Vạn Tu Hắc Mộng Yểm bị bao thành một bọc kén, dưới sự liên thủ áp chế của Đại Địa Bạo Hùng và Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, nó dần dần co rút lại. Dường như Vạn Tu Hắc Mộng Yểm bên trong kén đã nhận ra nguy cơ, nó bắt đầu điên cuồng sử dụng Tinh Thần Niệm Lực. Nhưng nó là Thần Thú tinh thần hệ, Niệm lực hệ, nên lực lượng và phòng ngự thân thể của nó căn bản không mạnh.
Đại Địa Bạo Hùng liên thủ với Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, chỉ riêng lực lượng thôi đã có thể so sánh với Thần Thú!
Vạn Tu Hắc Mộng Yểm vốn đang trọng thương, Tô Dương như thấy được sự bại vong của nó.
Nửa ngày sau, Vạn Tu Hắc Mộng Yểm giãy dụa càng ngày càng yếu, Tô Dương có thể cảm nhận được sinh mệnh lực của nó đang không ngừng trôi qua.
- AI Một âm thanh gào thét tuyệt vọng vang lên.
Ngay lúc Tô Dương cho rằng, Vạn Tu Hắc Mộng Yểm sắp phải bỏ mạng, một đạo hắc quang đâm rách tầng tầng lớp lớp dây leo của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, đâm vào ngực trái Tô Dương, đâm xuyên qua trái tim hắn.
Số dây leo trói Vạn Tu Hắc Mộng Yểm là mọc ra từ trên người Tô Dương, nên khoảng cách giữa Tô Dương và Vạn Tu Hắc Mộng Yểm bị bao vây trong kén là rất gần, gần đến mức hắn không kịp phản ứng!
Đại Địa Bạo Hùng dùng một tay tóm lấy xúc tua màu đen đó, xé mạnh nó xuống. Tô Dương phun ra một ngụm máu tươi, ngã ngửa ra sau, rơi vào trong lòng Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
Khinh thường!
Đây là suy nghĩ của Tô Dương.
- Chủ nhân!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp thống khổ hô lên.
- Ha ha ha...
Bên trong dây leo đỏ như máu truyền ra tiếng cười điên cuồng của Vạn Tu Hắc Mộng Yểm.
- Ngươi cho rằng ta không có cách nào giết được ngươi sao?
Vạn Tu Hắc Mộng Yểm cười to nói,
- Tô Dương, ngươi bị ta đánh lén giết chết, dù có chết cũng có thể nhắm mắt!
Tiểu Điệp ôm Tô Dương vội vàng hô:
- Chủ nhân, mau gọi Dao Quang đi ra!
- Không cần lo lắng, ta không chết được!
- Sắp chết rồi mà ngươi còn mạnh miệng! Trái tim đã bị ta đâm thủng, sao có thể không chết?
Tô Dương trả lời:
- Ta nói không chết được thì sẽ không chết được.
Lúc này, Vạn Tu Hắc Mộng Yểm không nói gì thêm, vì nó đã phát hiện có chỗ không đúng.
Tô Dương đã bị thủng tim, sao còn có thể bình tĩnh nói chuyện với nó?
- Dao Quang!
Nhân cơ hội này, Tô Dương triệu hồi Dao Quang ra, Thất Thải Mê Huyễn Điệp cũng bảo vệ Dao Quang. Sau một hồi trị liệu, trên ngực Tô Dương lập tức mọc ra thịt, rồi cấp tốc khép lại.
Vạn Tu Hắc Mộng Yểm nói:
- Ngươi là thứ quái vật!
- Quá khen!
Ngực Tô Dương rất đau, nhưng vấn đề này không lớn. Đau hơn nữa hắn cũng từng nếm qua rồi.
Vạn Tu Hắc Mộng Yểm cười lạnh nói:
- Nhưng may mà ta còn có hậu chiêu! Ha ha!
Tô Dương vừa cúi đầu nhìn, ngực của hắn nổi lên ngọn lửa màu vỏ quýt.
Đây là... Tịch Diệt Chi Hỏa!
Trái tim Tô Dương bị xuyên thủng nhưng hắn không chết, dĩ nhiên không phải vì hắn là quái vật. Mà bởi vì Địa Ngục Huyết Đằng Hoa đã phục chế thiên phú Bất Diệt Kim Thân Thần Thoại cấp từ Đại Địa Bạo Hùng, nên toàn thân Tô Dương không có chỗ nào là trí mạng.
Dù cho đầu bị xuyên thủng, cổ bị cắt vỡ, chỉ cần đầu không hoàn toàn mục nát, chỉ cần máu tươi chưa chảy khô, hắn vẫn có cơ hội giữ mạng!
Phối hợp với năng lực khôi phục của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, cộng thêm năng lực trị liệu cường đại của Dao Quang, trái tìm Tô Dương lại liền lại, da dẻ cũng có thể khép miệng. Nhưng ngọn lửa màu vỏ quýt nhỏ như ngọn nến ở trên ngực lại khiến Tô Dương phải cau mày.
- Đây là Tịch Diệt Chi Hỏa của Tịch Diệt Phượng Hoàng sao?
- Không sai! Chính là Tịch Diệt Chi Hỏa!
Vạn Tu Hắc Mộng Yểm không hề giấu diếm, nó vui sướng cười to, nói:
- Không ngờ ngươi lại biết! Ta nói cho ngươi hay, ngươi nhất định phải chết! Không riêng gì ngươi sẽ chết, mà ngay cả con Hung thú Thực vật hệ đáng ghét này của ngươi cũng sẽ bị chết cháy!
Ta muốn để cho ngươi nếm thử nỗi thống khổ mà ta phải chịu đựng mấy trăm năm qua!