Dường như, nó cũng đã nhận ra con hồ ly này bất phàm!
- Phượng Hoàng, hỏa diễm kia của ngươi là Tịch Diệt Chi Hỏa à?
- Đúng vậy!
Phượng Hoàng trả lời.
- Ngươi không biết sao?
Tô Dương nhìn chằm chằm bảng skills, lại hỏi:
- Thế Diệt Thế Chi Hỏa kia là cái gì?
Đôi mắt đẹp của Phượng Hoàng đầy nghi hoặc nhìn Tô Dương:
- Sao ngươi lại biết được?
- Nói cách khác, Tịch Diệt Chi Hỏa trên người ngươi chính là Diệt Thế Chi Hỏa?
- Đúng là giống nhau, chỉ khác tên gọi mà thôi.
Phượng Hoàng cười cười, trực tiếp trả lời.
- Chẳng qua là ta cảm thấy cái tên Diệt Thế Chỉ Hỏa quá dữ, thoạt nghe cứ như thể ta cả ngày rảnh rỗi chả có chuyện gì làm, liền muốn đi diệt thế vậy. Kỳ thật, tính tình ta rất tốt.
Đúng rồi! Sao ngươi lại biết được? Chẳng lẽ ngươi từng gặp qua đồng tộc khác của ta?
Nói đến đây, Tịch Diệt Phượng Hoàng lại lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ của chính mình:
- Không có khả năng đó được. Sau khi ta bị đuổi ra ngoài, liền chưa từng nghe nói có con Tịch Diệt Phượng Hoàng thứ hai.
- Ngươi ngồi lại đây!
Tô Dương vẫy tay với Phượng Hoàng.
- Chuyện gì?
- Ngồi lại đây, cho ngươi chút chỗ tốt. Ngày hôm nay ngươi giúp ta thu phục Ứng Long, ta muốn thưởng cho ngươi.
Cửu Vĩ Yêu Hồ nghe được là khen thưởng, dường như đã đoán ra được cái gì, nó lè lưỡi liếm liếm tay phải Tô Dương.
- Ngươi có thể thưởng cho ta cái gì?
Phượng Hoàng vừa hỏi vừa ngồi sát lại bên người Tô Dương.
Nó có chút ngạc nhiên đối với “khen thưởng” trong miệng Tô Dương, nhưng cũng không ôm hy vọng quá lớn. Nó không cảm thấy Tô Dương có thể lấy ra được thứ gì khiến nó động lòng.
Tay trái Tô Dương nhẹ nhàng vỗ lên trên trân Phượng Hoàng.
“Đinh! Sủng thú Tịch Diệt Phượng Hoàng của ngươi thu được thiên phú Thần Thoại cấp
- Nhanh Như Điện Chớp!"
Nhanh Như Điện Chớp (Thần Thoại Cấp): Tăng mạnh kỹ năng Phong hệ Gia Tốc của Sủng thú cùng năng lực quản lý năng lượng Phong hệ.
Tô Dương thu tay về, Phượng Hoàng giống như pho tượng, vẫn không nhúc nhích.
Năng lực Phong hệ chung quanh bắt đầu tụ về phía Phượng Hoàng, sau đó lập tức bị Phượng Hoàng hấp thu.
Phượng Hoàng thiên phú bất phàm, nó nhanh chóng phát hiện năng lượng Phong hệ của bản thân được tăng tiến rất nhiều!
- Thiên phú trong cơ thể của ta... sao ngươi lại làm được?
- Thiên phú!
Phượng Hoàng phát điên nói:
- Trên đời này còn có thiên phú bực này?
Nó nhìn chằm chằm Tô Dương, như muốn ăn tươi nuốt sống Tô Dương.
- Ta biết ngươi rất khó tiếp thu, nhưng đây chính là sự thực.
Tô Dương không muối giải thích.
Phượng Hoàng bừng tỉnh:
- Trách không được, trách không được Sủng thú bên cạnh ngươi... con nào cũng đều... biến thái như vậy!
- Ùm!
- Tô Dương, ngươi có thể bồi dưỡng tối đa thiên phú của Sủng thú tới trình độ nào?
- Ít nhất có thể bồi dưỡng đến trình độ này của ngươi!
Tô Dương suy nghĩ một chút rồi trả lời. Trong giọng nói của hắn còn có chút bất mãn. Hắn luôn cảm thấy, Tịch Diệt Phượng Hoàng chưa phải là mạnh nhất.
- Trình độ này của ta... Rất kém cỏi sao?
- Cũng tạm.
Tô Dương vẫn để ý đến thể diện của Tịch Diệt Phượng Hoàng.
- Ta cảm thấy ngươi cũng khá được.
Phượng Hoàng muốn cãi cọ một chút, nói cho đối phương biết thiên phú mình tốt đến cỡ nào, nói Tịch Diệt Phượng Hoàng tộc lợi hại ra sao... Nhưng nó suy nghĩ một hồi, vẫn quyết định câm miệng.
Nó rất rõ ràng, nếu loại thiên phú này của Tô Dương không bị hạn chế, thì có thể cộng dồn vô hạn cho Sủng thú của mình, đó mới là trâu bò nhất!
Nó dựa vào ghế salon, có vẻ bị đả kích một chút.
- Còn muốn tăng lên nữa không?
- Có thể sao?
- Vì sao không thể? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy, thiên phú của ngươi đã đã tốt đến mức không còn chỗ nào để tăng lên rồi à?
- Không phải, dĩ nhiên không phải!