Tô Dương bị Vân trưởng lão kéo tay lôi đi, vẻ mặt cũng ngây ra.
Quả thực tướng mạo Vân trưởng lão rất xinh đẹp, tay cũng rất mềm. Nhưng lại nắm tay hắn một cách tự nhiên như thế là có ý gì?
Tô Dương nhẹ nhàng rụt tay lại.
- Chúng ta đi xuống đi!
Vân trưởng lão chỉ vào khe hở dưới đất, nói:
- Chúng ta đi thăm dò dưới nền đất.
- Được.
Vân trưởng lão không nói về chuyện nắm tay kia, đương nhiên Tô Dương cũng sẽ không hỏi.
Tiến vào thế giới dung nham dưới nền đất lần nữa, Tô Dương đi xuyên qua bụi mù và khí lưu huỳnh, theo Vân trưởng lão tiến về phía trước. Rất nhiều Hung thú Hỏa nguyên tố phát hiện ra hai người, cũng bắt đầu phát động công kích về phía hai người.
Tô Dương đang muốn xuất thủ, Vân trưởng lão lại dặn:
- Không nên sử dụng lực lượng Thần Thú, nếu không sẽ bị con Phượng Hoàng kia phát hiện.
Tô Dương thật sự rất muốn hỏi nàng, thế nhỡ đâu con Phượng Hoàng kia không ở Phượng Hoàng lĩnh thì sao!
- Ta đã hiểu.
Tô Dương trực tiếp triệu hồi Bạo Tạc Viêm Ma ra.
Trong thế giới tràn ngập dung nham này, đây chính là sân nhà của Bạo Tạc Viêm Ma.
Lần trước, sau khi dùng qua Phượng Hoàng Huyết Tinh, thực lực của Bạo Tạc Viêm Ma đã thăng tới Đế cấp cực phẩm. Ngoại trừ Địa Ngục Huyết Đằng Hoa cùng Đại Địa Bạo Hùng cùng Ứng Long ra, có lẽ nó sẽ là Sủng thú đạt được Thần cấp nhanh nhất.
Đúng lúc Tô Dương có thể vừa đi thăm dò Phượng Hoàng lĩnh với Vân trưởng lão, vừa nâng thực lực cho Bạo Tạc Viêm Ma, hoàn toàn không làm lỡ chuyện.
Sau tiếng nổ kịch liệt, Hung thú chung quanh Bạo Tạc Viêm Ma đều bị quét sạch, Vân trưởng lão cũng không nói gì, nàng còn mừng vì đỡ phải ra tay.
Nàng chỉ là tò mò nhìn Bạo Tạc Viêm Ma, hỏi:
- Là Bạo tạc hệ sao? Thật đúng là hiếm thấy! Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy loại Sủng thú này, nó tên là gì?
- Bạo Tạc Viêm Mail
- Thủy Lam Tinh?
- Đúng vậy!
Vân trưởng lão gật đầu:
- Lực công kích vượt xa Đế cấp cực phẩm Hung thú thông thường rất nhiều, nếu như bán ra bên ngoài cũng có giá trị không nhỏ. Vô cùng hiếm thấy.
Tô Dương nhắc nhở nàng:
- Chúng ta tiếp tục đi thôi!
Vân trưởng lão cũng không để ý. Có lẽ đối với nàng mà nói, Hung thú có thể khiến nàng chú ý cũng chỉ có Thần Thú mà thôi.
Hung thú dưới đất có thể làm cho nàng e ngại chỉ có những Thần Thú đó. Dòng sông dung nham dưới đất thông suốt chảy ra bốn phương, có thể so với ám hà dưới lòng đất. Hoặc có lẽ là, dòng sông dung nham dưới đất chính là ám hà của Phượng Hoàng lĩnh, chẳng qua thứ chảy trong ám hà chính là dung nham nóng bỏng.
Tô Dương vẫn như trước, yên lặng đi bên cạnh Vân trưởng lão, làm một hộ vệ trung thành cho nàng, quét sạch toàn bộ Hung thú Hỏa nguyên tố.
Dọc theo đường đi, ánh mắt Vân trưởng lão nhìn về phía Tô Dương càng ngày càng thỏa mãn, kỳ thực, Tô Dương nhìn Vân trưởng lão cũng rất mãn ý. Vì Vân trưởng lão đã để hết số Hung thú Hỏa nguyên tố đó lại cho hắn.
Hung thú Hỏa nguyên tố ở Phượng Hoàng lĩnh có đẳng cấp không cao, nhưng số lượng khổng lồ, cảm giác chính là có giết bao nhiêu cũng không hết! Nếu như Vân trưởng lão không có lừa hắn, lãnh địa của Phượng Hoàng thật sự vượt xa Thanh Loan quốc.
Như vậy, Hung thú Hỏa nguyên tố ở nơi đây chắc chắn cũng vượt xa Lục Vân sơn mạch. Cứ tiếp tục ở chỗ này sẽ vô cùng có lợi cho Tô Dương, hắn sẽ tranh thủ, mau chóng đưa Bạo Tạc Viêm Ma đạt đến Thần cấp!
Dọc theo đường đi, suy nghĩ của Tô Dương và Vân trưởng lão hoàn toàn khác nhau...
Trong tầm mắt của hai người chỉ có khói đặc và dung nham đỏ rực, có cả Hung thú Hỏa nguyên tố giết bao nhiêu cũng không hết.
Trong tai toàn là tiếng dung nham sôi sùng sục, tiếng núi lửa phun trào, thỉnh thoảng còn có tiếng địa chấn. Trong lỗ mũi toàn là mùi lưu huỳnh cay nồng.
Thế giới dưới mặt đất nhiệt độ cao nóng bỏng, một mảnh hoang vu.
Nếu Ngự Thú Sư bình thường đi qua chỗ này, căn bản là không thể sinh tồn.
Mười ngày trôi qua, Vân trưởng lão bắt đầu cảm thấy nhàm chán, may mà có Tô Dương đi cùng nàng, mới giúp nàng có người để nói chuyện.