“Nghe nói Harry theo gợi ý của Ginny muốn thành lập một nhóm học tập Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám và nhóm ngoại khóa, mấy ngày nay Ginny và Ron cứ luôn giúp cậu ấy chiêu mộ người. Tiếc là mình phải bận lo cho câu lạc bộ đọc sách nên đành từ chối khéo.” Hermione nói với Leon khi đang ăn sáng vào ngày đi Hogsmeade.
“Harry cũng tìm mình, nhưng mình bảo với cậu ấy là mình không sắp xếp được thời gian.” Leon cảm thấy hơi áy náy với Harry, bởi theo thống kê của cậu, những người đáng lẽ phải là nòng cốt của D.A như Neville, Luna, cặp song sinh và cả Hermione đều đã từ chối lời mời của Harry. Đa số họ đều cảm thấy không cần thiết phải tham gia hai nhóm ngoại khóa có tính chất tương đồng, thế nên họ đương nhiên chọn câu lạc bộ đọc sách vốn đã tham gia từ mấy năm nay.
Dĩ nhiên lý do họ từ chối cũng rất đa dạng, chẳng hạn như Neville nói với Leon rằng cậu ấy hơi lo nếu không theo kịp tiến độ của Harry thì sẽ rất xấu hổ. Trong tình huống này, cậu ấy thà ở bên cạnh những người quen thuộc để luyện tập những phép thuật đó hơn.
“Hy vọng Harry sẽ không vì mấy người quen như tụi mình từ chối mà cảm thấy nản lòng.” Sau khi vượt qua sự kiểm tra của Filch để ra ngoài trời nắng lạnh, Hermione nói với Leon đang ở bên cạnh.
“Chắc không đâu nhỉ?” Leon lắc đầu, cố gắng xua đi gánh nặng tâm lý kỳ lạ đó. “Năm nay người ủng hộ Dumbledore không ít, với thân phận của Harry thì cậu ấy hẳn sẽ chiêu mộ được nhiều người. Mình chỉ hơi lo không biết Umbridge sẽ dùng thủ đoạn gì sau khi biết chuyện này, giá như những bức ảnh đó được tung ra ngay bây giờ thì tốt, biết đâu có thể đánh lạc hướng sự chú ý của bà ta.”
“Thôi, không nghĩ đến chuyện đó nữa. Năm thi O.W.Ls mà còn phải làm Huynh trưởng đã đủ mệt rồi, chưa kể còn bao nhiêu việc phải lo. Hôm nay hãy cứ nghỉ ngơi cho thật tốt đi.” Nói đoạn, Hermione nắm lấy tay Leon rồi cùng đi về phía Hogsmeade.
Họ đi dọc theo con đường lớn, ngang qua Tiệm Giỡn Zonko – nơi Fred và George dường như đang thảo luận điều gì đó với ông Zonko tóc bạc phơ. Khi chen vào trong, họ nghe thấy cặp song sinh và Zonko đang bàn về chuyện sang nhượng cửa hàng.
“Ta sẵn lòng nhượng lại cửa hàng của mình.” Giọng ông Zonko có vẻ hơi già nua. “Năm đó khi ta xây dựng cửa hàng này là để vừa kiếm tiền vừa mang lại niềm vui cho mọi người. Đáng tiếc là sau khi lớn tuổi, ta không còn cảm hứng như trước nữa. Những thứ giống hệt nhau được sản xuất ngày qua ngày cũng khiến ta thấy chán ngán. Vì vậy ta rất vui khi thấy các cháu đến để thay ta tiếp tục mang lại niềm vui cho mọi người. Tuy nhiên, cửa hàng của ta đã mở lâu như vậy rồi, hy vọng các cháu có thể nương tay về giá cả cho lão già này, ta còn phải trông cậy vào số tiền đó để dưỡng già.”
“Nhưng tại sao chúng cháu nhất định phải mua cả bất động sản này ạ? Chẳng lẽ ông không thể cho chúng cháu thuê sao?” Fred có chút phiền muộn nói. “Chúng cháu mới bắt đầu sự nghiệp, tuy triển vọng rất tốt nhưng căn bản không đủ tiền mua căn nhà này của ông.”
“Cửa hàng của ta bắt buộc phải bán kèm cả nhà.” Zonko giữ vững lập trường. “Vì thời tiết nước Anh không tốt cho chân tay của ta, nên sau khi nghỉ hưu ta định đến Hy Lạp ấm áp để sống, sau này sẽ không quay lại Anh nữa.”
Leon thấy cảnh này liền ra hiệu cho Hermione gọi cặp song sinh ra ngoài. Chẳng bao lâu sau, cặp song sinh đã hội họp với Leon ở một góc khuất trong cửa hàng.
“Căn nhà của Zonko đòi giá bao nhiêu?” Leon đi thẳng vào vấn đề.
“Cậu nghe thấy hết rồi sao?” Sắc mặt Fred và George trông đều rất khó coi. “Ông ta bắt tụi mình phải trả thẳng tám vạn Galleon.”
“Thật sự quá đắt.” Hermione khẽ thốt lên. Dù theo tỷ giá chính thức của Gringotts thì số tiền đó cũng tương đương bốn mươi vạn Bảng Anh. Ở thời đại này, số tiền đó đã đủ để mua một căn nhà hai tầng trong khu người giàu ở Manchester rồi. Nhưng xét đến việc đây là một cửa hàng đắc địa nằm trong một trong hai trung tâm kinh tế của thế giới phù thủy nước Anh, cộng thêm việc phù thủy cơ bản không thu thuế bất động sản, thì cái giá này cũng coi như có thể chấp nhận được.
“Không tính là đắt, thậm chí có thể nói ông Zonko đã ưu đãi cho tụi mình vì thấy hợp tính rồi.” Fred và George tỏ vẻ hơi chán nản. “Tiếc là hiện tại tụi mình không trả nổi số tiền đó.”
“Hay là thế này đi, căn nhà này cứ coi như mình mua rồi cho các cậu thuê lại.” Leon tràn đầy tự tin nói. “Chỉ là không biết các cậu có cách nào an toàn để quy đổi mấy món trang sức ma thuật ra tiền mặt không, vì mình không có sẵn nhiều tiền mặt như vậy.”
“Cái này, cậu trả như vậy thì quá nhiều rồi.” Cặp song sinh lí nhí nói. “Tụi mình cứ cảm thấy bản thân làm được quá ít.”
“Không sao, số tiền này đâu phải cho không các cậu, mua xong thì nhà là của mình mà. Sau khi tốt nghiệp mình phải sống trong thế giới phép thuật, không có nhà cửa thì không được.” Leon mỉm cười an ủi. “Căn nhà này cho cửa hàng dùng cũng đâu phải miễn phí, dù chúng ta hợp tác làm ăn, các cậu vẫn phải trả tiền thuê nhà phần của mình cho mình. Yên tâm đi, mình sẽ tính phí theo giá thuê trung bình trên con phố này.”
“Cảm ơn cậu.” Cặp song sinh nắm lấy tay Leon mà không nói thêm lời nào, họ biết việc Leon bỏ ra số tiền này có ý nghĩa thế nào.
“Sau khi về trường mình sẽ đưa đồ cho các cậu, còn làm sao để đổi thành Galleon thì cần các cậu làm rồi.” Leon chọn cách chuyển sang chủ đề khác để không khí hiện tại bớt căng thẳng.
“Cái này cậu cứ yên tâm, chỉ cần là trang sức, dù nguồn gốc thế nào, lũ yêu tinh ở Gringotts cũng sẽ đổi chúng ra Galleon cho cậu. Chúng đâu có quan tâm đằng sau những thứ đó đại diện cho cái gì.” Cặp song sinh vỗ ngực đảm bảo mọi chuyện sẽ suôn sẻ.
“Chờ đã, chỗ trang sức cậu hứa với họ lấy ở đâu ra?” Sau khi chia tay cặp song sinh, trên con phố Hogsmeade, Hermione khẽ hỏi. “Chẳng lẽ lần trước cậu đến Trung Địa đã chia được số kho báu trong Núi Cô Độc sao?”
“Số kho báu đó mình không lấy, nhưng mình tìm được một cách để có được tài sản lâu dài.” Leon ghé sát tai Hermione nói. “Có thể lần trước mình chưa giải thích chi tiết với cậu, ở thế giới đó mình là Vua xứ Dale, sau khi hòa giải mối quan hệ giữa người lùn và tiên tộc, đất nước của mình có thể giao thương với cả hai bên. Trong tình huống này, kho dự trữ của mình có không ít trang sức từ tiên tộc hoặc người lùn, lấy ra một phần nhỏ để đầu tư cũng là chuyện bình thường.”
“Nghe có vẻ rất tốt, nhưng số tài sản này của cậu sẽ không phải có được bằng cách bóc lột cư dân thành Dale đó chứ?”
“Tin mình đi, chuyện đó mình sẽ không làm đâu. Mình chỉ mang đến đó những kiến thức và kỹ thuật tiên tiến, mang lại cho họ cuộc sống tốt đẹp hơn, thì đương nhiên phần thuộc về mình sẽ nhiều hơn trước rất nhiều.”
“Vậy thì tốt.” Hermione gật đầu. Quả nhiên, sau khi biết Leon có được tài sản nhờ việc trở thành nhà vua, phản ứng đầu tiên của cô là quan tâm xem số tiền này có chính đáng hay không, và đây cũng là điểm mà Leon thích nhất ở cô: dù thế nào đi nữa, thế giới quan của cô vẫn rất chuẩn mực.
“Quán Cái Đầu Heo? Thật hy vọng Harry và nhóm bạn nhớ mang theo cốc của mình. Năm nhất sau khi biết nơi này từ chỗ Hagrid, mình vẫn luôn có chút hứng thú với nó, tiếc là Giáo sư McGonagall cho rằng nơi đó thực sự không phù hợp với học sinh. Luna nói với mình rằng Viện trưởng của họ là Flitwick bảo nơi đó thực tế khá an toàn, vấn đề duy nhất là tình trạng vệ sinh hơi đáng lo.” Tại quán Ba Cây Chổi, Leon và Hermione tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ. Qua lớp kính, họ thấy Harry, Ron và Ginny rẽ từ con đường nhỏ bên cạnh qua. Trong đó, Harry và Ron trên tay còn cầm một chai bia bơ bụi bặm.
“Nhìn biểu cảm của họ kìa, buổi tụ tập hôm nay chắc là thành công lắm. Chỉ hy vọng Umbridge không phát hiện ra những chuyện này, nếu không kẻ đó chắc chắn sẽ nghĩ ra trò xấu xa gì đó. Biết đâu đến cả câu lạc bộ đọc sách của chúng ta cũng bị vạ lây.” Leon nhìn nụ cười trên mặt ba người Harry nói. “Giá như những bức ảnh kia của chúng ta ai cũng được xem thì tốt, như vậy Umbridge sẽ không có thời gian để thò cái đầu cóc của bà ta đi khắp nơi nữa.”
Sau khi họ trở lại lâu đài vào ngày hôm đó, Leon lập tức lấy ra một túi lớn trang sức do tiên tộc chế tác giao cho cặp song sinh. Dù cặp song sinh hơi thắc mắc tại sao Leon lại có những thứ này, nhưng Leon chỉ cần một câu “Đây là thầy dạy luyện kim của mình đưa cho” đã xóa tan mọi nghi ngờ của họ.
Đây cũng là lần đầu tiên cặp song sinh nghe Leon nhắc đến thầy của mình, nhưng từ bản thân Leon, họ rất dễ dàng suy đoán ra trình độ của người thầy đó. Một nhà luyện kim đại tài để lại một khoản tài sản lớn cho đệ tử của mình cũng là lẽ đương nhiên. Thậm chí trong mắt đa số phù thủy, đối với một số nhà luyện kim lợi hại mà nói, một vạn Galleon và một trăm Galleon chẳng có gì khác biệt.
Cũng nhờ sự tự suy diễn của họ mà Leon có thể chuyển một phần tài sản của mình sang thế giới này, đặt nền móng cho việc chuyển dịch tài sản sâu rộng hơn sau này.