Nào Bành Hướng Minh kích động nói:
- Thật tốt quá! Thật sự là quá tốt!
- Đúng vậy! Thật sự là quá tốt!
Vu Trừng Hải nước mắt đầm đìa nói với Tô Dương.
Tô Dương không hề nhiều lời, trực tiếp ôm lấy đối phương. Hắn hiểu được, vì sao vị lão tướng quân này lại khóc.
Thú Thần Giáo quấy nhiễu Tây Bắc Quân Bộ đã hơn hai trăm năm. Trong hơn hai trăm năm qua, không biết đã có bao nhiêu dân thường bị Thú Thần Giáo đầu độc, không biết đã có bao nhiêu quân nhân phải hi sinh khi đối kháng với Thú Thần Giáo.
Hơn một nửa số tướng quân trấn thủ Tây Bắc Quân Bộ đều chết trong tay Thú Thần Giáo.
Vu Trừng Hải cũng ôm lấy Tô Dương, hai người không nói lời nào.
- Cám ơn ngươi! Tô tướng quân, ta thay mặt Tây Bắc Quân Bộ nói một tiếng cám ơn ngươi!
- Đây là chuyện ta phải làm.
- Có thể mời ngươi uống một ly không?
- Là vinh hạnh của ta.
Thanh Hồ thành, trong đại sảnh đơn sơ, Vu Trừng Hải, Bành Hướng Minh, cùng với nhóm Vương Giả cấp Ngự Thú Sư viện trợ tới từ ba quân bộ khác tụ tập lại một chỗ. Sau khi nhận được tin tức Thú Thần bị giết, rất nhiều Vương Giả cấp Ngự Thú Sư của Tây Bắc Quân Bộ đều có chút không khống chế nổi tâm trạng của mình, có kẻ thất thanh khóc rống, có kẻ điên cuồng cười lớn, khoa tay múa chân...
Nhưng dù cao hứng đến mức nào, mọi người cũng cố gắng khắc chế bản thân. Sau một tiếng, tiệc rượu liền kết thúc, còn có rất nhiều chuyện chờ bọn họ chủ trì.
Cho dù Tô Dương đã giết chết Thú Thần, nhưng Thú Thần Giáo vẫn còn tồn tại, công việc ở Thanh Hồ thành vẫn chưa hoàn thành xong. Chẳng qua Thú Thần của Thú Thần Giáo đã bị giết, cao thủ hầu như bị diệt sạch, mấy con Đế cấp Ký Sinh Ma Nhãn còn sót lại năm đó cũng bị diệt nốt, các thành viên còn lại của Thú Thần Giáo căn bản không phải là đối thủ của tam đại quân bội Bọn chúng chẳng thể làm nên trò trống gì!
- Chúng ta về thôi!
Sau tiệc rượu, Tô Dương mở ra Truyền Tống Môn.
Vu Trừng Hải lớn tiếng nói:
- Tô tướng quân thuận buồm xuôi gió, có cơ hội nhớ tới Tây Bắc, ta sẽ lại mở tiệc chiêu đãi ngươi!
- Đúng thế! Tô tướng quân, sau này nhớ thường xuyên đến chỗ chúng ta!
- Tô tướng quân, nhất định phải tới nha!
Tô Dương cười, mang theo Hạ Na cùng Phượng Hoàng rời đi.
Sau khi Tô Dương rời đi, một bóng người len lén bước ra từ đằng sau vách tường đổ nát. Hắn mới vừa xuất hiện, Bành Hướng Minh liền gọi hắn lại:
- Hà Nhất Nhiên, ta tìm mãi không thấy ngươi đâu, thì ra ngươi trốn ở chỗ này?
Hà Nhất Nhiên xấu hổ cười cười, đáp:
- Bụng ta khó chịu, muốn tìm chỗ đi nhà xí.
- Đừng nói là ngươi muốn nấp Tô tướng quân chứ?
Hà Nhất Nhiên cúi đầu, không biết trả lời như thế nào, Bành Hướng Minh liền nói thẳng ra suy nghĩ của hắn:
- Ngươi đúng là cái đồ lấy dạ tiểu nhân đo bụng quân tử!
Bành Hướng Minh nói tiếp:
- Nói không chừng Tô tướng quân đã quên chuyện năm đó rồi.
Ban nãy ta còn phái người đi tìm ngươi khắp nơi, muốn cho ngươi đến nhận sai với Tô tướng quân.
- Ta cũng hiểu là Tô tướng quân sẽ không so đo chuyện năm đó.
Hà Nhất Nhiên nhỏ giọng nói:
- Nhưng chẳng qua ta nghĩ đến chuyện đã xảy ra năm đó, lại không biết nên đối mặt với hắn thế nào...
- Cho nên ngươi liền nấp?
- Ừm!
- Lập dị!
- Có một chút!
Hà Nhân thừa nhận
- Thôi, mấy năm nay ngươi cũng không uổng phí, cũng không uổng công Tô tướng quân năm đó giáo huấn ngươi!
Bành Hướng Minh cười ha ha nói tiếp:
- Chờ ngươi trở về, nhất định ông nội ngươi sẽ rất vui!
Hà Nhất Nhiên gãi đầu một cái:
- Ta vẫn chưa muốn trở về Tây Quân Bộ!
- VÌ sao?
Bành Hướng Minh hỏi.
- Thật ra Hà tướng quân rất nhớ ngươi. Đã mấy năm rồi ngươi chưa trở về đúng không?
- Chờ ta trở thành Vương Giả cấp Ngự Thú Sư rồi lại nói!
- Có chí khí!