Quốc Đương nhiên, nếu đặt ý nghĩ này ở những tiểu thế giới khác thì không sai, chẳng qua Vân quốc Liên Bang ở Thủy Lam Tinh có chút đặc biệt.
Một vị Đế cấp cực phẩm Ngự Thú Sư đứng ra nói:
- Trần tướng quân, mạt tướng tình nguyện thống lĩnh một ngàn quân, trong vòng một tháng đánh tan Vân quốc Liên Bang!
Nghe vị tướng lĩnh kia nói thế, Trần Hoàn ngược lại hít một ngụm khí lạnh. Thuộc hạ này của hắn... tự tin quá!
Dù là Hoàng Đế của bọn họ tới, cũng không dám làm thế với Vân quốc Liên Bang!
Lúc này, hắn chỉ có thể cười lúng túng với Mạc Vân Kiếm, sau đó nói:
- Mạc tướng quân, Hồ tướng quân hắn không hiểu nội tình. Hắn không hiểu chuyện thôi.
Mạc Vân Kiếm theo quân đội Thanh Loan quốc hơn một tháng, vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt, không nhúng tay vào quân vụ của Thanh Loan quốc. Lúc này hắn nói với Trần Hoàn:
- Không có việc gì, chỉ cần các ngươi tuân thủ hiệp nghị là tốt rồi!
Trần Hoàn hắng giọng một cái, ra lệnh tập hợp mười vị tướng quân thống lĩnh quân đội mười vạn Ngự Thú Sư lại, còn cho thuộc hạ sắp xếp một chỗ ngồi cho Mạc Vân Kiếm.
Mọi người mới vừa tập hợp, lại có một Đế cấp Ngự Thú Sư chủ động xin đi chiến đấu. Hắn nói:
- Trần tướng quân, hãy để cho chúng ta đến Vân quốc Liên Bang!
Chỉ cần hai mươi lăm ngày, hai mươi lăm ngày là chúng ta có thể khống chế Vân quốc Liên Bang!
- Trần tướng quân, quân của chúng ta chỉ cần hai mươi ngày, hai mươi ngày là đủ rồi, phái chúng ta đi đi!
(3
- Chuyện này khó lắm! Dựa vào cái gì mà thịt thơm đều để các ngươi ăn?
Một vị Hoàng cấp Ngự Thú Sư thực lực yếu kém nói:
- Ta có ý kiến thế này, chúng ta cùng nhau đi đánh, mọi người chia đều, ai cũng không chiếm lời!
Ba mươi ngày hủy diệt Vân quốc Liên Bang? Hai mươi lăm ngày khống chế Vân quốc Liên Bang? Hai mươi ngày đánh bại Vân quốc Liên Bang?
Trần Hoàn thấy Mạc Vân Kiếm trầm mặc ngồi trên ghế, bình chân như vại, suýt nữa hắn đã bị thuộc hạ của mình làm cho tức phát khóc!
Đám người này đúng là biết khoác lác!
- Tất cả câm miệng!
Trần Hoàn lớn tiếng quát.
- Tất cả câm miệng cho ta!
Bên trong doanh trướng nháy mắt yên tĩnh lại.
Trần Hoàn biết, hắn nhất định phải thể hiện rõ thái độ. Nếu Mạc Vân Kiếm nói bậy bên tai Tô Dương, chưa chắc Tần Long Vân đã bảo vệ được hắn.
Các vị tướng quân nhìn Trần Hoàn, chờ hắn nói chuyện. Trần Hoàn chỉ có thực lực Hoàng cấp Ngự Thú Sư, một vài Đế cấp Ngự Thú Sư vẫn không phục Trần Hoàn. Chủ yếu là bọn họ sợ Hoàng Đế phía sau Trần Hoàn.
- Các ngươi đều thuộc quân đội mới thành lập, có một vài việc sau khi tiến vào Thủy Lam Tinh ta vẫn chưa nói với các ngươi.
Hiện tại, ta sẽ truyền lại mật chỉ của bệ hạ cho các ngươi, lúc các ngươi trở về có thể tự mình hỏi bệ hạ. Nhưng trước đó, ta hi vọng các ngươi ở đây có thể chấp hành nghiêm mệnh lệnh trong thánh chỉ. Ai vi phạm, xử theo quân pháp!
Biểu tình của mười vị tướng quân liền trở nên nghiêm túc.
Trần Hoàn lấy ra mật chỉ bằng lụa vàng. Mệnh lệnh của Tân Long Vân rất đơn giản, đó chính là không được xâm phạm Vân quốc Liên Bang dù chỉ là một tấc đất. Người vi phạm xử theo quân pháp!
Hầu hết mười vị tướng quân đều không hiểu chuyện là ra làm SaO.
Bọn họ không hiểu được vì sao Thanh Loan quốc của bọn họ lại từ bỏ việc tấn công Vân quốc Liên Bang. Đây chính là một khối thịt vừa lớn vừa béo!
Trần Hoàn lấy ra bản đồ Thủy Lam Tinh, chỉ vào một khu vực màu đỏ, nói:
- Đây chính là quốc thổ của Vân quốc Liên Bang, chúng ta không thể vào, chúng ta phải vòng qua nơi này, trực tiếp tiến về phía Tây. Tuy phía Tây không giàu có như Vân quốc Liên Bang, nhưng dân số tài nguyên cũng khá phong phú.
- Trần tướng quân, có thể nói cho chúng ta biết vì sao không thể tiến công Vân quốc Liên Bang không?
Có tướng quân tính tình khá thẳng thắng lên tiếng hỏi.
- Trước đó một thời gian, sứ giả của Vân quốc Liên Bang đã gặp bệ hạ của chúng ta.