Phượng Hoàng ở một bên, cũng không ra tay, nó đang chờ xem trò cười của Tô Dương. Nó đã đoán được khả năng này. Muốn làm cho Thần Thú cúi đầu là chuyện không đơn giản, nhất là Thần Thú có thực lực đạt tới Thần cấp!
Đại Địa Bạo Hùng và Địa Ngục Huyết Đằng Hoa đều không xuất thủ, cả hai đang chờ Tô Dương hạ lệnh.
- Ứng Long, ngươi biết không? Nếu như không có ta, ngươi đã bị Thần cấp Ngự Thú Sư của Ngự Thú Sư đại thế giới đánh chết!
Tô Dương đứng trên không trung, nhìn chằm chằm vào đôi mắt Ứng Long, nói.
- Một quốc gia cường đại ở một thế giới khác đã phát hiện ra thế giới này. Một vị Thần cấp Ngự Thú Sư đã sớm để ý tới ngươi, là ta đã ngăn cản bọn họ.
Ứng Long quát:
- Cho dù là chết trận, ta cũng cam tâm tình nguyện!
Tô Dương hỏi dò:
- Ngươi cảm nhận được sự quan tâm của thế giới chứ?
- Thì tính sao?
Hai mắt Tô Dương sáng lên, nói thầm một tiếng quả nhiên.
Ngoại trừ Hệ thống bồi dưỡng Sủng thú, Tô Dương không hề được quan tâm tới, hắn vẫn luôn không may mắn. Dường như Hệ thống bồi dưỡng Sủng thú không có quan hệ gì với thế giới này.
Tô Dương hoài nghi, linh hồn bản thân không được ý chí thế giới này thừa nhận.
- Ngươi đã quên chức trách của ngươi rồi sao?
Ứng Long lẩm bẩm:
- Tận lực bảo vệ sinh linh của thế giới này?
- Đúng vậy!
Tô Dương trầm giọng nói.
- Ta muốn hỏi ngươi, ngươi nhận được sự quan tâm của thế giới này, có được thực lực, vậy ngươi đã tận hết chức trách của mình chưa?
Đối mặt với chất vấn của Tô Dương, Ứng Long trầm mặc. Dường như ngay cả con Hỏa Điểu kia nó cũng đánh không lại...
- Thiên phú của ngươi quá kém, cho dù được ý chí của Thủy Lam Tinh quan tâm, tốc độ phát triển của ngươi vẫn quá chậm. Thật không biết tại sao thế giới này lại lựa chọn ngươi!
- Trở thành Sủng thú của ta, ngươi sẽ trưởng thành nhanh hơn!
Tô Dương dụ dỗ!
Không phải là cao ngạo sao?
Không phải muốn dẫu có chết cũng bất khuất sao?
Tô Dương tấn công tinh thần trước, phá hủy ngạo khí của Ứng Long rồi mới tính tiếp.
Ứng Long tức giận nói:
- Ngươi đùa sao? Ngươi mà có thể giúp ta trưởng thành nhanh hơn?
- Ta, năm nay 21 tuổi, Thần cấp Ngự Thú Sư!
Tô Dương cười hỏi Ứng Long:
- Ngươi bao nhiêu tuổi?
Ứng Long không biết nên trả lời thế nào.
Nói mình đã hơn trăm tuổi?
- Ngại nói rồi sao?
- Ngươi chẳng qua là may mắn mà thôi!
Giống như rất nhiều người khác, Ứng Long quy sự thành công của Tô Dương cho may mắn.
- Chẳng lẽ ngươi không may mắn?
Tô Dương hỏi ngược lại.
Ứng Long không còn lời nào để nói.
Nhận được sự quan tâm của ý chí Thủy Lam Tinh, nó chắc chắn mình là sinh linh may mắn nhất thế giới này. Nhưng sau khi gặp được Tô Dương, Ưng Long có chút hoài nghi cuộc sống.
Nó nhịn không được mà hoài nghi, phải chăng ý chí Thủy Lam Tinh có mới nới cũ!
- Ứng Long, mục tiêu của chúng ta là như nhau!
Tô Dương chậm rãi nói tiếp:
- Chúng ta đều là vì sinh linh của Thủy Lam Tinh! Thậm chí ngươi còn được xem như đồ đằng của Vân quốc Liên Bang chúng ta.
Chúng ta đều có mục tiêu giống nhau!
Ứng Long nói:
- Nói nhiều như vậy, còn không phải vì ngươi muốn ta trở thành Sủng thú của ngươi sao?
- Ngươi phải biết rằng, ta là để mắt đến ngươi, nên mới có lời mời ngươi!
Tô Dương tiếp tục nói:
- Ô Ngự Thú Sư đại thế giới, Thần cấp Sủng thú giống như Phượng Hoàng đây căn bản không đáng giá nhắc tới...
Tịch Diệt Phượng Hoàng có cảm giác mình đang bị mạo phạm.
- Lấy thực lực của ngươi, không chỉ không cách nào bảo hộ sinh linh Thủy Lam Tinh, mà thậm chí chính ngươi cũng khó bảo hộ mình. Còn không bằng trở thành Sủng thú của ta, chúng ta cùng nắm tay nhau, cùng có lợi!