Không gian ngự thú cũng có thể à?
- Chắc là không thể?
- Nếu bây giờ bọn họ tìm đến ngươi thì sao?
- Vẫn chưa, nhưng sắp rồi.
- Đoàn hỏa diễm mà ngươi lưu lại chỗ vết nứt không gian kia...
Tô Dương có xung động muốn vặn đầu Tịch Diệt Phượng Hoàng xuống.
- Có lưu hay không kỳ thực đều như nhau, chỉ cần bọn họ phát hiện ra bất kì vết nứt không gian nào, cũng sẽ hoài nghi Thủy Lam Tinh này.
Phượng Hoàng tiếp tục nói:
- Ta chạy trốn bên ngoài hơn một trăm năm, thực lực lại bắt đầu thoái hóa, cuối cùng ta trở về lãnh địa của ta một chuyến, vốn định nghỉ ngơi một thời gian, nhưng lại phát hiện người của bọn họ xuất hiện ở gần đó. Sau khi giết sạch bọn họ, ta đúng lúc cảm nhận được khí tức của Tịch Diệt Chi Hỏa, liền tiến vào Thủy Lam Tinh, sau đó gặp được ngươi...
- Quả thật ta cũng từng nghĩ, tìm tùy tiện một Thần cấp Ngự Thú Sư nào đó để ký kết khế ước, ai cũng được cả, nhưng ta lại gặp được ngươi, ta liền phát hiện ra một loại khả năng khác.
Tô Dương hỏi:
- Vì sao ngươi không hỏi ý kiến của ta ?
Phượng Hoàng hỏi ngược lại:
- Nếu lúc đó ta nói cho ngươi biết, ngươi sẽ thu nhận ta sao?
- Sẽ không!
- Ta đã biết!
Tay Tô Dương chậm rãi lỏng dần ra, hắn bình tĩnh nói:
- Ngươi có biết hiện tại ta muốn làm gì không?
- Chắc là giết ta nhỉ?
- Thông minh!
Trong nháy mắt, đất trời thay đổi, Tô Dương và Tịch Diệt Phượng Hoàng xuất hiện ở chỗ sâu trong Lục Vân Sơn Mạch.
Ba con Sủng thú Ứng Long, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, Bạo Tạc Viêm Ma cũng xuất hiện. Xem ra Lục Vân Sơn Mạch là ngôi mộ mà Tô Dương chọn cho Tịch Diệt Phượng Hoàng.
- Nể tình ta thẳng thắng như vậy, có thể không giết ta hay không?
Phượng Hoàng cười khổ hỏi.
- Ngươi xem, ngươi vừa hỏi ta vì sao lại thoái hóa, ta liền nói toàn bộ sự thật cho ngươi. Thật ra ta đã sớm muốn nói tình hình thực tế cho ngươi biết, nhưng lại có chút sợ. Vất vả lắm ta mới thẳng thắng thành khẩn được thế này, ngươi lại muốn giết ta, ngươi không cảm thấy mình quá tàn nhẫn sao?
- Không thấy!
- Đúng là một người đàn ông ý chí sắt đá.
- Ồ! Nhưng ngươi không phải là người đầu tiên đánh giá như thế, và cũng sẽ không phải là người cuối cùng!
- Giết chết ta rồi, ngươi nghĩ ngươi có thể không cần quan tâm nữa sao?
- Vì sao không thể?
Tô Dương cười lạnh hỏi.
- Chỉ cần ta làm sạch sẽ chút là được.
Phượng Hoàng lắc đầu:
- Ngay thời khắc ngươi ký kết với ta, thì đã không cách nào thoát khỏi liên quan!
- Sao lại nói thế?
- Chỉ cần ta thoái hóa xuống một cấp, đối phương liền có thể thông qua Luân Hồi quả, tìm được vị trí của ta.
Phượng Hoàng chậm rãi nói.
- Lần này ta là thoái hóa trong không gian Sủng thú của ngươi, Luân Hồi quả trong tay đối phương sẽ xuất hiện biến hóa, nhưng không chỉ ra được vị trí. Bọn họ có thể đoán được ta đã ký kết khế ước với một vị Thần cấp Ngự Thú Sư may mắn nào đó.
- Giết ngươi, ai mà biết?
- Đương nhiên có người biết, thuộc hạ của ngươi biết, Vân quốc Liên Bang có người biết, cả thuộc hạ của ta cũng biết.
- Giết sạch thuộc hạ của ngươi là được rồi.
Phượng Hoàng hỏi ngược lại:
- Vậy còn đám thuộc hạ của bọn họ ở gần lãnh địa của ta thì sao?
Sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ lại phái người đến lãnh địa của ta, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ phát hiện những vết nứt không gian càng ngày càng mở rộng kia, rồi bọn họ sẽ phát hiện ra Vân quốc Liên Bang. Với thực lực hiện tại của con Sủng thú Không gian hệ kia của ngươi, căn bản là không cách nào phong tỏa được vết nứt không gian.
Chuyện này thì Tô Dương không thể xử lý ổn thỏa được.
Hắn cũng đâu thể bắt toàn bộ kẻ địch của Phượng Hoàng lại, sau đó tẩy xóa ký ức của chúng chứ? Vậy còn không bằng trực tiếp giết chết!
- Cho nên, dù ngươi có giết ta, cũng chẳng giải quyết được chuyện gì.
Phượng Hoàng nói.
- Còn không bằng ngươi chấp nhận ta, ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời ngươi.