"Anh ấy sợ hãi việc phải đến Cô Tô, anh ấy trốn tránh chuyện này là vì ở Cô Tô có chấp niệm của anh ấy. Anh ấy không biết phải đối mặt như thế nào, cho nên mới chọn cách trốn tránh. Thế nhưng đối với Tỉnh Quái mà nói, trốn tránh không thể giải quyết được bất cứ chuyện gì, nó chỉ có thể tạm thời che đậy vấn đề đi mà thôi."
"Trực tiếp đối mặt với vấn đề mới là cách giải quyết duy nhất."
"Đạo lý này tôi cũng xin gửi tặng cho La tiên sinh."
Vốn dĩ La Quân còn cảm thấy đám người này kéo đến nhà mình chỉ để nói nhảm, nên hắn cũng chẳng muốn nghe nội dung trò chuyện của mọi người cho lắm, cứ thế vừa xem tivi vừa tham gia tiệc trà.
Nghe Trần Công giảng đạo lý tới cuối cùng mà vẫn không quên đá đểu mình, La Quân lập tức nổi trận lôi đình.
“Nói xong chưa?”
"Nói xong rồi thì cút đi!"
"Còn nói nhảm nữa là tôi thu tiền thuê nhà của cậu đấy, thu gấp 10 lần tiền thuê nhà luôn!"
Thế là mấy người Tần Hoài lập tức bị La Quân đuổi thẳng cổ ra ngoài.
Cung Lương đứng ở cửa nhà La Quân, nhìn cánh cửa chống trộm đóng chặt mà cảm thán: "Quả nhiên tính tình của La tiên sinh nóng nảy y như lời đồn, mấy ngày trước ông ấy có thể diễn lâu như vậy đúng là làm khó ông ấy quá rồi."
"Thảo nào lúc nhét bánh trưng thu vào miệng tôi lại dùng sức mạnh như vậy, suýt chút nữa làm tôi nghẹn chết. "
Tần Hoài: ...Bây giờ là lúc để cảm thán chuyện này sao? Trọng tâm của Ngoa Thú mấy người cũng kỳ lạ thật đấy.
Tần Hoài thấy hai người họ hoàn toàn không có ý định rời đi, cảm thấy chi bằng cứ đứng ngay trước cửa nhà La Quân nói nốt những lời còn dang dở.
"Cho nên... bây giờ tôi nên đi tìm Lão Thạch nói chuyện đúng không?"
"Việc này thà làm sớm chứ không được để chậm trễ." Trần Công nói.
"Được." Tần Hoài trực tiếp rút điện thoại ra, gọi cho Thạch Đại Đảm.
Kiểu trò chuyện này cũng chẳng cần phải sắp xếp từ ngữ làm gì, theo Tần Hoài, Thạch Đại Đảm đã đủ thẳng thắn với hắn, thì hắn cũng nên dùng sự chân thành tuyệt đối để đáp lại Thạch Đại Đảm.
Trực tiếp nói cho Thạch Đại Đảm biết nỗi lo lắng của mọi người, dùng tình cảm để trói buộc gã, bảo gã cố nhịn thêm chút nữa, đợi Vương Căn Sinh tỉnh lại thì kiểu gì cũng hỏi ra được chân tướng, đừng có chạy đến Cô Tô tìm xưởng trưởng Hứa.
"Alo, Lão Thạch, anh đang ở đâu vậy? Tôi có việc muốn tìm anh."
"Tôi đang ở sân bay, bên này tôi có chút việc phải đi Ma Đô một chuyến, chưa kịp nói với anh em."
"Anh định đáp xuống Ma Đô rồi chuyển sang đi tàu cao tốc đến Cô Tô đúng không?”
Thạch Đại Đảm không nói gì.
"Lão Thạch anh đừng kích động vội, cố nhịn thêm chút nữa đi, tôi đảm bảo với anh, chắc chắn trong năm nay tôi sẽ tra ra chân tướng cái chết của Hứa Nặc, tin tôi một lần được không?"
"Anh cứ về trước đã, nếu anh không tin lời tôi thì hai chúng ta nói chuyện trực tiếp."
Đầu dây bên kia, Thạch Đại Đảm trầm mặc vài giây, chậm rãi nói: "Được, tôi tin cậu."
Thạch Đại Đảm ra sân bay rất nhanh, lúc về cũng nhanh, Tần Hoài gửi tin nhắn cho Triệu Thành An bảo cậu ta không cần mang bữa trưa đến nữa, tự mình về Vân Trung Thực Đường ăn cơm xong thì đứng đợi Thạch Đại Đảm ở cổng Vân Trung Tiểu Khu.
Lúc Thạch Đại Đảm xuống xe không mang theo vali, chứng tỏ hắn ngay cả hành lý cũng không kịp thu dọn, trực tiếp đặt chuyến bay gần nhất đến Ma Đô.
Tần Hoài vốn tưởng Phù Du đã là đỉnh cao của phái cấp tiến trong giới Tinh Quái rồi, không ngờ Thụy Thú cũng một chín một mười. Ở cái khoản hành động chớp nhoáng này, Triệu Thành An có xách dép chạy theo cũng không kịp.
Thạch Đại Đảm vừa xuống xe nhìn thấy Tần Hoài, vẻ chột dạ trên mặt liền giấu không nổi. Sự chột dạ của hắn không giống với sự chột dạ của Khuất Tĩnh lần trước khi cô ấy thú nhận với Tần Hoài chuyện lén liên lạc với bố mẹ kiếp trước. Khuất Tĩnh biết mình làm sai nhưng cô ấy vẫn cứ làm, mang theo cảm giác của một đứa trẻ chưa đụng tường rào chưa quay đầu, đó là sự chột dạ của con nít khi làm sai.
Còn Thạch Đại Đảm thuần túy là kiểu nói dối bị bố mẹ bắt quả tang, chột dạ vì nói dối.
Đừng hỏi vì sao Tần Hoài lại hiểu rõ như vậy.
Hỏi thì chính là những biểu cảm này, hắn đều đã từng nhìn thấy hết trên mặt Tần Lạc rồi.
Thạch Đại Đảm biết hôm nay mình manh động hơi quá đà, bèn lên tiếng giải thích trước: "Không phải tôi bốc đồng muốn chạy đến Cô Tô tìm xưởng trưởng Hứa hỏi chân tướng cái chết của Hứa Nặc đâu, tôi chỉ muốn đi thăm xưởng trưởng Hứa một chút, xem sức khỏe ông ấy dạo này thế nào thôi."
Vẻ mặt rất chân thành, nhưng Tần Hoài tỏ vẻ anh nghĩ quần chúng nhân dân sẽ tin mấy lời xạo sự của anh chắc?
"Anh có muốn uống chút gì không?" Tần Hoài hỏi.
Thạch Đại Đảm nghiêm túc suy nghĩ: "Trà chanh giã tay Tiểu Âu nhé?"
Tần Hoài dẫn thẳng Thạch Đại Đảm sang tiệm trà chanh giã tay Tiểu Âu ở bên kia đường mua đồ uống. Giờ này trong quán không có khách, nhưng nhìn tốc độ pha chế của Âu Dương và cái máy in bill liên tục nhả đơn không ngừng nghỉ, có thể thấy chắc chắn là đang nổ đơn rồi.
Không hiểu sao, Tần Hoài có cảm giác bắp tay của Âu Dương hình như lại to ra thêm một vòng, chắc là do lắc trà sữa mà thành.
Thấy Tần Hoài tới, Âu Dương mừng rỡ: "Tần Hoài, sao cậu lại tới đây? Lão Thạch cũng tới à? Hai người muốn uống gì? Mấy ly? Tôi ưu tiên làm trước cho."
Tần Hoài rất hiểu Thạch Đại Đảm: "Trà sữa cậu pha, với cả tất cả các vị trà chanh giã tay bình thường, mỗi loại lấy một ly nhé."
Âu Dương: ? Trà chanh vị bình thường á? Người anh em, cậu đang coi thường ai đấy?
Âu Dương bắt đầu điên cuồng lắc trà sữa.
LVQ8371