"Ây đô, ai đây ta? Đây chẳng phải là cậu em họ Hà Thành thân yêu của chị sao? Hôm qua không phải mạnh miệng tuyên bố mình sẽ đến Vân Trung Thực Đường sớm nhất à? Sao giờ này mới vác mặt tới? Bữa sáng của chị sắp ăn xong rồi chuẩn bị ra phụ dọn đĩa đây này, có phải là không muốn làm việc giúp anh chị không? Kính cũng chẳng thèm đeo, lúc lau bàn cậu có nhìn rõ không đấy? Không muốn giúp thì cứ nói thắng, không cần phải đến tầm này đâu, 9 giờ lại đến ăn sáng cũng thế thôi, vẫn còn phần đấy."
Hà Thành: "... Chị đến lúc mấy giờ?"
Tần Lạc kiêu ngạo hất cằm: "Cậu nghĩ chị giống cậu à? Hôm nay 5 giờ chị đã dậy rồi, 5 giờ 10 phút đã có mặt, trước khi cậu đến chị còn ở trong bếp phụ anh chị rửa rau suốt nửa tiếng đồng hồ đấy!"
Hà Thành: ...
"Ngày mai em cũng 5 giờ đến!"
"Thôi đẹp đi, ngày mai chị 4 giờ đến!"
"Em 3 giờ đến!"
"Thế thì chị 2 giờ đến!"
"Em thức trắng đêm luôn!"
"Chị ngủ thẳng ngoài sảnh luôn!"
Giọng hai đứa nhóc to xác này càng cãi càng lớn, lớn đến mức Tần Hoài đang tạm thời làm phục vụ đứng ở cửa sổ gắp Bánh Gạo cho các ông bà lão cũng nghe thấy. Hắn bất đắc dĩ thò đầu ra cao giọng gọi: "Được rồi, đến mức đòi ngủ ngoài sảnh cũng nói ra cho được. Lạc Lạc, Bánh Bao Tửu Nhưỡng xong rồi, em còn ăn không? Tiểu Thành, em không đeo kính thì về lấy kính trước đi, với cái thị lực này của em, anh sợ em đi đường không nhìn thấy cửa kính lại đâm sầm vào đấy."
"Không đeo kính thì khỏi được ăn sáng."
Hà Thành lập tức co cẳng chạy về.
Tần Lạc hệt như một con gà trống vừa thắng trận, kiêu ngạo hất cằm bưng khay cơm đi xếp hàng lấy Bánh Bao.
Tần Hoài bất đắc dĩ lắc đầu, tay chân thoăn thoắt gắp Bánh Gạo cho Tiền đại gia, vừa gắp vừa nói: "Ông Tiền, hôm nay không giống hôm qua đâu, Sơn Dược Cao và Bánh Gạo hôm nay thật sự có giới hạn số lượng mua. Mỗi người chỉ được mua tối đa 6 cái Bánh Gạo, 3 miếng Sơn Dược Cao thôi. Ông đòi tận 20 cái Bánh Gạo thì một mình ông sao mà ăn hết được, lát nữa còn có Điểm Tâm khác nữa cơ mà. Hơn 7 giờ ông không ăn Hoành Thánh của Trịnh sư phụ nữa à?"
Tiền đại gia vội vàng bày tỏ lòng trung thành: "Ăn Hoành Thánh gì chứ? Tiểu Tần sư phụ, món tôi thích nhất chính là Điểm Tâm cậu làm đấy! Tính tôi thế nào cậu biết mà, cậu đừng nghe cái lão Hứa Đồ Cường kia nói hươu nói vượn. Hôm qua không phải tôi cố ý 6 giờ không đến đâu, chăng qua dạo này tôi đam mê tắm rửa, chạy bộ buổi sáng xong mà không về tắm rửa thì cả người bứt rứt không chịu nổi.”
Tần Hoài: "Hôm qua các ông đã bàn bạc văn mẫu gì trong nhóm vậy?"
Tiền đại gia cười hì hì: "Chỉ cần Tiểu Tần sư phụ cậu thích nghe thì văn mẫu gì cũng được tất. Chỉ là không biết bài đánh giá món ăn cậu thích phong cách nào, có yêu cầu số lượng chữ không? 1000 chữ có được không? Tối qua tôi mới viết được 800 chữ, nếu 1000 chữ không đủ thì tôi sẽ cố rặn thêm cho đủ 1500 chữ, chứ nhiều hơn nữa thì tôi chịu chết. Tôi không có tài bịa chuyện như Hứa Đồ Cường đâu, cậu đừng thấy lão ấy viết dài, toàn là nói nhảm cả đấy."
Hứa Đồ Cường xếp tít cuối hàng nhịn hết nổi gào lên: "Lão Tiền kia ông vừa phải thôi, trong nhóm đã nói rõ là nói móc tôi hai câu thôi là đủ rồi, sao ông còn lôi cả bài đánh giá món ăn của tôi ra mỉa mai nữa hả? Ông nhường cho tôi được đúng một miếng Sơn Dược Cao mà ông định chửi tôi bao lâu nữa, ông mà còn như vậy là tôi tăng giá đấy nhé!"
Tiền đại gia lớn tiếng đáp trả: "Hai miếng!"
Hứa Đồ Cường ở cuối hàng lập tức ngậm miệng.
Tiền đại gia tiếp tục lớn tiếng nói xéo ngay trước mặt: "Tiểu Tần sư phụ cậu xem, Hứa Đồ Cường chính là cái loại người có cái nết như vậy đấy."
Tần Hoài không nhịn được cười: "Không sao đâu Tiền đại gia, cháu sẽ lấy thêm cho ông hai miếng Sơn Dược Cao ngoài định mức giới hạn, nhưng chỉ lần này thôi, lần sau là không được đâu nhé."
Tiền đại gia cười hì hì.
Các ông bà lão xếp sau Tiền đại gia đều lộ vẻ ảo não, trong lòng điên cuồng chửi rủa cái lão họ Tiền này thế mà lại xài mất cái chiêu thức đầu tiên rồi, lát nữa họ biết dùng chiêu gì đây?
Tiểu Tần sư phụ khó khăn lắm mới đóng vai nhân viên phục vụ một lần, chiêu hay như vậy lại bị cái lão họ Tiền nhà ông xài mất, có thể chừa cho chúng tôi một con đường sống hay không hả.
Còn về việc tại sao hôm nay rõ ràng nhân lực đã đầy đủ, hoàn toàn có thể để các phụ bếp khác ra cửa sổ bán Điểm Tâm trước, nhưng Tần Hoài lại đích thân đứng bán...
Tiền đại gia vui vẻ bưng khay cơm rời đi, Tần Hoài đưa mắt nhìn sang Vương đại gia đang xếp hàng ngay phía sau.
"Vương đại gia, chào buổi sáng ạ."
"Mấy buổi chiều tới ông có rảnh không? Nếu rảnh thì chọn hôm nào đó đến nhà La tiên sinh tụ tập nhé."
Lời nói của Tần Hoài đã kéo đủ thù hận cho Vương đại gia. Phản ứng của Vương đại gia cũng đúng như dự đoán của Tần Hoài, một mặt thì tỏ vẻ ngại ngùng, mặt khác lại khẳng định chắc nịch rằng nếu Tiểu Tần sư phụ đã mở lời nhờ vả thì Vương Căn Sinh ông nhất định sẽ tới giúp.
Đến đây, toàn bộ Tinh Quái tham gia tiệc trà đều đã gom đủ.
Chỉ còn thiếu mỗi Điểm Tâm.
Buổi sáng, ngoài việc làm bữa sáng, Tần Hoài tranh thủ làm thử vài món Điểm Tâm trong danh sách mà bình thường hắn ít khi làm, như Đậu Hũ Sữa, Bánh Ngàn Lớp, Bánh Trung Thu Nhân Dừa. Trịnh Tư Nguyên thấy Tần Hoài làm Bánh Trung Thu thì hơi ngạc nhiên, bèn hỏi sao Tần Hoài đã bắt đầu làm Bánh Trung Thu rồi, rõ ràng còn một thời gian nữa mới tới Trung Thu cơ mà.
LVQ8371