Đương nhiên hắn sẽ không nói với Trần Hoàn rằng, ta là tới xem các ngươi có giở trò hay không một chút.
- Hoan nghênh Tô tướng quân thị sát công việc!
Trần Hoàn cười ha hả nói.
- Các ngươi thuận lợi không?
- Vô cùng thuận lợi. Dọc đường đi đụng phải mấy con Đế cấp Hung thú, đều bị chúng ta chém giết, những Ngự Thú Sư đó cũng không tạo thành uy hiếp gì cho chúng ta, rất nhiều thành trì trực tiếp đầu hàng. Khi những dân thường kia nghe nói chúng ta muốn bắt bọn họ đi làm nô lệ, bảo đảm được an toàn, bảo đảm có thể được ăn no, bọn họ còn có vẻ rất vui sướng.
Trần Hoàn bất đắc dĩ nói.
- Cuối cùng ta lại có cảm giác mình bị người khác xem là đấng cứu thế. Rõ ràng chúng ta tới đây là để cướp người.
Tô Dương nhìn về phía Mạc Vân Kiếm, Mạc Vân Kiếm nhỏ giọng nói:
- Đó là những thành trì tự trị. Bọn họ không chỉ phải chống đỡ Hung thú tấn công, mà còn phải chống đỡ sự cướp bóc đến từ các thành trì khác. Hầu hết đều rất nghèo, thành trì lớn nhất cũng chỉ khoảng ba đến năm vạn người. Rất nhiều dân thường gầy đến độ da bọc xương, các quý tộc ở đó căn bản không quan tâm đến sự sống chết của bọn họ, chỉ biết lung lạc Ngự Thú Sư...
Đối với những dân thường kia mà nói, đầu hàng làm nô lệ vẫn là một con đường sống.
Tô Dương cau mày hỏi:
- Tình huống bên này nghiêm trọng vậy sao?
Hắn hiếm khi đến chỗ này. Lần duy nhất hắn đây cũng là để truy kích Nhân Diện Tri Chu.
Mạc Vân Kiếm ai thán nói:
- Chính là nghiêm trọng như vậy. Nếu không phải ta theo đến đây, cũng không biết tình huống là như thế.
Ba người tiến vào trong lều, Mạc Vân Kiếm nói tường tận tình huống với Tô Dương một lần.
Mạc Vân Kiếm nói:
- Đúng rồi, quốc gia do Thủy quốc tạo ra cũng đã đầu hàng.
- Đầu hàng thì đầu hàng thôi.
Tô Dương cũng không để ý, hắn là một người trọng chữ tín, lần trước đã nói là không truy cứu, thì sẽ không truy cứu nữa. Dẫu sao Thủy quốc đã phải bỏ ra cái giá rất lớn.
Tô Dương cũng không muốn vì chuyện này mà xảy ra khúc mắc với Giai Tư. Đương nhiên, người Thủy quốc trở thành nô lệ hắn cũng sẽ không đi cứu.
- Ừm!
Mạc Vân Kiếm gật đầu.
Cũng đúng lúc này, Tô Dương đột nhiên nghe được bên ngoài lều truyền đến âm thanh quen thuộc.
Hình như đang nhắc tới Vân quốc Liên Bang?
Lòng hiếu kỳ của Tô Dương trỗi dậy, lập tức chú ý lắng nghe.
Người Thủy quốc nói:
- Phía Đông có một nước lớn, tài nguyên dân số phong phú, có rất nhiều nô lệ... quý quốc hoàn toàn có thể đến đó bắt... ít nhất... có thể bắt được mấy chục triệu...
Trần Hoàn bên cạnh lắc đầu, cảm thấy đối phương là đang tìm chết.
Tô Dương cười nói:
- Ra đó một chút, nghe tiếng thì ta cảm giác hình như là người quen.
- Đúng là người quen!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp chen miệng nói.
- Ta nhớ rõ dao động tinh thần này, hình như là Tần Tiểu tướng quân của Thủy quốc.
Tần Tiểu tướng quân?
Tô Dương ngẫm nghĩ một hồi, miễn cưỡng lục tìm được từ trong trí nhớ hình dáng của người này, là lúc Tần Tiểu ký tên vào hiệp nghị đầu hàng.
- Ồ! Cái tên này đang muốn chết đây!
Tô Dương cười lạnh nói.
Trần Hoàn đi ra khỏi lều trại, nói để hắn xử lý. Tô Dương cùng Mạc Vân Kiếm cũng đi theo ra ngoài.
Tần Tiểu như hiện run sợ quỳ gối trước mặt một vị tướng quân của Thanh Loan quốc, không ngừng nói về chuyện Vân quốc Liên Bang giàu có đến cỡ nào, nô lệ có thể bắt được nhiều không đếm XUỂ ra Sao...
Tướng quân cũng có chút khó xử, Tần Tiểu là Vương Giả cấp Ngự Thú Sư, nếu chịu quy phục thì vẫn có giá trị nhất định.
Chứng kiến đối phương quỳ ở trước mặt mình, vẻ mặt khiêm tốn, liu ríu không ngừng, hắn liền không khách khí giơ chân lên đạp!
Hắn còn tưởng là tin tức có giá trị gì, kết quả lại liên quan đến Vân quốc Liên Bang.
- Đại nhân, có phải là ngài chưa hiểu ý của ta không? Phía Đông có một nước lớn, vô cùng giàu có...
Trần Hoàn đi ra trước, vị tướng quân kia liền hành lễ với Trần Hoàn.