Sau đó bà ấy nhìn về phía Tần Hoài: "Tiểu Tần, em phải nỗ lực lên. Ký ức của Du Dư là không hoàn thành nhiệm vụ thì không thể mở khóa, ký ức của Vương Căn Sinh thì ngay cả nhiệm vụ cũng chưa kích hoạt nên không biết mở khóa thế nào, em phải khẩn trương lên, tiến độ hiện tại hơi chậm rồi đấy."
"Dùng cách nói của giáo viên chủ nhiệm lớp con bé Tuệ Tuệ thì là nói thế nào nhỉ? Hiện tại đang là lúc quan trọng, lỡ một bước là lỡ từng bước, bây giờ mà tụt lại phía sau thì sau này muốn đuổi kịp sẽ rất khó."
Là ảo giác của Tần Hoài sao? Sao hắn lại cảm thấy bây giờ mình giống hệt một đứa học sinh có thành tích làng nhàng ở mức trung bình, còn các vị đang ngồi ở đây đều là phụ huynh của hắn.
Có kiểu phụ huynh nghiêm khắc như La Quân, thuần túy là mắng mỏ.
Có kiểu âm thầm quan tâm như Thạch Đại Đảm, không tạo áp lực nhưng lại đặt kỳ vọng rất cao.
Có kiểu thoạt nhìn không đáng tin cậy như Trần Huệ Hồng, nhưng thỉnh thoảng cũng tỏ ra có trách nhiệm, bình thường mặc kệ con cái học hành, đến thời khắc mấu chốt lại muốn đốc thúc một chút.
Có kiểu nhút nhát trầm mặc như Khuất Tĩnh, không nói lời nào mà chỉ một mực gật đầu phụ họa.
Còn có kiểu người thao túng phía sau màn như Trần Công, tuy rằng từ đầu tới cuối anh ta không tham gia vào cũng không nói một câu nào, nhưng Tần Hoài luôn cảm thấy Trần Công đã sớm âm thầm can thiệp sâu, hơn nữa còn đang lặng lẽ điều khiển tất cả mọi chuyện.
Đừng hỏi vì sao, hỏi thì chính là trực giác.
"Em... Em cố gắng?" Đột nhiên có thêm rất nhiều bài vở, đồng thời phải học bù mấy môn liền, Tần Hoài phiên bản học sinh mờ mịt nói.
Đáng chết, thế mà hắn lại có thể đồng cảm với Lạc Lạc rồi.
Nói xong chuyện của Hứa Nặc, Cung Lương lại uống liền mấy cốc nước, có thể thấy đầu lưỡi đúng là bị bỏng rồi.
Thạch Đại Đảm còn đắm chìm trong việc cái chết của người anh em tốt Hứa Nặc lại rắc rối phức tạp đến vậy, trong đầu toàn là suy nghĩ mình đúng là quá ngốc nghếch, sớm biết thế kiếp trước đã tự sát muộn một chút, đợi điều tra rõ ràng mọi chuyện rồi hẵng chết. Biểu cảm của hắn biến đổi liên tục như bảng pha màu, trực tiếp rơi vào trạng thái bão táp não bộ nhưng lại nghĩ mãi không ra.
Trần Huệ Hồng thì hóa thân thành phụ huynh hay lo nghĩ, bắt đầu quan tâm xem Tần Hoài nên cày độ thuần thục như thế nào và làm sao để mò ra Chi Tuyến Nhậm Vụ từ trên người Vương Căn Sinh. Nhưng bà ấy lại không am hiểu hai hướng này, bởi vậy tuy rằng lo lắng thì cũng chỉ có thể lo lắng suông, toàn bộ quá trình cứ nhíu mày cắn hạt dưa.
Khuất Tĩnh hoàn toàn không biết mình nên nói cái gì trong hoàn cảnh này, vừa rồi cô ấy mới lỡ lời, bây giờ vô cùng cẩn trọng, căn bản không dám mở miệng mà chỉ có thể cúi đầu nhìn điện thoại.
Trần Công nghiễm nhiên ở trạng thái của một người ngoài cuộc, chỉ nghe, không tham gia, không nói lời nào, không đưa ra bình luận, còn rất chu đáo hỏi Cung Lương bị bỏng có nghiêm trọng không, có cần mua thuốc không.
Cung Lương tỏ vẻ chút vết bỏng cỏn con không đáng nhắc tới, sau đó điên cuồng uống nước.
Về phần La Quân...
La Quân đã ngồi trên sô pha, bắt đầu dùng điều khiển từ xa tua ngược tiến độ phim truyền hình. Trước đó Trần Huệ Hồng xem bộ phim truyền hình mà La Quân đang theo dõi, La Quân ngồi ở bàn ăn không xem được, phim của ông bị Trần Huệ Hồng xem lố hơn một tập, làm hắn tức giận đến mức hận không thể tịch thu luôn nắm hạt dưa trên tay Trần Huệ Hồng.
Tần Hoài cũng không lên tiếng, hắn đang sắp xếp lại mạch suy nghĩ.
Cưng Lương cung cấp rất nhiều thông tin hữu ích, khiến cái chết của Hứa Nặc càng thêm mờ mịt, đồng thời lại làm nổi bật tầm quan trọng của Vương Căn Sinh. Tần Hoài rất muốn cày độ hảo cảm với Vương Căn Sinh, nhưng quả thật không biết nên bắt đầu từ đâu, ngoại trừ mỗi ngày làm cho Vương Căn Sinh món Bánh Xác Cua mà ông ấy thích ăn nhất, hắn thật sự không nghĩ ra được cách nào khác để tăng thiện cảm.
Khen bài đánh giá ẩm thực của Vương đại gia viết hay lắm sao?
Vương Căn Sinh thật ra rất biết lượng sức mình, bài đánh giá ẩm thực của ông ấy không có nội dung gì, quá đỗi khô khan, hành văn cũng không ổn, thật sự không thể gọi là hay, chỉ có thể khen một câu là chân thật.
Tần Hoài nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chỉ có thể kéo Vương Căn Sinh tới tham gia tiệc trà nhiều hơn. Hôm nay Vương Căn Sinh và Cung Lương mới gặp đã thân, chắc hẳn ông ấy sẽ không phản cảm với việc tham gia tiệc trà.
Nhiều khi việc cải thiện mối quan hệ cũng cần có cơ hội, tiếp xúc nhiều, trò chuyện nhiều, uống trà chiều nhiều, biết đâu lại mò ra được Chi Tuyến Nhậm Vụ.
+ ` ^ - `" v .^ ` ^ - 4K 5 ` z , đ F4 Ngay lúc nhà La Quân rơi vào trầm mặc, Triệu Thành An nuốt xuống miếng chuối cuối cùng, có chút thắc mắc hỏi: "Nói chuyện xong rồi à?"
"Thế là nói xong rồi á?"
"Tần Hoài, thứ quan trọng nhất cậu còn chưa nói đâu!"
"Thứ gì cơ?" Tần Hoài nghiêm túc hỏi lại.
Từ khi Triệu Thành An tỉnh lại thường xuyên tỏ ra không đáng tin cậy cho lắm (tuy rằng trước đây hắn cũng chẳng đáng tin là bao), nhưng dựa theo tư duy của Phù Du, có thể sẽ khiến Triệu Thành An xuất kỳ bất ý, đưa ra mấu chốt phá vỡ cục diện từ một góc độ mà không ai ngờ tới, Tần Hoài cảm thấy lời của Triệu Thành An vẫn rất đáng để nghiêm túc lắng nghe.
"Quà tặng chứ saol” Triệu Thành An nói, "Lúc tôi tỉnh lại, Hạ Mục Bính đã thay tôi tặng cậu một căn tứ hợp viện ở Bắc Kinh và nhà mặt tiền khu trường học rồi. Hiện tại Cung Lương cũng tinh rồi, không phải ông ấy nên cho cậu chút đồ sao?"
"Làm việc lâu như vậy đến lúc phát lương rồi, sao cậu lại không đòi tiền lương nữa?"
Không hổ là cậu nha, Phù Du.
LVQ8371