Thịnh Kinh thành, bên trong phòng làm việc Tô Dương.
Bọn họ mới vừa rơi xuống đất, Phượng Hoàng liền ngăn Tô Dương lại.
- Rõ ràng Sủng thú của ngươi không có việc gì!
- Nó là mới vừa khôi phục!
- Hừ Phượng Hoàng nhịn không được nhổ nước bọt nói:
- Bây giờ ta lại hoài nghi, con Vạn Tu Hắc Mộng Yểm kia không phải là bị ngươi giết chết, mà là bị ngươi làm cho tức chết!
Kỳ thực Tô Dương cũng hoài nghi chuyện này, rất có thể Vạn Tu Hắc Mộng Yểm cuối cùng là bị hắn làm cho tức quá mà chết.
Đương nhiên, Tô Dương nghĩ như vậy, cũng không có thể nói ra như vậy.
- Đó cũng là một loại thực lực đấy chứ!
- Hừi Phượng Hoàng quay mặt chỗ khác, không muối tiếp tục nói chuyện với Tô Dương. Thấy phản ứng của Phượng Hoàng, Tô Dương cười thầm.
Rất rõ ràng, nói không chừng con Phượng Hoàng này là có gì đó muốn cầu hắn, hoặc là bất đắc dĩ mới phải chọn trở thành Sủng thú của hắn. Bằng không, nó tuyệt đối sẽ không nể mặt Tô Dương, hoặc thậm chí trở mặt ngay tại chỗ.
Rốt cuộc là nguyên nhân gì, Tô Dương không đoán ra.
Nhưng biết được chừng đó cũng đủ rồi. Hắn có thể thử thăm dò một chút ranh giới cuối cùng của con Phượng Hoàng này. Mặt khác, hắn còn cần phải nghĩ biện pháp ép khô giá trị của nó. Cho dù sau này nó có rời đi, Tô Dương cũng có thể lấy lại vốn.
- Hạ Na, rót cho Phượng Hoàng chén trà, ta đến chỗ Từ nguyên soái một chuyến!
Rời khỏi phòng làm việc, Tô Dương đến chỗ Từ nguyên soái. Lúc này Từ nguyên soái đang bận việc, nhưng thấy Tô Dương đến, hắn vẫn bỏ xuống.
- Phía bên Tây Bắc thế nào rồi?
- Đã xử lý gần xong, chỉ còn một vài công việc hậu cần nữa thôi.
- Xử lý xong?
Có vẻ Từ nguyên soái không hiểu được những lời này là có ý gì.
- Cao thủ Thú Thần Giáo đã bị ta giết gần hết, kể cả con Thú Thần kia cũng bị ta giết chết, các thành viên còn lại của Thú Thần Giáo thì đám Vu tướng quân có thể tự mình xử lý sạch sẽ!
Đối với Tô Dương mà nói, việc truy sát những thành viên còn lại của Thú Thần Giáo là hoàn toàn vô nghĩa. Chẳng lẽ hắn lại lãng phí thời gian cho một vài thành viên Thú Thần Giáo có đẳng cấp là Hoàng Kim cấp, thậm chí còn thấp hơn nữa? Chi bằng để đám người Vu Trừng Hải tướng quân đi sẽ càng thỏa đáng hơn.
- Thật sao?
- Đương nhiên là thật!
- Vậy thì tốt rồi!
Từ nguyên soái kích động nói.
- Tây Bắc được an định, toàn bộ Vân quốc Liên Bang liền không còn vấn đề gì lớn!
- Ừm!
- Tô tướng quân, ngươi đã lập công lớn!
- Quen rồi!
- Ha ha ha...
Từ nguyên soái chỉ có thể cười xấu hổ cho qua.
- Ta không thích nghe những lời đó.
Tô Dương cười nói.
- Con người ta khiêm tốn quen rồi. Mỗi lần các ngươi tâng bốc ta, luôn khiến ta cảm thấy vô cùng không được tự nhiên.
Từ nguyên soái đã quá hiểu tính tình Tô Dương, nên cũng không để ý, chỉ nói:
- Đúng rồi. Con Thú Thần kia trong như thế nào? Thực lực ra sao?
- Đẳng cấp chắc là Thần cấp trung phẩm, chẳng qua đã bị trọng thương, thực lực chưa tới Thần cấp trung phẩm, nhưng so với Thần cấp hạ phẩm thì mạnh hơn rất nhiều!
- Bây giờ ngươi...
- Thần cấp Ngự Thú Sư, mới vừa đột phá!
- Thật tốt quá!
Trong mắt Từ nguyên soái tràn đầy kích động. Hắn cảm thấy, chờ đến khi Vân quốc Liên Bang hàng lâm Ngự Thú Sư đại thế giới, chỉ cần sơ kỳ đặt cho vững gót chân, sau này phát triển chắc chắn không thành vấn đề.
ỗ Ngự Thú Sư đại thế giới, nơi nào có Thần cấp Ngự Thú Sư trấn giữ đều thuộc thế lực hạng nhất!
- Đúng rồi. Ngươi có gặp con Phượng Hoàng từng đến đây tám năm về trước không?