Hai ngày sau, đoàn người của Triệu Lượng men theo chân núi Thái Hành, một đường hướng nam. Vì Dương Như thân mình kiều quý, không chịu nổi cường độ hành quân cao, mọi người đành phải tùy theo thể lực của nàng mà thong thả tiến bước. Cứ đi đi dừng dừng, ngược lại cũng có được một khoảng thời gian nhàn nhã hiếm thấy.
Lúc này, Triệu Lượng cũng dần trở nên thân thiết với Dương Như và Quả Táo. Để giảm bớt sự mệt mỏi, nhàm chán trên đường, hắn liền mở máy nói chuyện, chọn vài điển cố kỳ văn không liên quan đến lịch sử để kể cho nàng nghe giải khuây.
Không ngờ, những câu chuyện của Triệu Lượng không chỉ thu hút hai vị thiếu nữ, mà ngay cả các chiến sĩ trong đội thám báo cũng nghe đến say sưa, liên miệng tán thưởng Triệu đại ca học rộng tài cao, nói chuyện vừa dí dỏm lại vừa lọt tai. Kể từ đó, những công việc tạp vụ như dựng trại, dọn dẹp, vận chuyển đồ đạc cũng không để hắn đụng tay vào nữa. Mọi người coi Triệu Lượng như một vị tiên sinh, tất nhiên, vị tiên sinh này chỉ là kiểu người kể chuyện trong quán trà mà thôi.
Ngày hôm ấy, mọi người dừng chân nghỉ ngơi ở vùng ngoại ô cách huyện Hành Đường, phủ Chân Định không xa. Sau khi dùng bữa trưa xong, Quả Táo đang định gọi các huynh đệ thu dọn nồi niêu để lên đường, thì bỗng nhiên, từ hướng đông bắc truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Không đợi nàng lên tiếng, một lão binh đã nhanh nhẹn hành động, cúi người áp tai xuống đất lặng lẽ lắng nghe. Một lát sau, lão binh giơ tay chỉ về phía đông bắc, hô lớn: "Kỵ binh đại đội! Cách đây chưa đầy ba dặm, quân số hơn hai trăm người!"
"Là người phương nào?" Dương Như thoáng chút khẩn trương, theo bản năng hỏi.
Quả Táo nhíu mày, hừ lạnh một tiếng: "Chín phần mười là lũ cẩu Liêu, lên ngựa!"
Mọi người đồng thanh lĩnh mệnh, lập tức nhảy lên lưng ngựa. Vừa chuẩn bị xong xuôi, liền thấy nơi hoang dã cách đó không xa bụi mù bay lên mù mịt, mấy trăm kỵ binh hùng hổ xuất hiện trong tầm mắt.
Triệu Lượng tập trung nhìn kỹ, trong lòng thầm kêu không ổn. Quả Táo đoán không sai, kẻ tới chính là binh mã Khiết Đan.
"Mẹ kiếp, chẳng lẽ chúng nhắm vào chúng ta?" Hắn kinh ngạc: "Cái mũi lũ này thính thật đấy."
Quả Táo trầm giọng nói: "Đám Liêu quân này hẳn đang tấn công thành trấn gần đây, có thể thám báo của địch đăng cao nhìn xa, vô tình phát hiện tung tích chúng ta nên điều đại quân tới bao vây tiêu diệt. Địch đông ta ít, phải rút ngay!"
Triệu Lượng ngăn Quả Táo lại, hỏi: "Ngươi nghĩ chúng ta chạy thoát được bọn chúng sao?"
Quả Táo nghe vậy hơi sững người, chưa kịp trả lời, Triệu Lượng đã nói tiếp: "Lúc này tuyệt đối không được rối loạn, hoảng không chọn lối mà làm càn. Hãy nghĩ xem, rốt cuộc nên liều mạng bỏ chạy, hay tìm một nơi có địa thế hiểm yếu để cố thủ chờ viện binh? Một khi chọn sai, hối hận cũng không kịp!"
Được hắn nhắc nhở, Quả Táo tức thì phản ứng lại, gật đầu nói: "Ngươi nói không sai, thuần túy dựa vào thuật cưỡi ngựa, nếu đường xa, e là chúng ta không chạy thoát được lũ sói con này. Hướng tây mười mấy dặm có thể tiến vào núi Thái Hành, ta biết ở đó có một quân bảo bỏ hoang, có thể tạm lánh mũi nhọn của quân địch. Diêu Sơn, Trương Dực!"
Hai tên Tống binh trên ngựa đồng thanh đáp lời. Quả Táo phân phó: "Hai người các ngươi hoả tốc chạy tới thành trì gần nhất, mau chóng điều binh tới cứu viện. Những người khác bảo vệ tiểu thư, theo ta!"
Dứt lời, nàng quất mạnh roi ngựa, lao vọt đi đầu, hướng về phía tây. Triệu Lượng, Dương Như cùng đám thám báo không dám trì hoãn, vội vã giục ngựa đuổi theo Quả Táo chạy trốn vào núi Thái Hành.
Mười mấy dặm đường đối với chiến mã đang phi nước đại chỉ mất chừng nửa canh giờ. Quả Táo vốn là đầu lĩnh thám báo Ninh Biên quân, rất thông thuộc vùng Bắc Cương. Dưới sự dẫn dắt của nàng, đoàn người tiến vào dãy núi Thái Hành không lâu đã nhìn thấy tòa quân bảo bỏ hoang kia.
Đội kỵ binh Liêu quốc gần 500 người phía sau lúc này đã áp sát rất gần. Quả Táo biết tình thế nguy cấp, vội vàng dẫn mọi người xông vào trong bảo, bắt tay chuẩn bị phòng ngự.
Triệu Lượng xuống ngựa, trước tiên cẩn thận quan sát xung quanh. Tòa thành lũy này quy mô không lớn, chủ bảo chỉ là một đài phong hỏa hai tầng rộng chừng hai mươi mấy bước vuông, bốn phía tường thành bao quanh một khoảng sân nhỏ, kèm theo hơn mười gian phòng, phỏng chừng ban đầu là nơi đóng quân và chứa quân nhu.
Tuy địa thế không lớn nhưng vị trí lại cực kỳ hiểm yếu. Ba mặt tường thành bên ngoài là vách đá dựng đứng, chỉ có cửa chính là con đường độc đạo thông ra bên ngoài, hơn nữa lại là con đường mòn cheo leo, vô cùng dễ thủ khó công.
Toàn bộ quân bảo được xây bằng đá tảng, cực kỳ kiên cố. Điểm trừ duy nhất là hai cánh cửa gỗ đã mất một nửa, nửa còn lại cũng hư hại nặng, không còn khả năng phòng thủ.
Điểm bắt mắt nhất trong quân bảo là một tấm bia đá, trên đó khắc dòng chữ "Bắc Hán Tam Tuyệt Sơn Phong Hỏa Đài". Rõ ràng, nơi này từng là một cơ sở quân sự của chính quyền Bắc Hán, sau khi bị Đại Tống bình định thì dần dần hoang phế.
Lúc này, Quả Táo đang tất bật chỉ huy thuộc hạ dọn đá lấp cửa, thấy Triệu Lượng vẫn còn rảnh rỗi đi dạo xung quanh, nàng không khỏi nổi trận lôi đình, quát lớn: "Này! Cái tên kia làm gì đấy? Còn không mau lại đây hỗ trợ?"
Triệu Lượng lúc này là người duy nhất ngoài Dương Như ra vẫn còn rảnh tay, hắn không khỏi đỏ mặt, bước tới trước mặt Quả Táo hỏi: "Tiếp theo cô định tính thế nào?"
"Còn có thể thế nào nữa?" Quả Táo bưng một tảng đá lớn đặt vào cửa, bực dọc đáp: "Tất nhiên là tử thủ rồi."
Triệu Lượng lắc đầu: "Thủ thành kiêng kỵ nhất là tử thủ, như vậy chẳng khác nào tự đẩy mình vào đường cùng."
Quả Táo nhướng mày, hỏi ngược lại: "Vậy theo ngươi thì nên làm gì?"
Lúc này Dương Như cũng đi tới gần, tò mò nhìn Triệu Lượng. Triệu Lượng trầm ngâm một lát rồi nói: "Chúng ta phải chia quân làm hai ngả mới được."
Quả Táo kinh ngạc: "Cái gì? Giờ này rồi mà còn muốn chia quân? Ngươi bị điên à? Bên ngoài là quân địch đông gấp mười lần, với số người ít ỏi này, chúng ta còn chưa chắc trụ được bao lâu đâu."
Dương Như khuyên nhủ: "Quả Táo, đừng nóng, cứ nghe Triệu huynh nói hết đã."
Triệu Lượng nói tiếp: "Chính vì như thế mới càng phải chia quân. Ta kiến nghị thế này: nơi đây để ta và Dương cô nương trấn giữ, chỉ cần để lại một nửa nhân thủ là được, nửa còn lại cô mang ra ngoài, chuyên tâm tập kích quấy rối địch, khiến chúng không thể tập trung toàn lực công phá quân bảo. Chỉ có cách đó, chúng ta mới có cơ hội cầm cự đến khi viện binh tới."
Quả Táo định phản bác, Triệu Lượng lại nói: "Nhiệm vụ khó khăn nhất vẫn là trông cậy vào cô. Dù sao nơi này cũng là thành lũy, địa thế hiểm yếu, nếu quân Liêu không trả giá đắt thì đừng hòng công phá được vào trong, nên trong thời gian ngắn chúng ta vẫn an toàn. Còn việc ẩn nấp tập kích bên ngoài mới là hiểm nguy trùng trùng, chỉ cần sơ sẩy là sẽ bị quân địch cắn chặt, khó bề thoát thân. Ta thấy cô võ nghệ cao cường, lại quen tác chiến dã ngoại nên mới đưa ra đề nghị này."
Dương Như ở bên cạnh tán đồng: "Phụ soái cũng thường nói, thủ thành cốt ở chỗ trong ngoài hô ứng. Trong có binh mạnh, ngoài có viện thủ, thì địch mới khó lòng tập trung. Nếu tất cả chúng ta đều co cụm ở đây mà bên ngoài không có sự phối hợp, địch chỉ cần vây hãm là có thể dễ dàng tiêu diệt chúng ta, sĩ khí anh em cũng vì thế mà sa sút."
Quả Táo dù kinh nghiệm chỉ huy chưa nhiều nhưng cũng là người lăn lộn chiến trường, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng liền hiểu ý Triệu Lượng. Nàng ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu: "Được, cứ làm theo ý ngươi. Nhưng... ngươi có chắc chắn bảo vệ được nơi này không? Nhị tiểu thư tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì. Nếu không, hay là đổi lại, ta ở lại thủ bảo, dẫn dụ quân địch vào đây, còn ngươi đưa tiểu thư chạy trước đi."
Chưa đợi Triệu Lượng trả lời, Dương Như đã giành nói: "Tuyệt đối không được! Ta không bao giờ làm kẻ đào binh. Hoặc là cùng nhau rời đi an toàn, hoặc là cùng chết ở đây! Hơn nữa ta tin tưởng Triệu huynh, có ngươi phối hợp bên ngoài, chúng ta nhất định sẽ giữ vững nơi này chờ viện quân!"
Triệu Lượng thầm nghĩ: Tin tưởng mình? Chẳng biết vị Dương nhị tiểu thư này lấy đâu ra niềm tin đó nữa. Nếu giờ cho ta một khẩu súng máy hạng nặng thì còn được, chứ không thì lão tử cũng chẳng có lấy nửa phần nắm chắc.
Tuy nhiên, nghĩ thì nghĩ vậy, miệng không thể nói ra, trái lại hắn còn phải giả vờ như đã nắm chắc phần thắng để cổ vũ hai cô gái: "Yên tâm đi, mấy chuyện nhỏ này, đảm bảo vạn vô nhất thất."
Quả Táo hiển nhiên không bị chiêu khoe khoang của Triệu Lượng thuyết phục, nói thêm: "Chỉ để lại một nửa nhân mã vẫn quá mỏng manh, ta chỉ mang bảy người đi thôi, còn lại đều để cả cho các ngươi."
"Triệu huynh, giờ chúng ta làm gì tiếp theo?" Dương Như lo lắng hỏi. Sau khi Quả Táo dẫn người ra ngoài mai phục, Triệu Lượng đã chỉ huy số người còn lại bố trí phòng ngự quân bảo. Lúc này công việc đã xong, thấy hắn rảnh rỗi, Dương Như mới dám lên tiếng.
Triệu Lượng nghe ra nỗi lo trong lòng nàng, mỉm cười nói: "Dương cô nương, cô yên tâm, chỉ cần có ta ở đây, nhất định sẽ bảo toàn cho cô."
Đây vốn chỉ là một câu trấn an, nhưng khi lọt vào tai Dương Như lại mang một hàm ý khác, khiến gương mặt nàng thoáng ửng hồng, nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Triệu Lượng thấy dáng vẻ thẹn thùng của nàng thì trong lòng xao động, suýt chút nữa không giữ được bình tĩnh. Chết tiệt, chẳng lẽ nha đầu này có ý với mình thật sao? Nghĩ đoạn, Triệu Lượng đảo mắt, toan dùng tuyệt kỹ tán gái để thăm dò tâm tư thiếu nữ.
Nhưng đúng lúc này, lính gác trên tầng cao nhất bỗng hét lớn: "Người Khiết Đan tới rồi!"
Tiếng thét khiến mọi người trong quân bảo lập tức căng thẳng. Triệu Lượng không kịp tán tỉnh gì nữa, vội vàng chạy lên lầu hai, lấy tay che nắng nhìn ra xa. Chỉ thấy phía sau sườn núi cách đó vài trăm thước, quân kỵ binh Liêu quốc đang ào ạt xuất hiện, lần theo dấu vết vó ngựa mà họ để lại, nhanh chóng áp sát về phía quân bảo.
Triệu Lượng thầm nghĩ: "Ông trời phù hộ, may mà Quả Táo thông thuộc địa hình, dẫn mọi người tiến sâu vào dãy Thái Hành, nếu không thì truy binh đã sớm đuổi kịp, làm gì còn thời gian cho ta bố trí công sự phòng ngự. Trận chiến hôm nay, xem ra khó tránh khỏi một hồi ác liệt."
Thế nhưng, quân Liêu truy đuổi vô cùng gắt gao, chẳng cho đối phương lấy một hơi thở, đã hiện thân ngay trước mắt.
Triệu Lượng hạ quyết tâm, ra lệnh cho thủ hạ: "Thổi tù và, nghênh địch!"
Người thổi kèn nhận lệnh, vội vàng nâng chiếc sừng trâu lên, một tiếng "ô" vang dội cất lên. Âm thanh du dương vang vọng khắp núi rừng, truyền đi rất xa.
Tiếng tù và này không chỉ nhắc nhở các chiến sĩ trong quân bảo chuẩn bị chiến đấu, mà còn là tín hiệu gửi đến nhóm Quả Táo: "Chúng ta bắt đầu khai hỏa đây!"
Đám kỵ binh Liêu quốc đang thúc ngựa chạy như điên, đột nhiên nghe thấy tiếng tù và của quân Tống thì sững sờ, tốc độ tiến quân lập tức chậm lại, trở nên dè chừng hơn. Cũng khó trách, nơi đây không phải bình nguyên trống trải, mà là vùng núi rừng hiểm trở, nếu chẳng may lọt vào ổ phục kích của quân Tống thì đúng là "xôi hỏng bỏng không".
Vị chủ tướng quân Liêu nghi hoặc quan sát hồi lâu, thấy âm thanh phát ra từ tòa thành lũy phía trước, ngoài ra không có gì bất thường, lòng mới dần yên tâm. Hắn quay sang hỏi thủ hạ: "Này, ngươi nhìn cho kỹ chưa? Có đúng là lá cờ thêu hình Phi Mã đang rực cháy kia không?"
Một tên lính Liêu đáp: "Không sai, thưa tướng quân, chính là lá cờ quỷ quái đó! Chính đám Hán man này đã sát hại Tiểu Lang chủ Tiêu Hằng Nghị đại nhân. Lúc đó may mà tiểu nhân nhanh trí, nếu không cũng đã bỏ mạng dưới lưỡi đao của chúng rồi."
Tướng quân quân Liêu hừ lạnh một tiếng: "Được, nợ máu phải trả bằng máu, lần này tuyệt đối không thể để chúng trốn thoát. Các huynh đệ, vây chặt tòa thành lũy này cho ta!"
Theo lệnh truyền, đám kỵ binh đồng loạt hô vang, đội hình tản ra thành hình quạt, áp sát dưới con dốc trước cổng quân bảo. Mỗi tên đều ngồi vững trên lưng ngựa, giương cung cài tên, nhắm thẳng về phía trên.
Một tên lính truyền tin cắm cờ sau lưng thúc ngựa chạy lên sườn núi, đến nửa chừng thì dừng lại, gào lớn: "Nghe đây lũ Hán man! Các ngươi đã rơi vào đường cùng, không còn đường chạy, mau mau buông vũ khí đầu hàng. Tướng quân nhà ta khoan hồng độ lượng, có thể tha chết cho các ngươi, bằng không thì..."
Tên lính chưa kịp nói hết câu, một tiếng "vèo" vang lên. Từ tầng cao nhất của quân bảo, một mũi tên bắn ra, không lệch một ly, cắm phập vào chùm lông trĩ trên mũ giáp của hắn. Cùng lúc đó, một tiếng quát vang lên từ phía trên: "Cút!"
Tên lính truyền tin hét lên một tiếng "Má ơi", vội vàng cúi đầu ghì cương, sợ mất mật quay đầu chạy thục mạng xuống triền núi, để lại sau lưng là những tràng cười vang dội từ trong quân bảo.