Bữa tiệc kết thúc đã là chạng vạng, Ngự Châu trở về tìm thấy Tô Dương.
- Tìm được chỗ rồi?
- Tìm được rồi!
- Mang ta đi xem!
Bên cạnh Tô Dương, ngoài Giai Tư ra còn có Tịch Dao.
Tịch Dao ở trong bữa tiệc tỏ ra rất hứng thú với Mỹ Nhân Ngư tộc, nói muốn hợp tác với Mỹ Nhân Ngư tộc. Tô Dương cũng không cự tuyệt.
Thứ nhất, Tô Dương đã kiểm tra người Trân Bảo Các.
Thứ hai, quan hệ giữa Liễu Mộng Vân và Tịch Dao rất tốt, hiện tại các nàng vẫn còn duy trì liên hệ. Liễu Mộng Vân đang bôn ba bên ngoài vẫn thường xuyên nhận được hoa quả quý giá mà Tịch Dao gửi tới cho nàng.
Thứ ba, kiến thiết thành trì, phát triển kinh tế mậu dịch thật sự cần đến Trân Bảo Các.
Không bao lâu sau, đám người Tô Dương đi đến địa điểm mà Ngự Châu đã chọn.
Đại khái là nơi giáp giới giữa khu vực biển sâu và biển cạn, cách Đại Tiều Thành tầm mười km. Ngự Châu giới thiệu, nước biển nơi đây ấm áp, hoàn cảnh dưới mặt biển rất phức tạp, các loại tài nguyên khá phong phú, Hải Thú rất nhiều, nhưng cũng không quá mạnh, còn có vô số san hô lớn xinh đẹp.
- Vậy thành lập một hòn đảo đi!
Tô Dương nói.
- Đến lúc đó, cử một đội quân đến trú, xem như là lãnh thổ của Vân quốc Liên Bang ta.
Ngự Châu ngạc nhiên hỏi:
- Tô tướng quân, làm sao xây đảo?
- Làm sao xây đảo? Đương nhiên là mang tới rồi!
Tô Dương mở cửa truyền tống ra. Không bao lâu sau, cửa truyền tống cao hai mét mở rộng lên tới mấy ngàn mét, một hòn đảo nhỏ xuất hiện trước mặt Giai Tư, Tịch Dao, Ngự Châu cùng với các Mỹ Nhân Ngư khác.
Phía dưới hòn đảo chính là Đại Địa Bạo Hùng!
Cả đám người mắt trợn mồm há hốc!
Bọn họ không nghĩ, Tô Dương lại xây đảo kiểu này!
ầm ầm một tiếng, Đại Địa Bạo Hùng đặt hòn đảo xuống chỗ thích hợp. Đảo nhỏ đứng vững giữa đại dương.
Giai Tư nhìn hòn đảo, bên trên đảo còn sót lại một số di chỉ kiến trúc. Những thứ này hắn lấy từ những mảnh lục địa bị hải thú triều hủy diệt, hoàn toàn không còn người sinh sống.
Sau một tiếng, dưới sự chỉ huy của Ngự Châu, Đại Địa Bạo Hùng hoàn thành công việc xây đảo.
Nơi giáp giới giữa hai khu vực biển sâu và biển cạn đột ngột xuất hiện bảy hòn đảo nhỏ. Trong đó có sáu hòn đảo nhỏ hơn hòn đảo còn lại, được sắp xếp theo hình sáu cạnh, bao vây hòn đảo còn lại ở trung tâm. Chung quanh bảy hòn đảo này còn phân bố một vài hòn đảo rất nhỏ khác. Mỹ Nhân Ngư tộc có thể tự do đi chuyển giữa bảy hòn đảo nhỏ, sinh sống thoải mái trong khu vực biển sâu.
Chờ đến khi Vân quốc Liên Bang xây dựng một tòa thành trì trên hòn đảo trung tâm, cử quân đến trú đóng, là bọn họ có thể nhận được sự bảo vệ và giám sát của Vân quốc Liên Bang.
Tô Dương và tộc trưởng Mỹ Nhân Ngư tộc là Ngự Châu đều khá hài lòng với hoàn cảnh chỗ này. Tiểu San nhìn bảy tòa đảo nhỏ, biết rằng đây chính là gia viên sau này của bọn nàng.
Tiểu San tương đối hài lòng, nàng đi tới trước mặt Tô Dương, cung kính nói:
- Tô tướng quân, nên đặt một cái tên cho quần đảo này chứ?
- Đặt tên?
- Đúng vậy!
Tiểu San nói tiếp:
- Đây là quần đảo do Tô Dương tạo ra. Để ngươi đặt tên đương nhiên là thích hợp nhất.
Tô Dương thoáng suy tư một hồi, ánh mắt nhìn về phía Tây.
- Vậy thì gọi là Thất Tinh đảo đi!
- Thất Tinh đảo?
- Quê hương trước kia của ta chính là Thất Tinh thành!
Tô Dương vừa cười vừa nói.
- Đúng lúc nơi này cũng có bảy hòn đảo. Ngươi cảm thấy cái tên này thế nào?
- Êm tai!
Tiểu San vừa cười vừa nói.
- Tô tướng quân đặt tên rất êm tai!
Tiểu Ngư đứng cạnh nhịn không được nói:
- Hừ! Đừng có nịnh nọt!
- Tỷ tỷ, ta là nói lời thật lòng.