Quân Do Dự Cái Gì?
- Con Phượng Hoàng kia có lưu lại đầu mối gì không?
- Manh mối?
Tô Dương suy nghĩ, nói:
- Một đám lửa có tính là manh mối không?
- Đương nhiên tính!
- Trần lão đệ, sao ngươi có vẻ kích động thế?
Tần Long Vân phát hiện Trần Thiên Võ có chút thất thố.
Trần Thiên Võ cười cười, để bản thân trấn định lại, nói:
- Nếu con Thần Thú mà Tô lão đệ nói thật sự là con Phượng Hoàng kia, thì quả thực các ngươi không thể nào là đối thủ của nó.
Tần Long Vân hỏi:
- Thực sự?
- Là thực sự! Trần Thiên Võ suy nghĩ một chút, nói:
- Tần lão đệ, mong ngươi đừng truyền đi chuyện về con Thần Thú này, nó là con mồi của Bát Bảo Trai ta.
Tô Dương suy nghĩ về mấy lời Trần Thiên Võ vừa nói, liền đoán được đại khái mối quan hệ giữa Bát Bảo Trai và Thần Long Thương Hội, rất có thể là không được tốt!
Tần Long Vân cười ha ha nói:
- Chuyện này thì dễ thôi, Trần lão đệ cũng biết đấy, mối quan hệ giữa hai bên chúng ta luôn tốt, ta lại bán cho ngươi nhiều nô lệ đến vậy...
Trần Thiên Võ vươn ba ngón tay:
- Nô lệ của ngươi chúng ta tăng ba phần dựa theo giá cả nhập hàng thống nhất của chúng ta, chỉ mong Tần lão huynh bảo mật việc này.
- Thế sao được chứ!
- Thôi đừng khách sáo.
Trần Thiên Võ nói tiếp:
- Nhưng Tần lão ca không nên tiết lộ tin tức ra ngoài, bằng không các Ngự Thú Sư của Bát Bảo Trai chúng ta sẽ không vui.
- Yên tâm!
Tần Long Vân cũng không có quá phận,
- Miệng Tần Long Vân ta rất kín, tuyệt đối sẽ không tiết lộ chuyện này ra ngoài.
- Rất có thể những nô lệ kia từng gặp qua con Hỏa Diễm Phượng Hoàng đó!
Tô Dương nhắc nhở một câu.
Trần Thiên Võ gật đầu.
Có thể là vì tin tức về Tịch Diệt Phượng Hoàng rất quan trọng với Trần Thiên Võ, mà ngày hôm sau hắn đã mang năm quả Đế cấp cực phẩm Hung thú giao cho Tô Dương, yêu cầu Tô Dương dẫn hắn đi xem hỏa diễm mà con Hỏa Diễm Phượng Hoàng kia để lại.
Tô Dương không để lộ Hung thú Không gian hệ của mình, mà là chậm rãi mang hắn đến khu vực biển sâu ở Đông Nam Bộ, nơi có vết nứt không gian.
Vết nứt không gian, một đóa Tịch Diệt Phượng Hoàng màu vỏ quýt vẫn còn cháy bừng bừng.
Trần Thiên Võ có thể cảm nhận được rất rõ ràng, trong Tịch Diệt Chi Hỏa ẩn chứa năng lượng hỏa diễm Thần cấp. Trần Thiên Võ liếm đôi môi khô khốc, trong lòng hơi kích động. Rất có thể đây chính là con Thần Thú trong tưởng tượng của hắn!
Quả thực, Thần Long Thương Hội làm việc hoàn toàn bí mật.
Nhưng một kế hoạch duy trì liên tục hai, ba trăm năm, lại còn từng giao chiến với con Thần Thú kia, thì sao Bát Bảo Trai bọn họ lại không nghe được chút tiếng gió chứ?
- Ta đã gặp con Hỏa Diễm Phượng Hoàng đó hai lần.
Tô Dương chậm rãi nói ra.
- Tám năm trước nó đã từng xuất hiện, đại khái hai tháng trước nó lại xuất hiện một lần nữa. Nhưng ta không dám xuống tay với nó, cũng không biết nó đã đi đâu.
Tô Dương chỉ về phía vết nứt không gian, nói:
- Nhưng mấy năm nay luôn có Hung thú Hỏa nguyên tố lợi hại chạy ra từ chỗ vết nứt không gian này, ta cho rằng, rất có thể phía đối diện chính là lãnh địa của con Phượng Hoàng đó!
Trần Thiên Võ nhìn vết nứt không gian bị hỏa diễm nhuộm đỏ, cảm nhận được bên trong nó tỏa ra linh khí Hỏa hệ cường đại, liền đoán được đại khái khu vực phía đối diện là như thế nào.
Nhưng rốt cuộc phía đối diện thông tới đâu còn cần đi vào tìm tòi nghiên cứu một phen. Hắn, là không dám đi!
Nhỡ đâu con Thần Thú đó thật sự ở đó, hắn chạy tới, không thể nghi ngờ là đi chịu chết! Biện pháp xử lý tốt nhất vẫn là báo lên trên.
Tô Dương hỏi:
- Manh mối này thế nào? Hẳn là đáng giá năm quả trứng Đế cấp cực phẩm Hung thú chứ?
- Đáng giá!
Bây giờ Bát Bảo Trai không thiếu trứng Đế cấp cực phẩm Hung thú. Thứ bọn họ thiếu là Thần Thú, hoặc Hung thú sở hữu tiềm lực Thần Thú!