Nghe Hệ thống giải thích, Tô Dương miễn cưỡng bỏ qua một bên chuyện để cho những những Sủng thú còn lại tự lĩnh ngộ thuộc tính. Hiện tại, hắn chỉ còn ba tấm thẻ thăng cấp Đế cấp.
Tô Dương định cho tiểu Mặc Y dùng hai tấm. Đứa nhỏ này, quá thảm!
Một người lại làm khối lượng công việc của ngàn người!
Nhưng Tô Dương suy nghĩ một chút, coi Song Sinh Chi Tử thành hai con Sủng thú, trong nháy mắt cảm giác tốt hơn nhiều, giống như hắn nhiều hơn một vị trí Sủng thú vậy!
Còn gì không thỏa mãn nữa đây?
Mặc Y thăng cấp đến Đế cấp trung phẩm đã lâu, muốn nó thăng cấp đến Đế cấp thượng phẩm không biết còn phải chở tới khi nào...
Nói tới mới nhớ, đã lâu rồi Tô Dương không mang Mặc Y ra ngoài thông khí.
Tô Dương triệu hồi Mặc Y ra. Mặc Y vừa xuất hiện liền ngã vào trong lòng Tô Dương.
- Chủ nhân, ngươi không cho ta ra ngoài chơi!
- Ta bận làm việc quan trọng.
Mặc Y nhấp nháy đôi mắt đen nhánh, hỏi:
- Mang ta theo thì không thể làm việc quan trọng sao?
- Đừng làm ồn, ta sẽ tăng một chút thực lực cho ngươi.
- Tốt lắm! Ta sẽ ngoan ngoãn!
Vừa nghe nói thế, Mặc Y liền an phận.
Vì vậy, ở trước mặt mọi người, đẳng cấp Mặc Y từ Đế cấp trung phẩm trực tiếp tăng đến Đế cấp thượng phẩm.
Chờ Mặc Y nâng cấp thi thể của mười con Ký Sinh Ma Nhãn và các Hung thú khác lên thành Đế cấp cực phẩm, năng lực công kích của nó sẽ tăng mạnh, đuổi kịp được tốc độ thăng cấp của những Sủng thú còn lại của Tô Dương.
Không cần đứng đầu, chỉ cần đừng để tụt hậu quá xa là được.
Trong lòng tiểu Ngư có hơi chua xót, nhưng nó không tiện nói gì.
Bất kể là nói thế nào, Mặc Y mới là Sủng thú chân chính của Tô Dương.
Còn một tấm thẻ thăng cấp Đế cấp cuối cùng, Tô Dương dự định để lại cho Liễu Mộng Vân. Dù sao cũng là vợ mình, hơn nữa, vì công việc mà trong nửa năm gần đây Liễu Mộng Vân chẳng có nhiều thời gian để tăng thực lực lên.
- Cám ơn chủ nhân!
Mặc Y vui vẻ cắn trên mặt Tô Dương một cái.
Phượng Hoàng kinh ngạc nhìn Tô Dương, hiếu kỳ không biết Tô Dương đã dùng cách nào để tăng thực lực của Mặc Y lên. Nàng cũng có phương pháp làm được như thế, nhưng ít nhất phải thông qua một vật trung gian, ví dụ như Phượng Hoàng Huyết Tinh!
Nhưng dường như Tô Dương cũng chỉ là vỗ lên trán Mặc Y một cái! Chuyện này thật sự quá thần kỳ đi!
Một lát sau, Tô Dương gạt Mặc Y xuống, hắn uống cạn ly nước trái cây, trở lại phòng ngủ, nằm xuống.
Ngày thứ hai, Tô Dương trở lại tổng quân bộ, nói chuyện bảo hộ Mỹ Nhân Ngư tộc cho Từ nguyên soái biết. Vừa nghe Mỹ Nhân Ngư tộc có thiên phú ưu tú, lại tình nguyện trở thành Sủng thú của Ngự Thú Sư thiên tài Vân quốc Liên Bang, Từ nguyên soái liền đáp ứng ngay, đồng thời cũng đồng ý cho thiết lập trạm gác trên Thất Tinh đảo, Chắc chắn Mỹ Nhân Ngư tộc không đưa ra được bao nhiêu đồng tộc làm Sủng thú, nhưng dù sao cũng là Sủng thú có thiên phú Vương Giả cấp, Hoàng cấp, độ trung thành cũng khá bảo đảm, dùng để bồi dưỡng một số thiên tài có thiên phú tốt cũng rất không tệ!
Tìm được Liễu Mộng Vân, Tô Dương còn bị Liễu Mộng Vân oán trách một hồi.
Lúc rời đi, Tô Dương đã nói sẽ trở về rất nhanh, kết quả chuyến này đi mất mấy ngày!
Nhưng Liễu Mộng Vân cũng không phải hạng phụ nữ hẹp hòi, Tô Dương nhanh chóng dỗ dành nàng, lại mang theo nàng cùng bôn ba hơn mười ngày, mới nhận được tin tức từ tổng quân bộ gửi đến, nói có sứ giả Thanh Loan quốc tới đây.
Lưu luyến chia tay Liễu Mộng Vân, Tô Dương mang theo Giai Tư trở lại tổng quân bộ. Gần đây Tịch Diệt Phượng Hoàng có hơi kỳ quái, chủ động nói muốn vào trong không gian ngự thú. Tô Dương cũng không để ý.
Đến tổng quân bộ rồi, Tô Dương gặp được Trần Hoàn, sứ giả Thanh Loan quốc, cũng là tâm phúc của Tần Long Vân.
- Trần Hoàn, có chuyện gì không?
- Là như vậy, Tô tướng quân!
Trần Hoàn khom người nói:
- Bệ hạ phái ta qua đây là muốn nói với ngươi một việc, bệ hạ định phái quân đội tiến vào Thủy Lam Tinh.
- Vội vã như vậy sao?
- Không vội không được!