Dựa vào cái gì Tần Tiểu Tiểu có thể? Ta lại không thể?
Hạ Na cao ngạo ngẩng đầu lên nhìn Giai Tư, hỏi:
- Ngươi nói đúng không?
Giai Tư bất đắc dĩ cúi đầu, logic của Hạ Na cũng “mượt” thật.
Nhưng nàng biết, chuyện đã xảy ra, nàng có nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Chuyện giữa Hạ Na và Liễu Mộng Vân hãy để các nàng ấy tự xử lý, sẽ tốt hơn. Nàng không cần phải nhúng tay.
Hạ Na đi tới bên cạnh Giai Tư, nắm lấy tay nàng nhỏ giọng nói:
- Giai Tư tỷ tỷ, hay là ngươi cũng gia nhập đi.
Giai Tư nghi ngờ hỏi:
- Gia nhập vào cái gì?
- Hay là ngươi cũng đến với Tô tướng quân đi!
Giai Tư hít một hơi, cảm giác cô gái này đúng là cái gì cũng nói được.
Hạ Na cười nói:
- Giai Tư tỷ tỷ, thật ra tình cảnh của chúng ta rất giống nhau, ngươi không thấy thế sao?
Giai Tư không thể phủ nhận.
Hạ Na tiếp tục nói:
- Ngươi cũng hiểu là rất có thể cả đời này chúng ta phải ở cạnh Tô tướng quân, không còn lựa chọn nào khác.
- Ừm!
Giai Tư cũng biết tình huống của mình. Kỳ thật, tình cảnh của nàng còn bết bát hơn Hạ Na một chút.
Hạ Na là Tô Dương ra ngoài mang về, là người Vân quốc Liên Bang, có thân thế trong sạch. Mà nàng thì sao?
Chỉ là một tù binh mà thôi.
Không bị giết, không bị giam cầm, còn được Tô Dương tận lực bồi dưỡng, thế đã rất khá. Đời này, nàng muốn rời khỏi Tô Dương là không có khả năng. Dù là về tình cảm hay lợi ích, nàng cũng không thể rời đi.
- Nếu đã như thế, ngươi cứ dứt khoát gia nhập vào.
Hạ Na cười đắc ý nói.
- Chỉ cần ngươi gia nhập, áp lực của ta sẽ không lớn như vậy nữa.
- Thôi đừng nói nữa.
Giai Tư vẫn không bước qua được lằn ranh kia.
- Có đôi khi không nên suy nghĩ nhiều, cứ làm trước rồi lại nói.
Hạ Na giựt giây nói.
- Đừng nên lo trước lo sau, chờ đến khi ngươi suy nghĩ rõ ràng, nói không chừng đã không còn cơ hội. Trừ phi ngươi định cả đời không động vào đàn ông. Thật ra làm phụ nữ cũng tốt lắm, nhất là chuyện ấy...
Nhìn thấy Hạ Na còn muốn nói tiếp, Giai Tư liền bóp miệng nàng.
Rõ ràng là một cô gái nhỏ xinh đẹp, sau khi thành phụ nữ liền ăn nói bạo dạn thế này hả?
Tô Dương trở lại Thanh Loan thành, hơi chỉnh sửa một chút, liền đi đến Bát Bảo Trai.
Bát Bảo Trai, Long trưởng lão cùng Vân trưởng lão và Trần Thiên Võ đang nói về Tô Dương.
Vân trưởng lão tiếng đàn nói:
- Theo như lời ngươi nói, Tô Dương kia còn là một thiên tài?
Long trưởng lão ở bên cạnh nói:
- Có thể trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư ở một tiểu thế giới thiếu thốn tài nguyên linh khí như thế, cũng không chỉ đơn giản là thiên tài, hắn có thể xem như thiên tài tuyệt thế!
Vân trưởng lão suy nghĩ một chút, nói:
- Các ngươi nói xem, có khi nào con Tịch Diệt Phượng Hoàng kia ở trong tay Tô Dương hay không?
Long trưởng lão suy nghĩ một chút:
- Không phải không có loại khả năng này.
Hai người nhìn về phía Trần Thiên Võ, trong ba người ở đây, Trần Thiên Võ là người hiểu rõ Tô Dương nhất.
- Hẳn là không quá có thể, Thần Thú trong tay Tô Dương là được sinh ra từ thế giới kia, hơn nữa Tịch Diệt Phượng Hoàng có thiên phú xuất sắc, dù là trung phẩm Thần Thú cũng chưa chắc đã đánh bại được nó.
Trần Thiên Võ nói.
- Hơn nữa ta đã xem qua dấu vết do con Tịch Diệt Phượng Hoàng đó để lại, đúng là Thần cấp.
Vân trưởng lão suy nghĩ một chút, nói:
- Các ngươi cảm thấy, nếu thu nhận Tô Dương kia vào Bát Bảo Trai thì sao?
Long trưởng giả nói:
- Thiên tài như thế cũng không phải là không thể được, trước tiên quan sát một thời gian lại nói!
Bát Bảo Trai thu nhận người cũng không tùy tiện.