Tần Tiểu cũng nhận ra thân phận Trần Hoàn bất phàm, liền lặp lại mấy lời vừa nãy một lần:
- Đại nhân, tin tức này chắc chắn chính xác, không tin ngài có thể hỏi người khác?
- Tân Tiểu tướng quân, đã lâu không gặp!
Phía sau Trần Hoàn, Tô Dương mang theo Thất Thải Mê Huyễn Điệp, chậm rãi đi ra.
- Trong hiệp nghị chúng ta đã từng nói, Thủy quốc các ngươi không được tiếp tục tiến hành bất kì hoạt động nào ảnh hưởng có hại đến Vân quốc Liên Bang chúng ta, đúng chứ? Hình như ngươi đang vi phạm ước định!
Tần Tiểu nghe được âm thanh quen thuộc, chậm rãi ngẩng đầu.
Hắn vừa nhìn thấy Tô Dương, thân thể liền không nhịn được run lên một cái!
Sao Tần Tiểu có thể quên ác ma Tô Dương này được chứ?
Cho dù Tô Dương có hóa thành tro, hắn cũng không thể không nhận ra!
Chính Tô Dương đã giết chết hơn một nửa Vương Giả cấp cường giả, giết hơn một vạn Ngự Thú Sư tinh nhuệ và hại chết hơn trăm vạn dân thường của bọn họ! Còn đoạt đi cả Quốc chủ của bọn họ! Nếu không phải do Tô Dương, sao Thủy quốc bọn họ lại phải sinh tồn khó khăn ở chỗ này chứ? Thâm thù đại hận như thế, khuất nhục như thế, sao Tần Tiểu có thể quên?
Nhưng vì sao Tô Dương lại ở chỗ này?
Chẳng lẽ quân đội khổng lồ lấy Thần Điểu làm quốc kỳ này đã công phá Vân quốc Liên Bang, ngay cả Tô Dương cũng phải đầu hàng?
Chẳng lẽ Tô Dương được coi trọng ở chỗ này?
Tần Tiểu vừa nghĩ thế, liền cảm thấy nhất định là khả năng đó!
Chắc chắn là Tô Dương đầu hàng còn sớm hơn cả hắn!
Nghĩ đến thực lực của đối phương, Tần Tiểu nghĩ, đối phương đã đầu hàng sớm như thế, thì chắc chắn sẽ có địa vị cao hơn mình.
Tần Tiểu cố gắng nặn ra một nụ cười làm lành, nói:
- Tô Dương... sau này chúng ta chính là đồng liêu, hợp tác với nhau cho tốt!
Má nói Tô Dương cùng Mạc Vân Kiếm hai mặt nhìn nhau.
Hai người đều không nghĩ đến, vị tướng quân của Thủy quốc này lại trở mặt nhanh như thế. Cả hai đều sợ ngây người trước độ dày da mặt của Tần Tiểu.
Tô Dương trầm giọng hỏi:
- Ta là nói, Tân Tiểu tướng quân không tuân theo hiệp nghị, hẳn là rõ ràng hậu quả chứ!
- Tô tướng quân, không thể nói như thế, hiện tại chúng ta là đồng liêu, chúng ta phải đoàn kết nhất trí, cùng phục vụ cho đại nhân của chúng ta mới đúng, không nên đấu đá nội bộ.
- Hình như ngươi hơi hiểu sai rồi.
Tô Dương muốn cười, lại cười không nổi. Muốn hận, lại có chút hận không nổi.
Hắn luôn cảm thấy cái tên khốn Tần Tiểu này đang diễn một màn kịch khôi hài. Ai là đồng liêu với hắn chứ?
- Ngươi tên là Tần Tiểu?
Lúc này, Trần Hoàn lên tiếng.
Tần Tiểu thấy vị Tướng quân này chú ý tới mình, lập tức kích động, cũng không đứng dậy từ dưới đất, mà là trực tiếp quỳ lết đến trước mặt Trần Hoàn, nói:
- Đúng vậy! Đại nhân, ta tên là Tân Tiểu, Vương Giả cấp Ngự Thú Sư. Ta tình nguyện gia nhập vào quân đội quý quốc, phục vụ cho quý quốc, đây là vinh hạnh của Tần Tiểu ta!
Lúc này, Tần Tiểu rất khiêm tốn.
Khi nãy, trước mặt vị tướng quân kia của Thanh Loan quốc, hắn khiêm tốn như vậy là vì muốn mượn tay bọn họ đối phó Vân quốc Liên Bang, đối phó Tô Dương, kẻ đã đẩy bọn hắn tới bước đường hôm nay. Trong lòng hắn hận Tô Dương đến cực điểm!
Nếu chỉ cần quỳ một chút liền hủy diệt được Vân quốc Liên Bang, hắn tình nguyện quỳ một tháng!
Hiện tại hắn lại khiêm tốn, là vì hắn cho rằng, Tô Dương cũng đã gia nhập quân đội cường đại này. Hắn cho rằng Tô Dương đầu hàng sớm hơn hắn, địa vị sẽ cao hơn hắn, sợ Tô Dương trả đũa.
Dù sao, ban nãy Tô Dương có nhắc lại điều khoản trong hiệp nghị năm ấy, nên hắn có lý do để hoài nghi, chắc chắn Tô Dương sẽ báo thù hắn. ở trong ấn tượng của hắn, Tô Dương chính là ác ma, cái loại giết người không chớp mắt! Cho nên hắn phải ôm chặt bắp đùi to của Trần Hoàn này mới được!
Muốn phục vụ cho Thanh Loan quốc?
Trần Hoàn nhìn Tần Tiểu quỳ gối dưới chân mình,