~ Tiềm lực của ngươi chỉ là Thần cấp trung phẩm, chỉ cần ngươi trở thành Sủng thú của ta, tin ta đi, việc trở thành Thần cấp cực phẩm Sủng thú cũng không phải là mơ!
Ứng Long nhìn Tô Dương, lại nhìn Tịch Diệt Phượng Hoàng, Đại Địa Bạo Hùng cùng Địa Ngục Huyết Đằng Hoa một chút, có vẻ nó đã hơi động lòng. Giống như những gì tiểu San và Tịch Diệt Phượng Hoàng đã nói, Thần Thú được sinh ra từ bên trong tiểu thế giới, trời sinh đã có chút hảo cảm với Ngự Thú Sư bản địa.
Càng đừng nói tới Tô Dương là thành viên của Vân quốc Liên Bang.
Ứng Long được sinh ra, vốn là chịu ảnh hưởng từ nền văn minh Thần Thoại được nhân dân Vân quốc Liên Bang truyền miệng.
Ứng Long được ý chí thế giới quan tâm, chịu ân huệ, trên lưng phải gánh vác trách nhiệm nhất định.
Nó do dự một chút, cuối cùng mở miệng nói:
- Muốn ta trở thành Sủng thú của ngươi, cũng có thể.
Tô Dương trong lòng vui vẻ.
- Nhưng ngươi phải chứng minh ngươi thật sự có năng lực bồi dưỡng!
- Chứng minh như thế nào?
- Không phải ngươi nói ngươi am hiểu bồi dưỡng Sủng thú sao?
Ứng Long nhìn về phía Đại Địa Bạo Hùng.
- Nhưng trong ba con Sủng thú này, dường như chỉ có mình con Hùng Thú đó là Hung thú được sinh ra ở Thủy Lam Tinh, đúng chứ?
Tịch Diệt Phượng Hoàng đến từ Ngự Thú Sư đại thế giới. Địa Ngục Huyết Đằng Hoa cũng không phải Hung thú bản địa ở Thủy Lam Tinh, nó là một con Hung thú ngoài hành tinh.
- Ngươi nghĩ thế nào?
Ứng Long dùng móng vuốt chỉ vào Đại Địa Bạo Hùng, nói:
- Ta sẽ đánh với nó một trận, nếu như nó thắng, ta liền thừa nhận ngươi!
Đại Địa Bạo Hùng nghe được Ứng Long khiêu chiến, lập tức há to miệng, lộ ra răng nanh sắc bén.
Đại Địa Bạo Hùng hưng phấn. Tô Dương có thể cảm nhận được dục vọng chiến đấu của nó đang tăng vọt.
- Được!
Tô Dương trực tiếp đồng ý đề nghị của Ứng Long.
Màu máu lóe lên, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa chuyển hóa thành nhân hình.
Tô Dương mang theo Huyết Ly, trực tiếp rơi xuống trên người Tịch Diệt Phượng Hoàng.
- Phượng Hoàng, chúng ta lui lại!
Tịch Diệt Phượng Hoàng hỏi Tô Dương:
- Ngươi không sợ con Ứng Long này chạy mất sao?
- Không sợ, ta tin tưởng nó!
Tô Dương còn chưa nói, hắn không sợ Ứng Long chạy, là vì tuy Hư Không Du Linh không đối phó được Ứng Long, nhưng truy sát Ứng Long thì không thành vấn đề.
Ứng Long nghe được Tô Dương nói thế, liền cảm thấy Tô Dương có về là một người quang minh chính đại. Nó thấy Phượng Hoàng mang theo Tô Dương lui về phía sau năm trăm dặm, bèn nói với Đại Địa Bạo Hùng:
- Chúng ta chiến đấu thôi!
- Chưa được.
Đại Địa Bạo Hùng lắc đầu.
- Ta am hiểu cận chiến, khoảng cách hiện tại của chúng ta gần quái Trên không trung bên ngoài năm trăm dặm, Tịch Diệt Phượng Hoàng nói với Tô Dương:
- Con Sủng thú này của ngươi thật đúng là ngu ngốc. Có lợi thế cũng không biết tận dụng!
Tô Dương cười cười:
- Đại Địa Bạo Hùng đã trưng cầu ý kiến của ta, ta đồng ý!
- À? Ngươi còn đồng ý sao?
ỗ chung một đoạn thời gian, trong suy nghĩ Phượng Hoàng, Tô Dương cũng không phải là một người quang minh lỗi lạc gì.
Đương nhiên, cảm giác của Phượng Hoàng không hề sai.
- Đại Địa Bạo Hùng muốn công bằng đánh một trận, đương nhiên ta sẽ đồng ý!
- Ngươi cảm thấy Sủng thú của ngươi có thể thắng?
- Đương nhiên có thể thắng!
Tô Dương khẳng định nói.
- Cho dù đổi lại đối thủ là ngươi, nó cũng có thể thắng!
- Hanh!
Phượng Hoàng ngạo kiều nói:
- Đó là chuyện không khả năng! Ta không giống với những Thần Thú khác!
- Nếu như ngươi có hứng thú, có thể đánh nhau với Đại Địa Bạo Hùng một trận, nhất định nó sẽ rất vui!
Phượng Hoàng đáp:
- Ta sẽ chà đạp nó đến khóc!
Trên lưng Phượng Hoàng, Huyết Ly cười không nói.
Lúc này, Đại Địa Bạo Hùng đã dừng, nó bay cách xa Ứng Long một trăm dặm thì không bay nữa.
- Hiện tại có thể bắt đầu đánh rồi.
- Được.