Bởi vì Tô Dương phát hiện, thái độ của Vân trưởng lão là gần đây mới chậm rãi thay đổi. Điều này giống như là cá nhân Vân trưởng lão muốn kéo hắn nhập bọn.
- Đa tạ Vần trưởng lão, ta sẽ suy nghĩ thật kĩ.
Vân trưởng lão ý vị sâu xa cười nói:
- Nếu ngươi suy nghĩ kĩ rồi thì nhớ nói cho tỷ tỷ biết.
- Ừm!
- Đúng rồi, về sau ngươi cứ gọi ta là Vân tỷ đi.
- Vâng, Vân tỷ.
Vân trưởng lão lộ ra nụ cười hài lòng...
Tô Dương cảm thấy gọi một tiếng Vân tỷ cũng hết sức bình thường. Tuy hành vi cử chỉ của Vân trưởng lão có chút thiếu nữ, nhưng chắc chắn là tuổi tác lớn hơn hắn nhiều, chẳng qua hắn cứ cảm thấy dường như Vân trưởng lão có ý gì khác với hắn.
Trong lời nói của Vân trưởng lão như đang muốn nói, muốn gia nhập vào Bát Bảo Trai, khó khăn nhất là vấn đề bảo đảm, nhưng nếu hắn tình nguyện gia nhập Bát Bảo Trai, nàng tình nguyện bảo đảm cho hắn!
Trải qua kinh nghiệm đau thương lần trước từ Tịch Diệt Phượng Hoàng, bây giờ Vân trưởng lão chủ động lấy lòng lại khiến hắn cảnh giác. Lòng tốt cho không, nếu như chưa làm rõ nguyên nhân, hắn cũng không dám nhận.
Cho dù biết rõ nguyên nhân, cũng chưa chắc là nguyên nhân thật sự.
- Dường như có Ngự Thú Sư ở gần!
Đúng lúc này, Vân trưởng lão lên tiếng.
Tô Dương triệu hoán Thất Thải Mê Huyễn Điệp ra, Thất Thải Mê Huyễn Điệp nhanh chóng tìm thấy đối phương.
- Ngoài 50 km, có năm người, thực lực mạnh nhất chỉ có Đế cấp hạ phẩm, bọn họ đang bị một con Đế cấp Hung thú truy sát!
Tô Dương nói:
- Bọn họ đang ở đầu nguồn dung nham ám hà này, với tốc độ của bọn họ, đại khái sẽ xuất hiện sau hai phút.
Dung nham ám hà cực kỳ khúc chiết, có một vài đoạn thậm chí còn cần chui vào trong dung nham cuồn cuộn, tốc độ di chuyển của Ngự Thú Sư bị hạn chế rất nhiều.
Vân trưởng lão nói:
- Giết tất cả đi!
- Được rồi.
Hai người dừng lại ở một chỗ khá rộng rãi, một phút đồng hồ sau liền thấy năm vị Ngự Thú Sư chạy về phía bọn họ, phía sau còn có một con Đế cấp Tà Diễm đang đuổi theo.
Năm vị Ngự Thú Sư nhìn thấy Tô Dương cùng Vân trưởng lão, lập tức lớn tiếng hô:
- Cứu chúng ta với!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp rung cánh, năm Ngự Thú Sư đang chạy trối chết liền cùng với con Đế cấp Tà Diễm kia ngã vào trong dung nham cuồn cuộn.
Vân trưởng lão nhìn chằm chằm dung nham, nhẹ giọng than thở:
- Thật đáng tiếc, vất vả lắm mới gặp được những người khác.
Tô Dương hoàn toàn câm nín, rõ ràng người nói muốn giết toàn bộ bọn họ là nàng.
- Tô Dương, ngươi đang trợn mắt nhìn ta sao?
- Đúng thế!
Tô Dương đã sớm nhìn rõ thực lực của Vân trưởng lão, chắc cũng là Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư. Mọi người đều là Thần cấp hạ phẩm, Tô Dương chắc chắn bản thân có thể đối phó nàng.
Cho nên đối với nàng, Tô Dương khá tùy ý.
Nghe Tô Dương nói thế, Vân trưởng lão không những không tức giận, ngược lại còn che miệng cười...
Rất nhanh, lại là hai tháng trôi qua.
Chuyện tìm kiếm Tịch Diệt Phượng Hoàng không tiến triển chút nào.
Đêm xuống, Vân trưởng lão nói với Tô Dương:
- Tô Dương, chúng ta vẫn nên tìm một chỗ nghỉ ngơi thôi!
- Được rồi!
Thần cấp Ngự Thú Sư cũng không phải làm bằng sắt, cũng cần nghỉ ngơi hít thở. Đã năm ngày rồi bọn họ chưa từng nghỉ ngơi.
Tô Dương oanh phá nham thạch, đào ra một sơn động rộng rãi, sau đó lại tạo thành hai căn phòng. Vân trưởng lão đặt vào trong sơn động mấy khối băng, giảm bớt nhiệt độ không khí.
Nàng lấy ra từ trong nhẫn không gian mấy cái chăn, đặt chúng lên mặt đất, lại lấy ra mấy cái đệm đặt lên trên ghế đá, thậm chí còn lấy ra rất nhiều hoa quả cùng bánh ngọt trân quý đặt lên trên bàn đá.
Nhìn ra được, lần này ra ngoài Vân trưởng lão đã chuẩn bị rất chu đáo.
- Ăn đi!