Tô Dương nha!
- Sao?
- Ta thấy cảnh giới của ngươi có chút bất ổn. Chắc là mới vừa đột phá đến Thần cấp đúng không?
- Đúng vậy!
Chuyện đó cũng không có gì hay mà giấu. Huống chỉ mắt nhìn của đối phương cũng không tệ.
Tô Dương chỉ hi vọng, con Tịch Diệt Phượng Hoàng này tặng cho Bạo Tạc Viêm Ma nhiều chỗ tốt như thế, chỉ thuần túy xuất phát từ lòng tốt, chứ không phải là có ý đồ gì với hắn hay Sủng thú của hắn.
- Hẳn là ngươi vẫn còn một vị trí Sủng thú nữa, đúng không?
Tô Dương âm thầm cảnh giác:
- Quả thật là còn một...
Hắn chưa hề nói, đối phương vẫn có thể nhìn ra, vì chỉ cần đếm một chút số lượng Sủng thú của hắn, cũng biết là hắn còn lại bao nhiêu vị trí Sủng thú.
- Ngươi thấy ta thế nào?
- Cái gì?
Tô Dương thiếu chút nữa là nhảy dựng lên tại chỗ.
Sau khi trở thành Ngự Thú Sư, đây vẫn là lần đầu tiên hắn đụng phải một Hung thú chủ động tới đầu nhập như thế. Hơn nữa còn là một con Thần Thú! Một con Thần Thú với tiềm lực trưởng thành đạt tới Thần cấp cực phẩm!
Tám năm trước, khi Tô Dương còn là một Ngự Thú Sư vô danh, đã được chứng kiến tư thế oai hùng của Tịch Diệt Phượng Hoàng. Khi ấy, hắn từng tưởng tượng mình sở hữu một con Tịch Diệt Phượng Hoàng.
Nhưng Tô Dương biết, thiên hạ không có bữa trưa miễn phí, càng không có lợi ích cho không!
Hắn cố nén kích động trong lòng, nhỏ giọng hỏi:
- Phượng Hoàng đại nhân, có thể nói cho ta biết là tại sao không?
- Ta thấy ngươi bồi dưỡng Sủng thú lợi hại như thế, chi bằng bồi dưỡng thêm ta đi?
Tịch Diệt Phượng Hoàng nói.
- Ngươi nhìn ta đi. Cũng đã ngàn năm trôi qua, ta vẫn là Thần cấp hạ phẩm, ta muốn tăng nhanh lên một chút!
Lý do này khá đầy đủ!
Ngay cả Nhân Diện Tri Chu cũng vì muốn tăng thực lực lên mới đồng ý đầu nhập dưới trướng Tô Dương. Hung thú vốn luôn cực kỳ khát cầu thực lực.
Tịch Diệt Phượng Hoàng không phải là Thần Thú bình thường.
Mấy trăm năm trước nó có thể dùng thực lực Thần cấp hạ phẩm đánh Vạn Tu Hắc Mộng Yểm thực lực Thần cấp trung phẩm đến mức không thể tự lo liệu cuộc sống. Hỏa diễm của nó thậm chí có thể hòa tan không gian một cách dễ dàng. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Tô Dương cũng không muốn phát sinh xung đột với nó. Nếu nó trở thành Sủng thú của Tô Dương, chuyện này cũng khá tốt, dẫu sao nó cũng từng là mộng tưởng năm hắn mười ba tuổi.
Lại nói, hiện tại hắn đang dư hai vị trí Sủng thú. Ký kết với một con Tịch Diệt Phượng Hoàng xinh đẹp, tiềm lực vô hạn, thực lực lại siêu cấp mạnh mẽ như Tịch Diệt Phượng Hoàng, với Tô Dương mà nói là không thua thiệt chỗ nào, thậm chí còn có chút “kiếm xà?
lời”.
Không cần thăng cấp, nó đã là Thần cấp!
Không cần tiêu quá nhiều điểm thiên phú, nó đã có tiềm lực Thần cấp cực phẩm!
Cho dù sau này Tịch Diệt Phượng Hoàng trốn đi, toàn bộ chỗ tốt nó có được cũng sẽ biến mất toàn bộ. Qua một thời gian, chờ đến khi các Sủng thú của Tô Dương khôi phục, trưởng thành, hắn cũng không cần sợ nó!
Ngay thời điểm Tô Dương muốn đáp ứng. Thất Thải Mê Huyễn Điệp ở sau lưng Tô Dương nói:
- Chủ nhân, nó nói dối!
- Ngươi có thể nói thật không?
Tô Dương tin tưởng phán đoán của Tiểu Điệp.
- Sao ta vẫn cứ cảm thấy ngươi chưa nói thật.
Tịch Diệt Phượng Hoàng giận dữ nhìn thoáng qua Thất Thải Mê Huyễn Điệp sau lưng Tô Dương. Hỏa quang loé lên, nó hóa thành một vị mỹ nhân tuyệt thế tướng mạo mỹ miều vô song, một thân bào phục màu đỏ, khí chất đoan trang hoa quý!
Nếu đổi lại là những người khác, rất có thể sẽ bị vẻ ngoài mỹ lệ của Tịch Diệt Phượng Hoàng hấp dẫn. Nhưng Tô Dương có thể được xem như tay già đời, Tịch Diệt Phượng Hoàng quả thực rất có tư sắc, nhưng muốn hấp dẫn hắn thì hơi khó.
- Phượng Hoàng đại nhân, ngươi nói rõ ra đi!
Tô Dương nói tiếp:
- Chí ít cũng để cho ta tin tưởng ngươi phần nào chứ!
- Ngoài việc muốn lấy được lợi ích từ chỗ ngươi ra, ta cũng sống trong núi lâu rồi, muốn ra ngoài đi dạo một chút, giải sầu một chút Tịch Diệt Phượng Hoàng đáp, lại nói:
- Vả lại thực lực thiên phú của ta cũng không tệ lắm, có thể giúp đỡ ngươi.