"Bánh Nước Cốt Dừa đấy, làm bằng nước cốt dừa tươi. Ta làm xong từ chiều rồi, thằng Trịnh Đạt bảo cháu chắc chắn sẽ trốn việc chuồn ra đây ăn từ chiều cơ, nó còn cá cược với thằng Thắng Lợi nữa. Cháu không tới làm thằng Trịnh Đạt thua mất một đồng."
Cung Lương quay sang nhìn Trịnh Đạt, liền nhận ngay một ánh mắt đầy oán hận từ tên kia.
"Tiểu Lương giờ đã là Khoa Trưởng phòng kinh doanh rồi. Một Khoa Trưởng trẻ tuổi như vậy, bao nhiêu con mắt dòm ngó, làm sao có thể tùy tiện trốn việc được. Cho thằng Trịnh Đạt nếm chút bài học cũng tốt." Tỉnh sư phụ cười nói.
"Tỉnh sư phụ, bác gọi cháu vào đây chỉ để cho cháu ăn Điểm Tâm thôi ạ?" Cung Lương thắc mắc.
Tỉnh sư phụ cười gật đầu: "Bắt đầu từ ngày mai ta đã nghỉ hưu rồi, cũng không tiện làm Điểm Tâm ở tiệm cơm quốc doanh nữa. Nhiều món Điểm Tâm làm ở tiệm thì dễ, chứ về nhà làm thì lích kích lắm. Bánh Nước Cốt Dừa, Gia Dung Nguyệt Bính với Bánh Phiên Bà này đều được làm từ đống Gia Tử hôm qua cháu xách về đấy, lần sau làm lại chẳng biết là đến khi nào nữa."
"Hôm nay cháu không tranh thủ lúc chưa dọn cô lót dạ vài miếng trong bếp, thì sau này có thèm cũng chẳng được ăn đâu.”
Cung Lương gãi đầu ngại ngùng: "Tỉnh sư phụ, cháu có còn là con nít nữa đâu, cháu sẽ không lén lút chui vào bếp ăn vụng Điểm Tâm như hồi bé nữa đâu."
Nghe Cung Lương nói thế, Trịnh Đạt liền gắt lên: "Cung Lương, ông có ý gì hả? Tết năm ngoái tôi vẫn còn ăn vụng Điểm Tâm trong bếp đấy nhé!"
Tỉnh sư phụ cười hiền từ: "Cháu, Trịnh Đạt với thằng Thắng Lợi đều là do một tay ta nhìn lớn lên, mặc kệ các cháu lớn cỡ nào thì trong mắt ta vẫn chỉ là mấy đứa trẻ mà thôi."
Vừa dứt lời thì mẻ Gia Dung Nguyệt Bính cũng vừa ra lò.
Bánh Trung thu nướng dừa tươi vừa ra lò tỏa mùi thơm nức mũi, một mùi thơm ngọt ngào bá đạo hòa quyện giữa dừa nạo và hỗn hợp đường mỡ, loại mùi hương dễ dàng đánh thức cơn thèm ăn nguyên thủy nhất của con
"Trung thu vui vẻ." Tỉnh sư phụ mỉm cười nói.
"Trung thu vui vẻ." Cung Lương nhìn chằm chằm vào chiếc bánh Trung thu đáp lời.
"Trung thu vui vẻ." Hoàng Thắng Lợi cũng cười phụ họa.
"Trung thu vui vẻ!!!" Trịnh Đạt rống lên với vẻ không phục, ngay sau đó lại trở nên hớn hở thật sự, "Ha ha, giọng tôi là to nhất nhé!"
Giữa tiếng khoe khoang đắc ý của Trịnh Đạt, Cung Lương nhận lấy chiếc Gia Dung Nguyệt Bính nóng hổi vừa ra lò từ tay Tỉnh sư phụ. Chăng biết là vì hắn quá đam mê Gia Tử, hoàn toàn mất khả năng kháng cự với mọi món Điểm Tâm liên quan đến thứ quả này, hay là do chiếc bánh vừa ra lò kia quá mức hấp dẫn nữa.
Cung Lương vậy mà lại ngốc nghếch cắn thẳng một miếng vào chiếc bánh đang nóng bỏng rẫy. Hậu quả là hắn bị phỏng đến mức giật nảy người, miệng không ngừng xuýt xoa hít hà, nhai chóp chép như đang gõ nhịp phách.
Nhả ra thì tiếc, mà nuốt xuống thì lại không trôi.
Tỉnh sư phụ vội vã đưa cho Cung Lương cái bát không, ra hiệu bảo hắn nhả miếng bánh trong miệng ra trước, rồi lại nháy mắt bảo Hoàng Thắng Lợi rót ngay bát nước lọc kẻo thằng nhóc ngốc nghếch này phỏng nặng.
Cung Lương nhả miếng bánh ra xong vẫn cứ xuýt xoa liên tục, bộ dạng chỉ thiếu nước nhảy luôn điệu tap dance.
"Cái thằng nhóc này, vừa mới bảo mấy đứa trong mắt ta đều là trẻ con xong thì cháu hóa thành trẻ con luôn đấy à. Bánh nóng như thế mà cũng dám tọng vào mồm, phỏng lưỡi rồi lát nữa không ăn được cô thì lại ngồi đấy mà khóc.” Tỉnh sư phụ vừa cười vừa mắng, "Uống thêm mấy ngựm nước nữa đi, ngựm cuối cùng nhớ ngậm trong miệng một lúc.”
Cung Lương ngoan ngoãn ực liền mấy ngụm nước, sau đó ngậm nước im thin thít nghe Tỉnh sư phụ cằn nhằn.
"Bánh này vừa mới nướng xong, sờ bên ngoài đã thấy bỏng tay thì bên trong nhân còn nóng hơn gấp bội, làm gì có ai vừa vớt ra đã cắn ngay một miếng thế bao giờ. Đang dịp lễ Tết mà vì một miếng bánh làm phỏng cả lưỡi thì có đáng không. May mà Tiểu Lương cháu không theo nghề bếp đấy, chứ thằng Trịnh Đạt với thằng Thắng Lợi mà vì tham ăn làm phỏng lưỡi thì ta phải vác gậy trúc quất cho một trận nhừ tử."
"Nghề bếp quan trọng nhất là cái lưỡi, lưỡi của Tiểu Lương cháu cũng quan trọng không kém đâu. Dân sale các cháu kiếm cơm bằng cái miệng, lỡ phỏng lưỡi thì lấy gì mà chém gió?"
Cung Lương đang ngậm nước nên chẳng nói được lời nào.
Ngậm liền mấy ngụm nước, Cung Lương mới thấy đỡ hơn một chút, hắn nhe răng cười hề hề: "Tinh sư phụ, lỗi tại cháu, tại cháu chưa từng ngửi thấy mùi bánh Trưng thu nào thơm như thế nên mới không kìm lòng được."
Tỉnh sư phụ phì cười: "Chỉ là một cái bánh Trung thu thôi mà. Tiểu Lương giờ đã là Khoa Trưởng phòng kinh doanh rồi, chỉ cần cháu thích, Trung thu năm nào ta cũng có thể..."
Nói đến đây Tỉnh sư phụ bỗng khựng lại, dường như ông mới sực nhớ ra ngày mai mình đã chính thức nghỉ hưu, sẽ không còn đứng bếp ở tiệm cơm quốc doanh nữa. Giọng ông thoáng chút ngậm ngùi: "Sau này đến dịp Trung thu cháu thèm ăn bánh gì thì cứ bảo thằng Trịnh Đạt làm cho. Món Gia Dung Nguyệt Bính này cũng dễ ấy mà, chỉ cần có Gia Tử hoặc dừa nạo tươi là nó làm được tuốt."
Cung Lương sao có thể không nhìn ra sự thay đổi cảm xúc của Tỉnh sư phụ chứ. Hắn cười toe toét gắp thêm mấy miếng bánh Gia Tử, lém lỉnh nói: "Tỉnh sư phụ nghỉ hưu rồi, cớ gì cháu thèm bánh Trung thu lại phải đợi Trịnh Đạt làm cho chứ? Bác ở ngay vách nhà cháu, sau này cháu muốn ăn gì thì cứ vác mặt sang nhà bác cọ xát là xong, chỉ cần bác đừng vác chổi đuổi cháu là được."
LVQ8371