Quả Nhi cả ngày, thành phẩm làm ra cũng chắng ra sao, mấy cái Diện Quả Nhi đó toàn bị đem bán hạ giá như hàng học việc làm thử.” Đàm Duy An hớn hở hóng hớt Bát Quái.
Triệu Thành An chỉ vào hai cái Diện Quả Nhi trên bàn: "Đây chính là thứ Tần Hoài làm hôm nay đấy."
Đàm Duy An tặc lưỡi: "Xấu thật sự, Tần Hoài không phải biết làm Diện Quả Nhi sao? Cái Bình Quả Diện Quả Nhi cậu ấy làm tốt lắm mà, sao làm mấy loại Diện Quả Nhi khác lại xấu thế này."
Triệu Thành An không trả lời câu hỏi của Đàm Duy An, chỉ nhàn nhạt nói: "Tranh thủ nhìn thêm mấy lần đi, ngày mai không được thấy nữa đâu."
"Ngày mai không còn cái nào xấu thế này để xem nữa đâu."
Triệu Thành An nhìn Tần Hoài đang tràn đầy năng lượng nhào bột, lãm bẩm tự nhủ: "Cái thứ tài năng tràn trề này không thể bôi một ít lên người tôi sao?”
"Thật sự không được sao?"
Ngày hôm sau, Hương Tiêu Diện Quả Nhi và Quất Diện Quả Nhi mà Tần Hoài làm ra đã có sự tiến bộ rõ rệt bằng mắt thường.
Ngày thứ 3 vẫn đang tiến bộ.
Ngày thứ 4 tiếp tục tiến bộ.
Ngày thứ 5 vẫn cứ tiến bộ.
Triệu Thành An đã tê rần, tuy nói Tần Hoài được Chu sư phụ dạy trong giờ làm, sau khi tan làm lại được hắn tiếp tục phụ đạo lý thuyết 1 kèm 1, với thiên phú của Tần Hoài thì việc tiến bộ là rất đỗi bình thường, nhưng sự tiến bộ này quá đỗi kiên trì bền bỉ rồi.
Tiến bộ kiên trì bền bỉ, cậu nghe thử xem, lời này nghe có giống tiếng người không?
Lúc này có thể có người sẽ hỏi tại sao Tần Hoài có thể tiến bộ mỗi ngày, đương nhiên là vì không gian tiến bộ của hắn thực sự quá lớn. Cho dù Tần Hoài có liên tiếp tiến bộ 7 ngày, thì vẫn còn rất nhiều không gian để tiến bộ.
Nhưng trước mắt Tần Hoài cũng chỉ có thể tiến bộ đến đây, không phải do thanh tiến độ bị kẹt lại, mà là cuối cùng Tần Hoài cũng phải kết thúc chuyến giao lưu ở Tri Vị Cư để trở về Sơn Thị.
Ngày 20 tháng 8 đến rồi, Trần Công nghỉ phép năm, mọi người sẽ tề tựu đông đủ mở tiệc trà ở nhà La Quân. Tật xấu của Triệu Thành An lúc thì phát tác lúc thì không, hắn đang vội vàng đến Sơn Thị để thỉnh giáo kinh nghiệm từ các tiền bối đã Giác Tỉnh từ sớm về cách dưng hợp hoàn hảo giữa kiếp trước và kiếp này, tốt nhất là giữ lấy tính hoa, bỏ đi cặn bã.
Chỉ cần nghĩ tới việc sắp được lên máy bay đến Sơn Thị, Triệu Thành An liền cực kỳ kích động, sự hưng phấn và nhảy nhót hiện rõ mồn một trên mặt, nhưng sự kích động này lọt vào mắt Chu sư phụ, lại biến thành sự háo hức của đứa đồ đệ không biết cố gắng nhà mình trước những chuỗi ngày trốn việc sắp tới.
Chu sư phụ hận rèn sắt không thành thép trừng mắt lườm Triệu Thành An một cái, lắc đầu không thèm để ý tới hắn nữa, quay sang nói với Tần Hoài bằng giọng điệu thấm thía: "Tiểu Tần, cậu tuy đến Tri Vị Cư giao lưu cũng được mấy tháng rồi, nhưng thời gian đầu thực sự chưa học được gì, mãi mới bắt đầu học được chút tay nghề đàng hoàng, mới học được có một thời gian ngắn như vậy đã phải về... Haiz."
LVQ8371