"Lúc nãy tôi xem ký ức của anh thấy anh bị bánh Trung thu dừa nạo làm phỏng miệng, tôi đoán chắc cái bánh này phải ăn lúc nóng bỏng. Đã phỏng thì phải làm cho trót chứ, lỡ đâu nhiệt độ không đủ, vừa bị phỏng lưỡi mà lại thất bại thì sao? Chăng lẽ lại đi tóm cổ anh từ đưới lầu lên rồi nhét thăng bánh Trung thu vào mồm anh à, thế thì khác gì bắt cóc giam cầm người trái phép đâu?"
La Quân nghe Tần Hoài nói vậy thì thoáng lộ vẻ tiếc nuối, rõ ràng là đang trách móc Tần Hoài có cách hay như vậy sao không xài.
Rốt cuộc là ông muốn Ngoa Thú chết đến mức nào vậy, Ngoa Thú cũng đâu đến nỗi đáng tội chết như thế chứ.
Cung Lương: "... Thôi được rồi, thế những người khác ăn cái gì vậy?"
"Tôi ăn món Súp Bánh Tổ cực kỳ dở tệ." Khuất Tĩnh là người lên tiếng đầu tiên, giúp Cung Lương cảm thấy an ủi phần nào.
"Tôi ăn Mì Trường Thọ, cũng chính là món Mì Sứp Cà mà Tiểu Tần hay làm đấy." Trần Huệ Hồng nói.
"Chắc tôi là nhờ ăn Bánh Trôi Tứ Hỉ mà tỉnh lại." Trần Công đáp với vẻ không chắc chắn cho lắm.
"Tôi tự mình tỉnh lại, chẳng ăn uống gì sất." Thạch Đại Đảm cười hiền khô.
"Triệu Thành An thì ăn Sủi Cảo Khoai Tây." Triệu Thành An vẫn chưa về nên Tần Hoài thay cậu ta trả lời luôn.
Chỉ còn lại La Quân.
La Quân lạnh lùng đáp: "Tôi là đời thứ nhất, sắp sửa đầu thai thất bại đến nơi rồi, chưa thành công."
Cung Lương lập tức châm chọc: "Thế thì gay go đấy, La tiên sinh ông phải nhanh chân lên thôi, mọi người ở đây đều thức tỉnh hết rồi chỉ còn mỗi ông thôi đấy, ông bị tụt hậu rồi."
La Quân nhìn chiếc bánh Trung thu trên bàn, hỏi: "Tôi có thể nhét cái cục này vào lại mồm hắn được không?"
Cái con Ngoa Thú chết tiệt này, vừa mới tỉnh lại đã chẳng thốt ra được câu nào lọt tai, lúc chưa tỉnh mồm mép tép nhảy lắm cơ mà?
Thấy La Quân lại sắp sửa nổi trận lôi đình, Tần Hoài vội vàng vuốt ve xoa dịu ông, sau đó bắt đầu đi vào quy trình chính thức. Hắn giới thiệu qua tình hình của từng Tinh Quái cho Cung Lương nghe trước, sau đó mới phổ cập về hệ thống trò chơi của mình, khiến cho một con Ngoa Thú kiến đa thức quảng như hắn cũng phải trố mắt ngạc nhiên.
Có ngạc nhiên, nhưng cũng không nhiều lắm.
Cung Lương bảo lúc rảnh rỗi hắn cũng hay cày tiểu thuyết, tiên hiệp, huyền huyễn, đô thị, linh dị thể loại nào hắn cũng kinh qua hết rồi. Hồi Cung Bảo Châu còn học cấp ba, con bé đam mê mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình thanh xuân bi đát nên mua cả đống sách giấy về nhà, thi thoảng hắn cũng mò sang phòng con gái mượn tạm hai cuốn về đọc giết thời gian.
Theo lời Cung Lương thì, hắn đã có thể là Tinh Quái, vậy Tần Hoài làm nam chính trong truyện hệ thống cũng là chuyện hết sức bình thường.
Nghe mấy lời này mà Tần Hoài suýt nữa thì rớt nước mắt, hắn chỉ muốn ôm chầm lấy Cung Lương mà gào khóc một trận cho bõ tức, thầm cảm thán trong lòng rằng đúng là bọn Ngoa Thú các anh độ bao dung cao thật đấy.
Bao nhiêu năm cày tiểu thuyết quả nhiên không hề uổng phí!
Phần giới thiệu bối cảnh bên phía Tần Hoài đã xong xuôi, giờ đến lượt Cưng Lương kể lại chuyện mình độ kiếp thất bại ra sao, cùng với những câu chuyện năm xưa ở xưởng dệt lụa. Chỗ Thạch Đại Đảm vẫn còn treo cái nhiệm vụ phụ tuyến tìm ra chân tướng cái chết của Hứa Nặc chưa hoàn thành, bên Tần Hoài lại có kha khá Tinh Quái liên quan đến xưởng dệt bông, từ Thạch Đại Đảm, Cung Lương cho đến Vương Căn Sinh đều có dây dưa.
Thạch Đại Đảm thì cứ ngơ ngơ ngác ngác, Vương Căn Sinh quen biết Hứa Nặc nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa tỉnh lại, Cung Lương và Hứa Nặc chắc chắn chẳng có giao tình gì, nhưng với tư cách là quán quân sale của xưởng dệt lụa, kiểu gì hắn cũng phải biết đến thằng con út phá gia chi tử nổi đình nổi đám của Hứa xưởng trưởng xưởng dệt bông bên cạnh.
Không chừng Cung Lương lại có thể cung cấp thêm chút manh mối hoặc hướng đi mới nào đó.
Cung Lương rất rành mạch quy trình, thấy Tần Hoài trình bày xong thì biết ngay là đến lượt mình. Hắn bưng ly nước đá lên làm một ngụm hắng giọng, đang định mở máy thì bị Tần Hoài giơ tay cản lại.
"Cung tiên sinh anh ráng đợi một lát nhé, Triệu Thành An vẫn chưa về, để tôi gọi điện hối cậu ta đã."
Tần Hoài sai Triệu Thành An tìm cớ lùa Vương Căn Sinh đi chỗ khác, Triệu Thành An cũng kiếm được cái cớ hay phết, vác món Bánh Nướng Cua Vàng mà Vương đại gia khoái nhất ra để dụ dỗ ông.
Bấy giờ người thì dắt đi rồi, mà Triệu Thành An cũng lặn mất tăm luôn.
Tần Hoài làm bánh Trung thu đã ngốn kha khá thời gian, đợi bánh nguội bớt, nhét bánh vào mồm Cung Lương rồi chờ hắn tỉnh lại cũng mất thêm mấy phút nữa, ban nãy lại còn tốn cả nửa tiếng đồng hồ lải nhải giới thiệu quy trình cơ bản. Ngần ấy thời gian dư sức cho Thạch Đại Đảm xơi tái một bữa trà chiều sương sương cỡ năm cân rồi, thế mà Triệu Thành An vẫn chưa thấy vác mặt về.
Tần Hoài bấm số gọi cho Triệu Thành An, đầu dây bên kia bắt máy trong vòng một nốt nhạc.
"Alo Tần Hoài à, có chuyện gì thế?" Giọng Triệu Thành An nghe hơi ú ớ, có vẻ như đang nhai đồ ăn.
"Cậu đang ở đâu đấy? Sao còn chưa chịu vác mặt về?”
"Ơ, tôi còn phải về nữa hả?"
"... Cung Lương tỉnh rồi đấy, cậu không định về nghe kể chuyện à?"
"Chờ tôi 5 phút, tôi tới cổng Vân Trung Tiểu Khu rồi, có mặt ngay đây!"
Tuy từ hồi tỉnh lại Triệu Thành An đã nhiễm cái thói ất ơ của Trần Sinh, nhưng khả năng căn giờ của cậu ta vẫn rất chuẩn chỉ, bảo 5 phút là đúng 5 phút, không thừa không thiếu một giây nào, y như rằng 5 phút sau cậu ta đã có mặt tại nhà La Quân.
Lúc bước vào cửa, trên tay cậu ta còn xách theo một túi bánh hoa quế.
LVQ8371