Nghe nói Triệu Thành An có chuyện cần thỉnh giáo mình, Trần Huệ Hồng hào hứng bưng khay thức ăn chạy tót tới chỗ hắn. Hắn đành phải lặp lại vấn đề của mình thêm một lần nữa. Lần này gần như tất cả mọi người đều xúm xít lại quanh hắn, ngay cả Khuất Tĩnh nãy giờ vẫn cắm cúi ăn Niên Cao Thang cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Đối mặt với vấn đề của thành viên mới trong nhóm, mọi người nhao nhao hiến kế.
Trần Huệ Hồng suy nghĩ mất hai giây rồi lên tiếng đầu tiên: "Có phải do từ đầu cậu đã học hành chẳng đến nơi đến chốn không? Lúc mới Giác Tỉnh quả thật sẽ hơi ảnh hưởng đến cuộc sống một chút, bởi vì bỗng nhiên nhớ ra quá nhiều ký ức kiếp trước, cảm giác hệt như một người bị mất trí nhớ đột ngột bị nhét một đống chuyện của bao nhiêu năm vào đầu nên không quen. Nhưng chị vẫn là chị, chị là Trần Huệ Hồng, cũng là Phong Tiểu Tỷ. Đối với chị mà nói, những chuyện đó đều đã lùi vào dĩ vãng, người chết như đèn tắt, chị cũng đã chết mấy lần rồi. Ký ức trước khi chết cứ coi như một giấc mộng kỳ diệu đi, chỉ cần chị muốn làm Trần Huệ Hồng, thì chị vẫn cứ là Trần Huệ Hồng."
"Tuy sau khi tỉnh lại, đôi lúc Ngã Đệ có bảo chị rằng tính cách chị thay đổi một chút, nhưng chắc là không nhiều lắm đâu. Ít nhiều gì chị cũng biết diễn sâu trước mặt họ mà, ít nhất thì Tuệ Tuệ nhà chị tuyệt đối không nhìn ra sự khác biệt."
"Một khi chị đã quyết định làm Trần Huệ Hồng, thì chị chỉ là Trần Huệ Hồng. Đời này chị nhất quyết phải nán lại nhân gian để bầu bạn với Tuệ Tuệ nhà chị, đợi đến lúc chết đi rồi mới trở về làm Thảo Mộc Tinh Quái."
"Thế nên theo lý thuyết mà nói thì ký ức kiếp trước đúng là có ảnh hưởng, nhưng không đến mức nghiêm trọng thế đâu. Chị thấy đơn thuần là do tay nghề cậu kém thôi. Tiểu Triệu à, ban nãy cậu cũng nói rồi đấy, kiếp đầu tiên cậu đã học hành chếnh mảng, kiếp này miễn cưỡng coi như có chút cần cù bù thông minh, nhưng hai năm nay lại đâm ra lười biếng. Căn bệnh của cậu có khi vẫn luôn nằm chình ình ở đó, chẳng qua việc nhớ lại những thứ trước kia đã làm phóng đại khuyết điểm của cậu lên thôi."
"Tóm lại cậu chính là một con gà mờ."
Triệu Thành An: "...Đám Thảo Mộc Tinh Quái các người ai nói chuyện cũng khó nghe thế này à?"
Thảo nào cách thức độ kiếp của các người là xuống nhân gian bị người ta dùng lửa thiêu chết. Với cái mỏ hỗn này của các người, bị trói lại thiêu sống cũng đáng đời!
Trước lời phát biểu của Trần Huệ Hồng, Khuất Tĩnh yếu ớt giơ tay phản bác: "Thật ra nếu những trải nghiệm ở các kiếp trước rất quan trọng đối với chúng ta, thì quả thực sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn."
"Vốn đĩ kiếp đầu tiên và kiếp cuối cùng khi Tỉnh Quái độ kiếp đã cực kỳ quan trọng rồi, huống hồ bây giờ Triệu sư phụ còn chưa phải là kiếp cuối cùng. Đối với anh ấy hiện tại mà nói, trải nghiệm của kiếp đầu tiên chính là thứ quan trọng nhất. "
"Bây giờ Hạ lão sư phụ vẫn còn sống, tốc độ đầu thai của Triệu sư phụ lại nhanh như tên lửa, tám kiếp của anh ấy cộng lại cũng chỉ bằng cả cuộc đời của Hạ lão sư phụ. Thế nên đối với anh ấy, kiếp đầu tiên và kiếp này chẳng có gì khác biệt mấy, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Trần Sinh của kiếp đầu tiên là anh ấy, Triệu Thành An của kiếp này cũng là anh ấy. Anh ấy vừa là Trần Sinh vừa là Triệu Thành An, ranh giới giữa hai thân phận này quá mỏng manh, và sự thật rành rành là anh ấy đã bị ảnh hưởng rất nhiều."
"Cho nên việc Triệu sư phụ bị ảnh hưởng trực tiếp đến tay nghề nấu nướng sau khi Giác Tỉnh là rất hợp lý. Nhưng mà cách giải quyết thì..."
"Hồng tỷ nói cũng có lý, vấn đề vốn dĩ vẫn luôn tồn tại, chẳng qua Triệu sư phụ đã để vấn đề của kiếp đầu tiên dồn ứ đến tận kiếp thứ tám mới lôi ra giải quyết. Nếu trình độ nấu nướng của anh ấy ở kiếp này đủ cao, thì những vấn đề kia có lẽ đã chẳng thể ảnh hưởng đến anh ấy, thế nhưng..."
"Có lẽ thật sự phải luyện tập nhiều hơn."
Triệu Thành An: ”...Đám Tiểu Điểu các người nói chuyện cũng khó nghe y chang. So với các người, cách nói chuyện của Tất Phương quả thực là ôn tồn lễ độ, ôn hòa dễ gần chán."
La Quân nghe Khuất Tĩnh và Trần Huệ Hồng líu lo một tràng dài mà chẳng đưa ra được cái kết luận nào, nghe đến phát bực, bèn lên tiếng: "Cụ thể là có vấn đề gì, là thật sự bị ảnh hưởng hay do thực lực kém cỏi, cứ xắn tay vào làm Điểm Tâm là rõ ngay chứ gì?"
"Tôi sống hơn 90 năm, ăn qua vô số đồ ngon rồi, Trần Huệ Hồng tuy là kẻ chuyên ăn chực uống chực, nhưng chẳng phải cô ta cũng từng ăn ở Thái Phong Lâu Bắc Bình mấy năm trời sao. Làm Điểm Tâm ra cho hai người chúng tôi nếm thử, chẳng phải sẽ biết ngay trình độ có vấn đề hay không à."
La Quân nhìn sang Triệu Thành An: "Cậu giỏi làm món gì?"
Triệu Thành An theo bản năng thốt lên: "Bánh Nướng."
La Quân: ”? Sư phụ Điểm Tâm của Tri Vị Cư các cậu lại đi giỏi làm Bánh Nướng à? Một nhà hàng Bạch Án cao cấp như Tri Vị Cư mà cũng bán Bánh Nướng sao? Nhà bếp của tôi có lò nướng, rau củ để bên ngoài, thịt trong tủ lạnh, bột mì trong tủ, cậu định làm bây giờ hay để lát nữa làm?”
"Bây giờ ạ." Triệu Thành An nhanh như chớp chạy tót vào bếp.
Tần Hoài vừa mới làm sạch chim bồ câu chuẩn bị cho vào nồi hầm, liền phát hiện Triệu Thành An có chút hoảng hốt chạy đâm sầm vào định làm Bánh Nướng, hắn không rõ nguyên do bèn hỏi: "Trần Công chẳng phải đã chuẩn bị tiệc buffet rồi sao? Sao cậu còn vào làm Điểm Tâm?"
"Hồng tỷ và Khuất Tĩnh nói chuyện khó nghe quá, tôi vào đây trốn tạm."
LVQ8371