Tần Hoài: ... Không phải chứ người anh em, cậu lóc cóc ra tận cổng khu nhà Vương đại gia mua bánh hoa quế thật đấy à?
Triệu Thành An vứt phịch túi bánh hoa quế lên bàn ăn: "Tôi cứ nghe mọi người đồn ầm lên là bánh hoa quế ở cổng khu nhà Vương đại gia ngon lắm, nên cố tình mua hẳn một túi to, ai dè ăn cũng bình thường, chẳng ngon bằng tôi làm."
Thạch Đại Đảm vô cùng tự giác thò tay vào túi nhón một cái nếm thử, gật gù phụ họa: "Đúng là bình thường thật, thua xa Tần Hoài làm."
Tần Hoài: "... Bà lão bán bánh hoa quế người ta chỉ bán 5 tệ một hộp thôi, cậu cũng không cần phải đòi hỏi cao như vậy."
Cung Lương thấy mọi người đã đến đông đủ, lại uống một ngụm nước đá, dừng một chút rồi bắt đầu kể câu chuyện của mình.
Bắt đầu kể từ kiếp thứ nhất.
Cung Lương là một con Ngoa Thú, tài ăn nói khéo léo và thói quen nói dối gần như đã khắc sâu vào trong bản năng của hắn. Bản thân Ngoa Thú không có năng lực cao siêu gì, vừa không thể phun lửa như Tất Phương, cũng chẳng có buff Thụy Thú bẩm sinh như Đương Khang và Văn Diêu Ngư, thậm chí còn chẳng bằng giống Tiểu Điểu như Khuất Tĩnh hay Thảo Mộc Tinh Quái như Trần Huệ Hồng.
Khuất Tĩnh còn có thể cắt thịt để chữa bệnh hay quên và lót dạ, Trần Huệ Hồng chỉ cần không làm liều trong thời loạn lạc thì cũng có thể tự gặm vỏ cây của mình để sống qua ngày. Ngoa Thú nếu so với những Tinh Quái này thì có vẻ cực kỳ không giống Tinh Quái, hắn ngoại trừ cái miệng dẻo quẹo, khả năng nhìn mặt đoán ý xuất sắc và bản lĩnh mở miệng ra là nói dối trơn tru, dỗ dành khiến người ta tin sái cổ đến mức đầu óc choáng váng ra, thì chẳng có bất kỳ điểm gì kỳ lạ cả.
Cũng chính vì vậy, Ngoa Thú muốn độ kiếp thành công thì bắt buộc phải nhập thế. Dưới tình huống bình thường, Ngoa Thú chỉ cần dựa vào cái miệng dẻo quẹo của mình để sống sung túc, bình an thuận lợi cả đời là có thể độ kiếp thành công.
Kiếp thứ nhất của Cung Lương là vào cuối thời nhà Thanh đầu thời Dân quốc, là thời loạn lạc, nhưng đối với Ngoa Thú mà nói thì đó cũng là một thời đại tràn ngập cơ hội. Dùng cách nói của hắn mà nói, thời đại đó tê liệt, phong kiến, tràn ngập những giáo điều khiến người ta ngột ngạt, nhưng đồng thời cũng rất sống động, mang tính phản kháng, có đủ loại tư tưởng và cũng có đủ hạng người.
Khi Cung Lương phát hiện thế giới này không giống như trong tưởng tượng của hắn, thời đại hình như đã có chút thay đổi, hắn không hề giống như La Quân chỉ tùy tiện đọc vài cuốn tiểu thuyết đã tự cho là mình hiểu rõ thế giới phức tạp này, mà hắn đã dành ra vài năm để từ từ học tập, quan sát, hòa nhập, sau vài năm sống cẩn trọng, hắn cảm thấy đây là một thời đại có thể để cho bản thân thỏa sức vẫy vùng.
Sau đó Cung Lương đã bị hiện thực dạy cho cách làm người.
La Quân có thể ngạo mạn đối mặt với tất cả là bởi vì ông ấy có vốn liếng để ngạo mạn. Cung Lương muốn thỏa sức vẫy vùng, nhưng hắn lại không có năng lực giữ được của cải.
Ban đầu Cung Lương buôn bán nhỏ, dựa vào danh tiếng tốt và các mối quan hệ xã hội không tồi, hắn nhanh chóng kiếm được hũ vàng đầu tiên, nhưng sau đó liền bị băng đảng xã hội đen ở địa phương nhắm tới, chúng cưỡng đoạt trắng trợn, đánh cho một trận suýt nữa mất mạng.
Có kinh nghiệm thất bại từ lần đầu tiên, Cung Lương rút kinh nghiệm xương máu quyết định tìm cho mình một chỗ dựa, hắn đóng tiền bảo kê cho xã hội đen để tiếp tục buôn bán, công việc làm ăn ngày càng lớn mạnh, sau này hắn thậm chí còn mở nhà máy. Trong lúc nhà máy đang làm ăn phát đạt thì bị quân phiệt địa phương hớt tay trên, hắn phải nộp toàn bộ gia sản mới miễn cưỡng giữ được một cái mạng.
Có kinh nghiệm thất bại lần thứ hai, Cung Lương phát hiện ra xã hội đen không phải là chỗ dựa tốt, hắn lại một lần nữa rút kinh nghiệm xương máu, chuyển sang đóng tiền bảo kê cho quân phiệt địa phương. Lại một lần nữa làm lại từ đầu, hắn chuyển sang làm vận tải đường thủy, ngay lúc sắp trở thành ông trùm ngành vận tải thì chỗ dựa của hắn sụp đố, thành quả lại bị quan chức chính phủ hớt tay trên, hắn trở thành một kẻ thua cuộc bình thường không có gì lạ, mất trắng toàn bộ gia sản, lại còn phải ngồi tù hai năm.
Trải qua lần thất bại thứ ba, Cung Lương ngẫm lại và cảm thấy đây không phải là vấn đề của mình, mà là vấn đề của thời cuộc. Năng lực Ngoa Thú của hắn không có vấn đề gì, hắn vốn dĩ phải sống rất tốt, hắn tuy mồm mép dẻo quẹo, còn thích nói dối chút đỉnh, nhưng hắn cũng chẳng làm chuyện gì thương thiên hại lý. Lần nào cũng vậy, cứ lúc sắp chạm tay đến thành công thì hắn lại bị những kẻ có quyền thế cướp đi tất cả bằng những thủ đoạn ngang ngược.
Cung Lương cảm thấy nếu như không giải quyết được vấn đề, thì nên đi giải quyết kẻ tạo ra vấn đề. Cho nên hắn bắt đầu liên minh khắp nơi, muốn làm một nhà du thuyết để thay đổi cái thời cuộc này. Hắn tiếp tục làm ăn, tích cóp tài sản, khéo léo lấy lòng các bên, không chỉ bám vào một ông lớn duy nhất mà âm thầm quan sát xem thế lực nào có tiền đồ hơn.
Cung Lương cảm thấy lần này mình làm rất đúng.
Sau đó hiện thực lại giáng cho hắn một bài học thê thảm hơn.
Cung Lương vì một chuyện nhỏ mà đắc tội với một kẻ bề trên.
LVQ8371