Lúc này, Liễu Mộng Vân mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Tô Dương:
- Tô tướng quân, vị này chính là... người Tần gia kia?
Mới mười phút, Liễu Mộng Vân còn chưa hết tức giận.
Nàng không phải bất mãn Tô Dương cưới người phụ nữ khác, mà là bất mãn chuyện Tô Dương đã đồng ý với nàng, cuối cùng lại không làm được. Đã nói là tìm một người Tần gia tính cách dịu dàng, nhưng người phụ nữ đang đứng bên cạnh Tô Dương đây, thì không dính líu tí nào tới hai chữ dịu dàng cải!
Tô Dương liền vội vàng nói:
- Không phải, là Sủng thú mà ta mới vừa thu phục!
- Ồ?
Liễu Mộng Vân kinh ngạc nhìn Phượng Hoàng.
- Thế vị kia của ngươi đâu?
- Hình như nàng ấy hơi ngại gặp ngươi.
- Ừm!
Liễu Mộng Vân nghe được câu này, sắc mặt mới hơi khá hơn một chút.
Nhưng người bình thường sẽ không nhìn ra sắc mặt Liễu Mộng Vân biến hóa. Đối với bất kì ai, nàng đều dùng gương mặt lạnh như băng, vô cùng nghiêm túc. Trước mặt người ngoài hay khi đối diện Tô Dương, nàng đều không có quá nhiều biểu tình, chỉ khi nào hai người ở riêng một chỗ, nàng mới thật sự giống một người phụ nữ bình thường.
Thậm chí, so với phụ nữ bình thường còn nhiệt tình hơn nhiều!
Một người hai mặt.
Liễu Mộng Vân sâu kín nói ra:
- Lâu như vậy không trở về, ta còn tưởng rằng, ngươi có người mới liền quên ta chứ!
- Không phải. Vốn sau khi xong chuyện ta định trở lại tìm ngươi, nhưng phía bên Tây Bắc lại xảy ra vấn đề lớn về Thú Thần Giáo, nên ta phải chạy tới giúp đỡ bọn họ.
Liễu Mộng Vân ân cần hỏi thăm:
- Ngươi đến Tây Bắc? Không phải không cho ngươi qua đó rồi sao? Con Thú Thần kia không làm gì ngươi đây chứ?
Liễu Mộng Vân biết chuyện năm đó Tô Dương bị Thú Thần để mắt đến.
- Ngươi cũng không suy nghĩ một chút chồng ngươi là ai chứ! Ta mà ra tay, con Thú Thần kia phải lập tức bó tay chịu trói!
- Nói nghiêm túc đi!
- Thú Thần bị ta giết!
- Thực lực nó không mạnh?
- Không mạnh. Mới có Thần cấp trung phẩm thôi.
Phượng Hoàng bên cạnh cũng giật giật mi mắt rồi.
- Ách...
Liễu Mộng Vân muốn ra tay ngay tại chỗ.
- Khoan đã! Nhiều người đang nhìn đấy! Không giữ thể diện cho ta sao?
Liễu Mộng Vân cắn răng nói:
- Được! Chờ đến tối lại nói!
Mang theo Liễu Mộng Vân bôn ba ba tòa thành, đâm người Tô Dương mới dừng lại nghỉ ngơi một chút. Lúc này, Liễu Mộng Vân cũng biết rõ mọi chuyện, từ việc Tô Dương giết chết con Thú Thần kia, trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, đến việc hắn thu phục được một con Thần Thú, rồi Đại Địa Bạo Hùng đã trở thành Thần Thú, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa thì cách đẳng cấp Thần Thú không còn xa.
Liễu Mộng Vân cao hứng vô cùng. Tâm nàng đều đặt cả trên người Tô Dương, người đàn ông của mình có thực lực càng mạnh, mới càng an toàn.
Tô Dương bôn ba ở Ngự Thú Sư đại thế giới, chạm trán đám Thần cấp Hung thú, Thần cấp Ngự Thú Sư nguy hiểm đó, kỳ thật trong lòng Liễu Mộng Vân rất lo lắng. Nếu không, nàng đã không đồng ý cho Tô Dương thông gia với Tần gia. Còn không phải là vì để cho hắn bớt đi một kẻ địch, nhiều thêm một cường viện sao?
Chờ Tô Dương kể xong xuôi mọi chuyện, Liễu Mộng Vân mới hỏi:
- Đúng rồi! Lúc Phượng Hoàng tỷ tỷ tới thế giới này của chúng ta, có nhìn thấy một Đế cấp Ngự Thú Sư ở vị trí vết nứt không gian hay không?
Tô Dương vỗ ót một cái, lúc này mới nhớ tới chuyện của Giai Tư.
- Quả thực có gặp qua một cô gái thực lực Đế cấp Ngự Thú Sư.
Phượng Hoàng cười đáp, lại hỏi.
- Ta nhớ những vết nứt không gian không gian đó đã bị Băng Tinh phong tỏa lại, là do ngươi thiết kế nhỉ?
Tô Dương hỏi:
- Nàng ấy không sao chứ?
Phượng Hoàng đáp:
- Không có việc gì. Ta chỉ liếc mắt nhìn một cái thôi.
- Vậy là tốt rồi!
- Người của ngươi sao?
Tô Dương gật đầu:
- Đúng vậy!