Hạ Na cười nói.
- Đám người này chính là đồ vô ơn, Tô tướng quân đã thả cho bọn họ một con đường sống, không ngờ bọn họ lại không biết cảm ơn!
Giai Tư lúng túng đứng tại chỗ, không biết nên nói tiếp thế nào.
Lời nói của Hạ Na rõ ràng là đang bảo vệ Tô Dương, nhưng lại làm cho nàng có chút khó chịu.
- Giai Tư tỷ tỷ, không phải ta nói ngươi, ngươi đối với bọn họ đã hết lòng rồi!
Hạ Na tìm một tư thế thoải mái tựa vào trên người Tô Dương.
- Ngươi cũng đừng quên ban đầu bọn họ đã bán đứng ngươi thế nào!
- Ừm!
- Hơn nữa, ngươi nên cảm thấy vui vẻ mới đúng!
- Vui vẻ?
Giai Tư cảm giác mình không vui vẻ nổi.
- Đúng vậy! Ngươi nên cảm thấy vui vẻ mới đúng.
Hạ Na nói.
- Sự thực đã chứng minh rồi, những người trước đây theo ngươi tiến vào Liên Bang, hiện tại đều bình an vô sự, mà những người theo đám tướng quân kia lại đã chết hoặc vào miệng Hung thú, hoặc trở thành nô lệ... Đây không phải là chứng minh theo ngươi mới là chính xác sao?
- Được rồi! Quả thật là cũng có lý.
Lý lẽ của Hạ Na thật sự có chút xảo quyệt, Giai Tư cũng không phản ứng kịp.
- Cho nên ngươi không cần có cảm giác tội lỗi gì cả, là bọn hắn bỏ rơi ngươi trước, muốn thiếu, cũng là bọn hắn thiếu ngươi!
Những người đã tin tưởng ngươi kia, ngươi cũng giúp cho họ có một nơi sinh sống tốt đẹp, không phải sao?
- Ừm!
Đúng là lời nói của Hạ Na khiến Giai Tư dễ chịu hơn rất nhiều.
- Giai Tư tỷ tỷ, ngươi không được quên, bây giờ ngươi là người của Tô tướng quân!
Hạ Na lại nói tiếp:
- Nếu giờ ngươi lại cầu xin cho những người đó...
- Tô tướng quân, xin lỗi, đúng là ta có chút...
- Tốt lắm!
Tô Dương giơ tay lên, ngăn Giai Tư nói tiếp.
- Biết rõ lập trường của mình là tốt rồi. Tốt nhất là ngươi nên tăng thực lực của mình lên, đừng để ta thất vọng.
- Vâng, Tô tướng quân!
Giai Tư nghiêm túc nói.
Tô Dương mang hai nàng rời khỏi Thanh Loan thành, đi đến địa điểm tìm giết Hung thú hôm qua.
- Tu luyện cho thật tốt.
- Chúng ta đã biết, sẽ cố gắng, yên tâm đi!
Giọng nói của Hạ Na có chút làm nũng, khiến Tô Dương thoải mái rất nhiều.
- Cái này là may mắn cho ngươi.
Trên người Hạ Na hiện ra một đạo bạch quang, bạch quang trực tiếp chiếu vào người Tô Dương, sau đó nhanh chóng biến mất. Tô Dương sủng ái xoa đầu Hạ Na, sau đó biến mất ngay trước mắt nàng.
Chờ Tô Dương rời đi, Hạ Na nhanh chóng thu hồi nụ cười dịu dàng xinh đẹp của mình lại. Nàng quan sát bốn phía, lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu.
Giai Tư khoanh tay, tựa vào thân cây nói với Hạ Na:
- Hạ Na, ngươi như vậy được không?
- Ta làm sao chứ?
- Ngươi cùng Tô tướng quân nha!
Giai Tư hỏi:
- Ngươi không sợ Mộng Vân tỷ biết được sẽ đem ngươi đông thành nước đá sao?
- Không sợ, ta tránh mặt nàng ấy là được.
Hạ Na suy nghĩ một chút, lại nói:
- Ta cố gắng tăng thực lực lên, tranh thủ vượt qua Mộng Vân tỷ, như vậy nàng liền đánh không lại ta...
Giai Tư lấy tay che trán.
- Cho tới nay, Mộng Vân tỷ đối với ngươi rất không tệ đúng không?
Giai Tư lại hỏi.
- Ngay cả chuyện Tô tướng quân bồi dưỡng ngươi, Mộng Vân tỷ cũng nói giúp cho ngươi.
Hạ Na ngoẹo đầu hỏi:
- Ngươi là muốn nói ta lấy oán trả ơn sao?
- Ách... Là có một chút!
- Ta rất thích Tô tướng quân, cũng vì Mộng Vân tỷ nên ta mới quy củ như thế!
Hạ Na thấp giọng nói:
- Nhưng khi ta biết Mộng Vân tỷ cho phép Tô Dương tướng quân tái giá, lấy một người vợ khác, ta đã cảm thấy, ta không cần phải nhịn xuống nữa.