Tô Dương suy nghĩ một chút, nói:
- Hình như ta biết cái này, chính là thương hội đúng không?
Bát Bảo Trai có chút tương tự Trân Bảo Các, chính là một thương hội lớn.
Nghe nói thực lực rất mạnh, có thần cấp Ngự Thú Sư tọa trấn, quốc gia bình thường cũng không dám trêu chọc đến nó. Bên trong Thanh Loan quốc, có rất nhiều thành trì đều có Bát Bảo Trai tọa trấn.
- Đúng vậy, chính là Bát Bảo Trai!
- Bọn họ rất mạnh sao?
- Bát Bảo Trai ở Thanh Loan quốc chúng ta đã khống chế hầu như bảy mươi phần trăm tài nguyên mậu dịch sinh ý. Lúc lão tổ chúng ta kiến quốc, hùng tâm bừng bừng, còn từng muốn khống chế sinh ý của Bát Bảo Trai trong nước...
Lão tổ của Tần Long Vân, nếu như Tô Dương đoán không sai, chính là Hoàng Đế khai quốc của Thanh Loan quốc.
Hắn hiếu kỳ nói:
- Kết quả thế nào?
Nếu như hắn là ông tổ nhà họ Tần, có cơ hội, chắc chắn cũng muốn động đến Bát Bảo Trai. Lũng đoạn bảy mươi phần trăm tài nguyên mậu dịch, thật sự là món lãi quá kếch sù!
- Lão tổ thất bại!
Tần Long Vân bất đắc dĩ nói.
- Từ đó về sau, Thanh Loan quốc chúng ta cũng không dám quản chuyện của Bát Bảo Trai nữa.
- Bọn họ có nộp thuế không?
- Thì theo lệ cũng có một chút...
Cụ thể là bao nhiêu, Tô Dương không hỏi thêm. Phỏng chừng hỏi sẽ khiến cho vị hoàng đế này xấu hổ.
- Ta chỉ là muốn nói, tuy Bát Bảo Trai không thường xuyên lộ diện, nhưng thực lực thực sự rất mạnh. Trong hơn mười quốc gia ở Nam Bộ chúng ta đều có chỉ nhánh của bọn họ!
Lần trước, lúc vết nứt không gian vừa mới bị phát hiện ra, bọn họ không hề động thủ. Ta còn tưởng bọn họ không có hứng thú với nó. Nhưng gần đây, trong số thám tử mà chúng ta bắt được ở gần vết nứt không gian lại có người của Bát Bảo Trai...
- Người đâu?
- Thả rồi!
Tô Dương bóp trán một cái, hỏi:
- Hình như lúc trước ngươi không hề đề cập với ta chuyện của Bát Bảo Trai.
- Quả thực ta không nói tới. Bọn họ luôn luôn trung lập, chỉ cần không trở ngại việc buôn bán của bọn họ, bọn họ cũng sẽ không nhúng tay vào chuyện của bất kỳ quốc gia nào.
Tô Dương luôn cảm thấy, lúc ấy là Tần Long Vân cố ý không nói.
- Ngươi phải chú ý một chút!
Tô Dương nói:
- Chỉ cần người của ngươi ra tay nhanh một chút, Bát Bảo Trai cũng sẽ không có ý cướp đồ của ngươi!
- Cho nên ta mới gấp gáp cho người dẫn đội tiến vào Thủy Lam Tinh đấy!
Tô Dương hiếu kỳ hỏi:
- Các ngươi định xử lý nô lệ thế nào?
- Hoàng Kim cấp trở xuống, mặc kệ Ngự Thú Sư hay dân thường, tất cả đều bị bắt làm nô lệ. Nhưng nô lệ sở hữu thiên phú Ngự Thú Sư sẽ được ưu đãi, các đại thế gia đều thích loại nô lệ này, nam sẽ bị bồi dưỡng thành gia thần, hộ vệ gì gì đó, nữ thì sẽ bị mua về làm vợ, hoặc là phân tới... những chỗ khan hiếm tư nguyên.
Tần Long Vân nhún nhún vai nói.
- Dân thường thì chỉ có một kết cục, bị bán làm người hầu, nông dân, đương nhiên cũng có thanh lâu tới chọn người xinh đẹp một chút.
Lời Tần Long Vân là vậy, nhưng nói trắng ra thì, tình huống của nô lệ rốt cuộc là thế nào còn chưa chắc.
Chẳng qua Tô Dương vẫn cảm thấy, cho dù những người này bị sử dụng như thế nào, thì đó cũng không phải việc hắn quan tâm, thế giới này, vốn chẳng phải thế giới của hắn, chỉ có Vân quốc mới là nơi hắn liên quan ở thế giới này.
Mục đích Tô Dương tới chỗ này đã đạt được, Tần Long Vân là người thông minh. Hắn biết nên làm như thế nào.
Tôn trọng cường giả là đạo lý bất biến ở thế giới này.
Tần Tiểu Tiểu nhớ mẫu thân của mình, Tô Dương bèn mang theo Tần Tiểu Tiểu về nhà, sau đó đến sứ quán của Vân quốc Liên Bang ở Thanh Loan quốc một chuyến. Sau khi lấy một vài tin tức từ chỗ Dương tướng quân, Tô Dương liền phân phó mọi người sưu tầm một vài tin tức liên quan đến Thần Phong quốc cùng với