"Nửa tiếng trước chị về nhà lục lọi ra đấy, chắc là đợt trước công ty Ngã Đệ tổ chức sự kiện còn thừa lại. Lão Thạch chắng phải đã cất công đặt làm băng rôn rồi sao? Chị nghĩ đã có băng rôn thì cũng phải có chút pháo giấy chứ. Nhớ mang máng ở nhà vẫn còn nên chị chạy về tìm thử, ai dè tìm thấy thật." Trần Huệ Hồng vừa nhai bánh Hoa Phu vừa nói.
Nghe họ nói vậy, Tần Hoài cũng đâm ra đồng cảm với La Quân. Bất kỳ ai trong số những người này nếu đứng riêng lẻ thì đều không thể nào biến nhà ông ấy thành cái dạng này được, nhưng oái oăm thay ba nhân tài ở các ngành nghề khác nhau này lại hội tụ về một chỗ, hùa vào với nhau.
"La tiên sinh... Ông đồng ý thật sao?" Tần Hoài do dự một chút, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi.
La Quân hừ lạnh một tiếng, lườm một cái rõ dài, bực dọc nói: "Ban đầu Trần Công bảo với tôi là trước 9 giờ tối chắc chắn sẽ dọn dẹp nhà cửa về nguyên trạng cho tôi."
Trần Công gật đầu: "Ông cứ yên tâm La tiên sinh, trước 9 giờ tối chắc chắn sẽ trả lại nguyên trạng cho nhà ông. Tôi đã thuê đội ngũ dọn dẹp chuyên nghiệp rồi, trước đây họ từng làm việc với công ty chúng tôi vài lần."
La Quân chẳng thèm để ý tới Trần Công, tiếp tực nói: "Thạch Đại Đảm đặt làm băng rôn, tôi thấy cũng chăng sao. Dù sao trên đó cũng không viết là hoan nghênh tôi, mất mặt xấu hổ cũng không phải là tôi."
"Chỉ có Trần Huệ Hồng." La Quân hung hăng lườm Trần Huệ Hồng một cái, gân cổ cạn hơi mắng to: "Trần Huệ Hồng, cô bị bệnh à? Cái quái gì cũng tha về nhà, thảo nào nhà cô chất đống y như cái bãi rác vậy, ngay cả loại đồ đồng nát này mà cô cũng trữ tận hai thùng trong nhà cho được."
"Thế mà cô còn định xả hết cả hai thùng ra nhà tôi cơ đấy. Cô coi nhà tôi là cái gì hả, trạm thu mua phế liệu chắc?"
Khuất Tĩnh nãy giờ vẫn im thin thít trốn trong góc không dám hó hé, thấy La Quân nổi trận lôi đình thật bèn vội vàng múc một bát Niên Cao hầm thập cẩm bưng tới cho ông ấy: "La tiên sinh, ông bớt giận, Hồng tỷ cũng chỉ có ý tốt thôi, chắc chị ấy nghĩ bắn pháo giấy cho nó náo nhiệt."
"Đây là Niên Cao Thang cháu tự nấu đấy, hầm cả buổi sáng mềm dẻo lắm. Cháu nghe nói dạo này ông ăn uống không ngon miệng, ông ăn chút Niên Cao Thang đổi vị xem sao."
La Quân lặng lẽ nhìn bát Niên Cao hầm thập cẩm nhão nhoét, bột gạo nếp đã tan lẫn cả vào nước lèo được bưng đến trước mặt mình.
La Quân bùng nổ một tiếng gầm thét còn chói tai hơn ban nãy: "Trần Huệ Hồng, rốt cuộc ngày ngày cô đã dạy Khuất Tĩnh cái thứ quái quỷ gì vậy hả?!"
Triệu Thành An đứng cạnh chứng kiến mà trợn mắt há hốc mồm.
"Tiệc trà ở nhà La Quân... trước kia đều bão táp thế này à?"
Tần Hoài nhất thời chẳng biết nên trả lời thế nào, im lặng một hồi lâu, tranh thủ lúc La Quân đang điên cuồng chửi rủa Trần Huệ Hồng mà cất lời: "Trước kia... mọi người chỉ đơn thuần tới nhà La Quân ăn chực uống chực, tiện tay chôm chút trái cây thôi."
"Oa, vậy tính tình La tiên sinh tốt thật đấy." Triệu Thành An cảm thán: "Tôi chưa từng nghe nói có con Tất Phương nào hiền lành thế này."
Là một trong số cực kỳ ít những Phù Du độ kiếp thành công, Triệu Thành An nghiễm nhiên trở thành nhân vật chính tuyệt đối của buổi tiệc trà lần này.
Bởi vì nhà La Quân đã bị hô biến thành nhà hàng buffet, lần này người lại khá đông, mọi người chắc chắn không thể cùng ngồi quanh bàn ăn để mở tiệc trà được, thế nên đành tản ra khắp nơi.
Tần Hoài vào bếp nấu Trần Bì Trà cho La Quân trước. Khuất Tĩnh thì lặng lẽ ngồi bên bàn ăn nhâm nhi món Niên Cao Thang mình mang tới, đồng thời ra sức PR món này cho tất cả Tinh Quái. Chỉ có Thạch Đại Đảm nể mặt nhận lời mời của cô ấy, ngồi xuống ăn thử Niên Cao Thang. Nhưng vừa nuốt được một miếng, hắn đã thẳng thừng chê bai tay nghề nấu nướng của cô ấy quá sức tệ hại, khuyên cô ấy tốt nhất sau này bớt bớt cái việc vào bếp lại.
Trần Huệ Hồng bưng khay thức ăn đứng cạnh cửa sổ ăn sầu riêng, La Quân vẫn yên vị trên chiếc sô pha lười của ông, bơ đẹp bát Niên Cao Thang trước mặt, ngồi thừ người ra chờ uống Trần Bì Trà.
Trần Công đang trong kỳ nghỉ hiếm hoi lắm mới được thảnh thơi, anh bưng khay đồ ăn đứng cạnh bàn vừa ăn vừa tiện thể tán gẫu với Khuất Tĩnh và Thạch Đại Đảm.
Sau khi dò xét một vòng hoàn cảnh trong nhà, Triệu Thành An sâu sắc nhận ra La Quân quả thực là một con Tất Phương rất dễ tính. Hắn bèn bưng đĩa đi gắp một đống đồ mình thích ăn, rồi mới to gan mon men lại gần ông ấy chào hỏi: "La... La tiên sinh buổi chiều tốt lành."
La Quân ngước mắt liếc Triệu Thành An một cái, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên khay thức ăn của hắn, lộ rõ vẻ ghét bỏ: "Bánh Hoa Phu chấm mayonnaise, cái khẩu vị của cậu còn dị hơn cả Trần Huệ Hồng."
"Có việc gì?" La Quân khẽ ngẩng đầu, cả người lún sâu vào sô pha lười. Rõ ràng là đang ngước lên nhìn Triệu Thành An, thế nhưng lại toát ra cái phong thái bề trên đang nhìn kẻ bề dưới.
"Cháu có một vấn đề muốn thỉnh giáo ông." Giọng Triệu Thành An hơi run rẩy, hắn nói ra nỗi phiền não về việc tay nghề nấu nướng không tiến mà lùi sau khi Giác Tỉnh, rồi dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn La Quân, hy vọng cuốn bách khoa toàn thư sống này có thể cho mình một phương án giải quyết hay ho.
La Quân chăng thèm suy nghĩ, gào to về phía Trần Huệ Hồng đang đứng cạnh cửa sổ: "Trần Huệ Hồng, con Phù Du này có chuyện cần thỉnh giáo cô đấy."
Sau đó ông lầm bầm một câu: "Tôi còn chưa đi đầu thai, lấy đâu ra kinh nghiệm trong mấy vụ này."
LVQ8371