"Không đúng, rõ ràng là có nội gián!" Thanh Phấn nghe xong lời Quan Vỹ liền thẳng thừng xua tay.
Lộ trình áp tiêu của Quan Vỹ hoàn toàn do chính hắn quyết định, hơn nữa dọc đường còn thay đổi mấy lần, ngay cả Quan lão tiêu đầu cũng không hề hay biết. Trong tình huống này, đám sơn phỉ kia lại có thể tính toán chính xác lộ trình của hắn như vậy, trừ phi bọn chúng phát minh ra máy theo dõi từ xa và đã gắn lên người thiếu tiêu đầu từ trước, nếu không thì chỉ còn một khả năng duy nhất là có nội gián. Mà đối tượng tình nghi lại cực kỳ hạn hẹp, chỉ có bốn gã thảng tử thủ đi theo hắn mới có tư cách này, và hiện tại...
Quan Vỹ không phải là thiếu gia không hiểu sự đời, chỉ cần trầm ngâm một chút là hiểu ngay sự đáng sợ trong đó. Ánh mắt hai người cùng đổ dồn về phía gã thảng tử thủ duy nhất còn sống sót.
"Thiếu tiêu đầu, hai người có ý gì?" Gã thảng tử thủ tức thì đỏ mặt tía tai, sự nghi ngờ này đối với hắn mà nói chẳng khác nào một sự sỉ nhục cực lớn: "Tôi từ nhỏ đã được Quan lão tiêu đầu thu nhận, lớn lên cùng với cậu gần như là cởi truồng tắm mưa! Lòng trung thành của tôi đối với Trường Hồng tiêu cục cậu còn không rõ sao? Huống hồ nếu tôi thực sự là nội gián, muốn lấy mạng các người hay cướp lấy xấp gấm vóc đó thì dọc đường đã có vô số cơ hội, việc gì phải tìm thêm một đám người đến chia chác lợi nhuận với tôi?"
Lời biện bạch này rất có lý, Quan Vỹ quả thực đã lớn lên cùng gã thảng tử thủ từ nhỏ, Trường Hồng tiêu cục có thể nói chính là nhà của hắn, bản thân gã thảng tử thủ này cũng như người nhà, thật khó mà tưởng tượng được hắn lại vì tiền tài hay tư lợi mà bán đứng mình.
Lời lẽ tuy hay, nhưng những lý lẽ hợp tình hợp lý thì Thanh Phấn đã nghe quá nhiều rồi. Chỉ cần là con người, nếu muốn tìm thì luôn có thể tìm ra một đống lý do đường hoàng. Vì vậy, so với việc đối phương nói gì, hắn càng quan tâm đến việc đối phương đã làm gì. Vừa rồi trong trận hỗn chiến dưới mưa, tầm nhìn mọi người đều hạn chế nên không thấy rõ, nhưng Thanh Phấn lại chú ý tới một chi tiết: khi vượt qua bức tường người để đến trước mặt hai người, mấy tên phỉ tặc hoảng sợ là chuyện bình thường, nhưng biểu cảm của gã thảng tử thủ này tại sao lại giống hệt đám phỉ tặc cướp đường kia?
Lòng người khi kiên cường thì có thể rất kiên cường, nhưng khi yếu đuối cũng có thể yếu đuối vô cùng. Sự phản bội xưa nay hoặc là do lợi dụ, hoặc là do cưỡng ép, không ngoài chuyện tửu sắc tài khí. Đã không phải vì tiền tài hay khí tiết, vậy thì khó tránh khỏi liên quan đến nữ sắc.
"Người phụ nữ mà Thiên Long giáo đưa cho ngươi, ngươi cho rằng nàng ta sẽ thật lòng với ngươi sao?" Nghĩ rằng cũng không còn bằng chứng nào khác để chứng minh, Thanh Phấn quyết định đánh cược một phen. Nếu không dọa được thì thôi, dù sao hắn cũng đã cố hết sức, còn lại cứ để Trường Hồng tiêu cục tự đau đầu đi.
Bí mật giấu kín nhất trong lòng, thứ không dám lộ ra ánh sáng, thứ mà suốt một năm qua ngay cả khi ngủ cũng phải mím chặt môi vì sợ nói mê bị lộ, bỗng chốc bị phơi bày dưới ánh mặt trời. Cú sốc này lớn không kém gì tiếng sét đánh ngang tai. Gã thảng tử thủ không nói lời nào, nhưng cái miệng há hốc cùng vẻ mặt "sao ngươi lại biết" đã phơi bày tất cả.
"Ngươi thực sự đã đầu quân cho Thiên Long giáo?" Quan Vỹ giận không kìm được, túm lấy cổ áo xách bổng gã thảng tử thủ lên.
"Không, không phải vậy!" Gã thảng tử thủ không dám phản kháng, cố sức biện giải: "Thiên Long giáo đã bàn bạc với tôi, chỉ mượn vụ mất tiêu lần này để gây khó khăn về tài chính và uy tín cho tiêu cục, sau đó ép buộc các người nhập giáo, tuyệt đối sẽ không làm hại lão tiêu đầu và cậu!"
"Không làm hại?" Quan Vỹ càng thêm phẫn nộ, lắc mạnh thân hình gã thảng tử thủ, ngón tay chỉ vào ba cái xác dưới đất: "Đây chính là không làm hại? Đây chính là thành ý mà Thiên Long giáo truyền đạt cho chúng ta? Não ngươi là não heo à?"
"Tôi cũng không biết sẽ thành ra như vậy!" Gã thảng tử thủ chân tay bủn rủn, gào khóc lên: "Bọn họ rõ ràng đã hứa chỉ cướp đi xấp gấm, rõ ràng đã hứa không giết người! Thiếu tiêu đầu, tôi có tội, tôi đáng chết, nhưng tôi không còn cách nào khác! Tôi đã không thể rời xa Tiểu Thúy, mất nàng ấy, tôi sống không nổi một ngày! Người của Thiên Long giáo còn bắt tôi uống Duy Ngã Độc Tôn Hoàn, nếu không định kỳ uống thuốc giải, tôi sẽ bị tra tấn suốt một năm trời mới chết, tôi không muốn chết, tôi không muốn chết!"
Quả nhiên là kịch bản cũ rích, nhưng dù là kịch bản cũ, những chiêu trò này có thể lưu truyền hàng ngàn năm cũng đủ hiểu sự lợi hại đánh trúng lòng người của nó. Mặc dù người trong cuộc có thể thực sự đáng thương, nhưng bây giờ không phải lúc để lòng trắc ẩn trỗi dậy.
Thanh Phấn bước tới trước mặt hắn, hai tay dùng sức nâng khuôn mặt hắn lên, ép ánh mắt lờ đờ của hắn phải nhìn thẳng vào mình. Dần dần, ánh mắt của gã thảng tử thủ cuối cùng cũng tụ lại, lắp bắp hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"
"Ta không có thời gian xử lý ngươi, nhưng nếu ngươi còn chút lương tâm nào, hãy khai rõ đầu đuôi sự việc, nếu không ngươi cũng đừng hòng thấy được Tiểu Thúy, cũng đừng hòng chết một cách tử tế!" Trong răng của Thanh Phấn như toát ra hơi lạnh, gã thảng tử thủ nuốt nước bọt, trong lòng không tự chủ được mà tin lời hắn, khó khăn gật đầu.
Gã thảng tử thủ chỉ là một mắt xích rất nhỏ trong âm mưu của Trường Hồng, những gì hắn biết đương nhiên rất hạn chế, lần theo sợi dây này cũng chẳng moi ra được bao nhiêu. Nhưng đối với Quan Vỹ, bấy nhiêu đó đã đủ để nhen nhóm ý chí chiến đấu. Nếu là mất tiêu bình thường, thì tất cả chỉ trách mình vô năng, mọi thất bại đều phải tự mình gánh chịu. Giờ đây khi biết tất cả đều là âm mưu, nỗi chán chường muốn chết ban nãy lập tức biến thành ý chí phục thù.
"Thiên Long giáo, Trường Hồng tiêu cục ta và các ngươi không đội trời chung!" Quan Vỹ phẫn nộ vung kiếm chém sập bàn thờ.
Đúng lúc này, Kỷ Văn dường như bị tiếng động làm tỉnh giấc, cô đứng dậy với vẻ mặt còn ngái ngủ, ngẩng đầu nhìn thấy ngoài tiểu ca ca ra, còn có hai người đàn ông khác đang đứng đó, ba người hình như đang tranh luận chuyện gì.
"Sao vậy, có chuyện gì xảy ra à?" Kỷ Văn dụi mắt đi đến bên cạnh Thanh Phấn, kéo kéo ống tay áo hắn.
"Không có gì, mưa còn phải một lúc nữa mới tạnh, em không ngủ thêm một lát sao?" Thanh Phấn xoa cái đầu nhỏ của cô, cười nói.
"Không đâu, các anh đang làm việc gì à? Em cũng có thể giúp mà!"
"Vị này là..." Quan Vỹ nhìn gương mặt xinh đẹp thuần khiết của Kỷ Văn vừa mới tỉnh giấc, dù trong lòng biết rõ không phải lúc để nghĩ ngợi lung tung, nhưng vẫn không nhịn được mà mặt hơi đỏ lên.
"Cô ấy là con gái của Kỷ Vân Long ở Thú Vương Trang, vị này là thiếu tiêu đầu của Trường Hồng tiêu cục, Quan Vỹ." Thanh Phấn tiện miệng giới thiệu qua lại.
"Quan thiếu hiệp chào anh." Kỷ Văn dịu dàng thi lễ. Quan Vỹ hơi lúng túng đáp lễ, hồn vía đã bay đi đâu mất.
"Khụ!" Thanh Phấn hắng giọng gọi hồn Quan Vỹ về, khiến hắn càng đỏ mặt tía tai hơn. Đúng là cái thời điểm gì rồi mà còn nghĩ đến chuyện nhi nữ tình trường, thật đáng chết!
Thanh Phấn đối với chuyện này cũng không có ý kiến gì, yêu cầu ai cũng phải luôn giữ trạng thái lý trí nhất thì thật nhàm chán và cũng không cần thiết. Biểu hiện của Quan Vỹ là của một người trẻ tuổi bình thường, nhưng bây giờ đúng là không phải lúc để yêu đương.
"Ta muốn đưa Kỷ tiểu thư về Thú Vương Trang, ngươi tốt nhất nên đi nhẹ nói khẽ, nhanh chóng đến hội họp với cha ngươi. Quan lão tiêu đầu lăn lộn giang hồ đã lâu, chỉ cần ông ấy biết được nội tình, tất sẽ có cách đối phó."
Thanh Phấn không có ý định ôm đồm giải quyết mọi rắc rối mà mình gặp phải, người ta lăn lộn giang hồ ba mươi năm cũng không phải kẻ ăn hại, giúp mở màn rồi thì đối phương tất nhiên biết phải tiếp tục thế nào.
Quan Vỹ cũng là người hiểu rõ nặng nhẹ, sau khi ổn định tâm lý, đợi mưa tạnh liền dẫn theo gã thảng tử thủ nhanh chóng xuất phát. Thanh Phấn cũng đưa Kỷ Văn tiếp tục lên đường đến Thú Vương Trang. Chuyện của Trường Hồng tiêu cục tạm thời khép lại, nhưng Thanh Phấn mơ hồ có dự cảm, chuyện này sau này vẫn sẽ còn quấn lấy mình.
Đi thêm hai ngày nữa, đã không còn xa Thú Vương Trang, băng qua cổ thành phía trước rồi vượt qua một khu rừng nhỏ là tới, chỉ còn chưa đầy một ngày đường.
Càng gần nhà Kỷ Văn càng phấn khích, líu lo không ngừng, toàn là những lời vui vẻ hân hoan, hoàn toàn không nghĩ đến việc mình suýt chết dưới miệng gấu có liên quan gì đến "huynh đệ tỷ muội" ở Thú Vương Trang hay không. Cô không biết, nhưng Thanh Phấn thì hiểu rõ, Thú Vương Trang phía trước giống như một con dã thú đang há miệng rộng, chỉ chờ mình bước vào thôi.
"Ủa? Tam ca? Tam ca!" Giữa phố xá, Kỷ Văn đột nhiên vẫy tay gọi lớn, người đi đường hai bên đều không tự chủ được mà đổ dồn ánh mắt ngạc nhiên về phía họ.
"Tiểu Văn? Không phải em đi săn rồi sao? Sao về sớm thế? Con mồi đâu? Đã xảy ra chuyện gì?" Người được gọi là Tam ca nhìn thấy tiểu muội ở cổ thành thì vô cùng ngạc nhiên, quay đầu lại không thấy con mồi của cô, thần sắc lập tức trở nên nghiêm nghị.
Hình như không phải là hắn, nếu không thì diễn xuất quá đỉnh rồi! Thanh Phấn thầm nghĩ. Kỷ Văn đã kéo hắn chạy đến trước mặt Tam ca, kể lại đầu đuôi sự việc. Cô không biết nguy hiểm, nhưng người Tam ca kia càng nghe càng kinh hãi. Họa từ trong nhà, chuyện lớn thế này thì đánh giá thế nào cũng không quá.
"Thú Vương Trang đa tạ Thanh thiếu hiệp đã nghĩa hiệp ra tay giúp đỡ, ân tình này tất sẽ báo đáp. Thú Vương Trang ở ngay gần đây, xin thiếu hiệp chờ cho một lát, trang chủ chúng tôi ở đây còn có chút việc nhỏ cần giải quyết, sau đó sẽ mời thiếu hiệp về trang chính thức bái tạ." Kỷ Báo chắp tay, thần sắc nghiêm nghị, trong ánh mắt vừa có lòng cảm kích, lại vừa không thiếu sự nghi ngờ. Dù sao thì sự xuất hiện của Thanh Phấn quá tình cờ, trong rừng sâu núi thẳm đó căn bản không có đường, tự nhiên xuất hiện một vị thiếu hiệp cứu công chúa đang gặp nạn, nghe hơi giống tiểu thuyết quá.
Thanh Phấn biết đối phương đang nghĩ gì, đây cũng là lẽ thường tình, liền gật đầu. Hắn cũng đang có ý định làm quen với người của Thú Vương Trang. Một là trong trang có nội gián, Kỷ Văn không thể cứ thế mà bỏ mặc. Hai là việc này không biết có liên quan đến Thiên Long giáo hay không, rất cần phải thăm dò.
"Vậy thì làm phiền rồi. Không biết quý trang ở đây có việc gì quan trọng, tại hạ có thể giúp được gì không?"
"Chuyện này..." Kỷ Báo hơi trầm ngâm. Người này thân phận đặc biệt, tùy tiện cử một hạ nhân phục vụ cũng không ổn, hơn nữa nhìn tiểu muội có vẻ khác lạ với hắn, tốt nhất vẫn là nên giữ bên mình. Nghĩ tới đây liền nói: "Nói ra cũng là việc xấu trong nhà, nhưng Thanh thiếu hiệp không phải người ngoài, tôi cũng đành mặt dày nhờ vả một chút."
"Khách sáo rồi."
Trong lúc nói chuyện, Kỷ Báo dẫn Thanh Phấn và tiểu muội đến một sòng bạc. Mặt tiền không lớn, diện tích chỉ khoảng một mẫu, cao không quá hai tầng, nếu định giá thì chắc chỉ đáng giá ngàn lượng bạc. Nhưng núi không cần cao, có tiên ắt nổi danh, sòng bạc này mới đổi chủ, mà nhân vật ghê gớm này không những thắng cả sòng bạc, mà còn thắng luôn cả đại công tử của Thú Vương Trang đi cùng!