Lần đầu tiên Tô Lão Bản nghe được tin đồn này thì giận tím mặt, lập tức lôi Đàm Duy An ra thẩm vấn. Sau khi tra hỏi rõ ràng và phát hiện lời đồn này không phải do Đàm Duy An tưng ra, ông lại càng kinh ngạc hơn, bắt đầu nghi ngờ có đối thủ cạnh tranh nào đó đang muốn chơi xỏ mình.
Tuy nhiên Chu sư phụ lại cảm thấy lời đồn này rất hay. Ông đã nghiên cứu công thức sản xuất Điểm Tâm dây chuyền suốt hơn nửa tháng, và nhận ra trong lĩnh vực hoàn toàn mới này, so với Trịnh Đạt thì ông chẳng khác nào một lính mới tò te. Cho đến tận bây giờ Chu sư phụ vẫn không tài nào hiểu nổi, làm sao Trịnh Đạt có thể dùng dây chuyền để sản xuất Điểm Tâm phân khúc thấp, thậm chí là cả Điểm Tâm phân khúc tầm trung.
Dạo này Chu sư phụ hay khuyên Tô Lão Bản đừng cố đấm ăn xôi, việc sản xuất Điểm Tâm công nghiệp quá khó, thôi thì cứ nghiên cứu đồ ăn sáng đi. Bánh Bao bột mì trắng cũng không tệ, ông xem, chẳng phải Tần Hoài cũng dùng Bánh Bao bột mì trắng để tạo dựng danh tiếng trong giới thực khách của Tri Vị Cư đó sao?
Mà vị Tần sư phụ dùng Bánh Bao bột mì trắng để tạo dựng danh tiếng ấy, hiện tại lại đang vắt óc suy nghĩ xem làm cách nào để vứt bỏ món Bánh Bao đã đồng hành cùng mình suốt mấy tháng qua.
"Tam Đinh Bao... Không được, mặc dù Tam Đinh Bao yêu cầu về bột cũng rất cao, nhưng trọng điểm phần lớn lại nằm ở khâu nêm nếm gia vị và canh lửa lúc xào nhân."
"Bánh Bao Tửu Nhưỡng... Dạo này làm Bánh Bao hơi nhiều rồi, không muốn làm Bánh Bao nữa."
"Sắp tới mùa cua bán ra thị trường rồi, chẳng lẽ lại đi làm Song Giải Bao? Nhưng thực ra mình làm Song Giải Bao cũng chẳng ra gì, hơn nữa trọng điểm của Song Giải Bao căn bản không nằm ở khâu Phát Diện."
"Viên Mộng Thiêu Bính sao? Trọng điểm của món này cũng không nằm ở Phát Diện, với lại mình cũng không thích làm lắm."
"Mì nhồi tay... Chậc, cứ thấy hơi lạc đề thế nào ấy."
Tần Hoài ngồi bên bàn ăn, vừa ăn chuối vừa lẩm bẩm tự nhủ, rơi vào trạng thái vô cùng rối rắm.
"Kinh nghiệm sống tám kiếp cho tôi biết, nếu một người liên tục đưa ra ý tưởng rồi lại không ngừng tự phủ định, điều đó chứng tỏ trong lòng cậu ta đã có sẵn một đáp án nhưng lại không muốn đối mặt. Chăng phải chỉ là cày độ thuần thục Phát Diện thôi sao? Sao cậu làm như sắp đi solo với Giang sư phụ thế?" Triệu Thành An ngồi đối diện Tần Hoài vô tình cà khia, tiện tay chén luôn mấy quả chuối nhà Tần Hoài.
Tần Hoài không phản bác, bởi vì Triệu Thành An nói chuẩn không cần chỉnh. Đầu thai nhiều lần được cái lợi thế đó, tiếp xúc nhiều người nên từ đầu óc đến EQ đều được rèn giũa sắc bén.
"Thực ra tôi cũng có một lựa chọn rất tốt, chỉ là... so với Bánh Bao bột mì trắng thì hơi cực đoan quá." Tần Hoài vẫn rất đắn đo, "Bình Quả Diện Quả Nhi."
"Quả Nhi?" Triệu Thành An nghe chưa rõ lắm, "Cái món Điểm Tâm đưa cậu lên trang bìa tạp chí Tri Vị đó hả? Nhưng món đó một mình cậu đâu có làm được? Phải có Hoàng Thắng Lợi sư phụ phụ giúp, vì chỉ có ông ấy mới biết Đại Phiên Chước cơ mà."
"Đại Phiên Chước là tuyệt kỹ gia truyền nhà Giang sư phụ, đến Hạ Mục Bính còn không biết, chứ không tôi đã mượn Chương Quang Hàng qua xào nhân giúp cậu rồi."
Tần Hoài: ... Bắt một đại soái ca lai Trung - Pháp cao 1m92 từ tận Bắc Bình sang đây chỉ để xào nhân thì xa xỉ quá rồi. Thà mượn thắng anh ta về làm đại diện hình ảnh cho Vân Trung Thực Đường, chụp bô ảnh quảng cáo in thành poster dán trước cửa tiệm, đảm bảo lượng khách kéo tới tăng thêm 500%.
"Món đó là Quả Nhi, còn món tôi nói là Bình Quả Diện Quả Nhi bình thường cơ, cái món mà trước kia tôi từng làm ở Bát Bảo Trai ấy." Tần Hoài giải thích, "Thực ra mấy hôm nay tôi vẫn luôn suy nghĩ xem món Điểm Tâm nào vừa chú trọng vào phần bột, độ khó lại cao, tốt nhất là yêu cầu kỹ năng xử lý bột phải phong phú và toàn diện một chút, nghĩ mãi tôi chỉ thấy mỗi Diện Quả Nhi là hợp lý."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Triệu Thành An nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi cũng gật gù đồng tình.
"Đúng là thế thật. Trọng tâm của Diện Quả Nhi nằm ở khâu tạo hình, muốn nặn hình thì bột phải cứng. Nhưng đồng thời nó cũng yêu cầu cao về mùi vị và kết cấu, muốn ăn ngon thì bột lại không được quá cứng, không thể làm thành loại Điểm Tâm chỉ để ngắm. Xét riêng về mảng nhào bột, Diện Quả Nhi chắc chắn là một trong những món khó nhằn nhất."
"Với chỉ pháp của cậu thì có làm được mấy loại Diện Quả Nhi khác không? Tôi nhớ Đàm Duy An từng kể là cậu chỉ biết làm mỗi Bình Quả Diện Quả Nhi thôi. Chỉ làm một loại Diện Quả Nhi thì cày độ thuần thục khó lắm, làm mãi một kiểu rất dễ ngán. Với trình độ chỉ pháp hiện tại của cậu, bắt cậu nặn mấy cái Hoa Mô đẹp mắt một chút đã thấy chật vật rồi, yêu cầu của Diện Quả Nhi còn cao hơn Hoa Mô nhiều. Nó không chỉ đòi hỏi trình độ nhào bột, mà còn cần chỉ pháp, con mắt thẩm mỹ, khâu trộn nhân cũng có yêu cầu riêng. Không có sẵn công thức mà tự mò mẫm thì đúng là bán mạng luôn đấy."
"Nhắc mới nhớ, cậu không thấy chuyện này quá ảo à? Theo lý mà nói thì học làm Diện Quả Nhi phải là một môn thông vạn môn thấu, đằng này cậu chỉ thấu mỗi Bình Quả Diện Quả Nhị, mấy loại khác lại mù tịt, trong khi cậu có thích ăn táo đâu. Dựa theo khẩu vị của cậu, món cậu giỏi nhất phải là Hương Tiêu Diện Quả Nhi mới đúng chứ!" Triệu Thành An tiếp tục cà khia, tiện thể cắn thêm một miếng chuối.
LVQ8371