Từ nguyên soái nói:
- Thật ra suy nghĩ của ngươi có khả năng thực hiện được, dẫu sao bọn họ giết ngươi cũng vô dụng, còn không bằng để ngươi gia nhập.
- Ừm!
- Nhất là bọn họ là thương hội, nếu thật sự dựa trên con mắt thương nhân để nhìn nhận vấn đề, thì cho ngươi gia nhập vào Thần Long Thương Hội mới là biện pháp dừng tổn thất tốt nhất.
Từ nguyên soái nói thẳng.
- Nhưng ta chỉ sợ bọn họ sẽ đưa ra yêu cầu quá đáng nào đó.
- Đến lúc đó rồi hãy nói, bây giờ đừng nói những thứ vô dụng này.
Từ nguyên soái suy nghĩ một chút lại hỏi:
- Nhưng chẳng lẽ ngươi lại không sợ, con Phượng Hoàng kia của ngươi biết rồi lại không đồng ý sao?
Tô Dương trả lời:
- Ta để nó trong không gian ngự thú, chờ nó thoái hóa đến Hắc Thiết hạ phẩm, cái gì cần quên sẽ quên. Ta cũng đang suy nghĩ, nếu quả thật thành công gia nhập vào Thần Long Thương Hội, nếu như gặp được Thần Thú thích hợp, có nên thay thế nó hay không.
- Ngươi ngàn vạn lần không nên làm như vậy!
Từ nguyên soái vội vàng khuyên can.
- Sủng thú có tiềm lực Thần cấp rất trân quý. Nghe nói có rất nhiều Đế cấp cực phẩm Ngự Thú Sư thiên phú cực tốt, nhưng chỉ vì không tìm được một con Thần Thú mà cả đời phải dừng chân ở Đế cấp cực phẩm. Ngươi đã nói con Thần Thú kia không phải là Thần Thú bình thường, vẫn nên giữ nó lại đi.
- Ừm!
Tô Dương cười nói.
- Thật ra nếu ta quăng nó đi cũng sẽ hơi luyến tiếc.
Kể từ sau ngày hôm qua, tình cảm của Tô Dương đối với Phượng Hoàng đã có chút phức tạp.
- Giữ nó lại, bồi dưỡng nó thật tốt, với thiên phú của ngươi, chắc chắn Sủng thú của ngươi sẽ thăng cấp rất nhanh. Cùng lắm là mười năm, nó sẽ khôi phục được thực lực Thần cấp.
Từ nguyên soái nói.
- Đến lúc đó, nó có thể trở thành phụ tá đắc lực của ngươi.
- Ừm!
- Nếu bọn họ tới thế giới này tìm ta, ta sẽ nói cho bọn họ biết tình hình thực tế?
Từ nguyên soái rất rõ, nếu như người của Thần Long Thương Hội thật sự phát hiện ra Phượng Hoàng đã tới thế giới này, chắc chắn bọn họ sẽ muốn tìm tới kẻ đứng đầu Vân quốc Liên Bang là hắn.
Chỉ cần tìm được hắn, Thần Long Thương Hội có thể lấy được nhiều tin tức nhất trong thời gian ngắn!
Nếu bọn họ đủ thông minh!
- Nếu bọn họ tìm được ngươi, ngươi cứ nói cho bọn họ biết Phượng Hoàng đang ở trong tay ta, trực tiếp mang bọn họ đi gặp ta. Thực lực ta rất mạnh, ta sẽ tự mình nói chuyện với bọn họ.
- Được rồi.
Từ nguyên soái không phản đối.
Quả thực Vân quốc Liên Bang không gánh nổi nhân vật khổng lồ như Thần Long Thương Hội.
Giải quyết xong một tâm sự, trong lòng Tô Dương vui sướng hơn rất nhiều.
Tô Dương trở về Thanh Loan quốc, đợi thêm mấy ngày. Ngay lúc hắn định đi tìm Tần Long Vân hỏi chút chuyện, nơi nào ở gần Thanh Loan quốc có Hung thú lợi hại, thì Tần Long Vân lại phái người tới tìm hắn.
Tô Dương biết, bình thường Tần Long Vân sẽ không tìm tới hắn.
Một khi tìm hắn, nhất định là có chuyện quan trọng.
Tô Dương nói ngay vào điểm chính:
- Tần lão ca, có chuyện gì?
Tần Long Vân có vẻ rất đau đầu, nói:
- Là chuyện liên quan đến những nô lệ kia.
Tô Dương hỏi:
- Ngươi đừng có nói với ta là đám nô lệ đó bạo động chứ?
Nếu ngay cả việc nô lệ bạo động mà Thanh Loan quốc cũng không đàn áp nổi, phỏng chừng Tô Dương sẽ hung hăng cười nhạo bọn họ một phen!
Tần Long Vân cực kỳ bất mãn nói ra:
- Người của Bát Bảo Trai mới vừa qua đây, nói muốn mua lại tất cả nô lệ mà chúng ta bắt được, giá cả rất thấp, giọng điệu cũng rất bá đạo!
- Tần lão ca, ngươi nói chuyện này với ta làm cái gì?