Phượng Hoàng giảo hoạt nói:
- Ngươi bằng lòng trước hãy nói!
- Vậy thì thôi!
Tô Dương khoát khoát tay, trực tiếp triệu hồi Bạo Phong Chi Ưng ra. Hắn lắc mình một cái, lập tức xuất hiện trên lưng Bạo Phong Chi Ưng.
- Ngươi không muốn giúp thì thôi. Một mình ta cũng có thể giải quyết!
Tô Dương tính một chút, Đại Địa Bạo Hùng Thần cấp hạ phẩm, cũng có thể mạnh mẽ chống đỡ Ứng Long. Cộng thêm hai con Đế cấp cực phẩm Sủng thú là Địa Ngục Huyết Đằng Hoa và Bạo Tạc Viêm Ma, đã có thể phá vỡ phòng ngự của Ứng Long. Tô Dương khá có lòng tin sẽ đánh bại được Ứng Long.
Hắn đã quyết định, chờ đến khi thu phục được Ứng Long rồi, sẽ tìm cơ hội đá bay Tịch Diệt Phượng Hoàng. Một Sủng thú không nghe lời chỉ huy, dù tiềm lực có là Thần cấp cực phẩm cũng vẫn là phế vật rác rưởi. Hiện tại không giải trừ khế ước, chỉ là không muốn Phượng Hoàng tìm hắn gây sự, phá hư kế hoạch của hắn.
Phượng Hoàng thấy Tô Dương định bỏ lại mình, có hơi nóng nảy:
- Tô Dương, ta chính là Thần Thú đến từ Ngự Thú Sư đại thế giới.
Chỉ cần ta hiển lộ ra khí tức, chắc chắn con Ứng Long kia sẽ có phản ứng. Biển ở Thủy Lam Tinh lớn như vậy, nếu như không có sự trợ giúp của ta, nói không chừng ngươi phải tìm tới nửa năm một năm!
- Không sao hết, cái ta có chính là thời gian!
Bạo Phong Chi Ưng trực tiếp cất cánh, bay về phía hải vực phía Đông.
Nghe Tô Dương nói như thế, Phượng Hoàng càng nóng nảy hơn.
Đương nhiên, nàng cũng phát hiện Tô Dương lạnh nhạt với nàng.
Giai Tư đứng ở một bên âm thầm bật cười. Nàng hiểu rõ tính cách Tô Dương, Tô Dương càng thích người thẳng thắn hơn. Hắn ghét nhất là người khác ra vẻ ở trước mặt hắn.
Rất rõ ràng, Phượng Hoàng đã phạm vào kiêng kị này.
Phượng Hoàng giang tay nhảy lên không trung, hóa thành bản thể Phượng Hoàng, chắn ở trước mặt Tô Dương:
- Muốn ta phải làm thế nào ngươi mới đáp ứng yêu cầu của ta?
Tô Dương không nhịn được nói:
- Trước tiên là nói về điều kiện, ta xem xem có thể đáp ứng hay không, bằng không chớ cản đường của ta!
Phượng Hoàng do dự một chút nói:
- Ta có thể ra tay giúp ngươi, thế nhưng nếu như ta thụ thương, hoặc là trong khoảng thời gian ngắn thực lực giảm mạnh, ngươi phải che chở ta, không thể vứt bỏ ta!
-... Cái này...
- Còn nữa, nếu như có thể, ngươi phải giúp ta tăng thực lực lên.
Phượng Hoàng chỉ vào Giai Tư, nói:
- Giống như con tiểu Ngư kia, ta muốn tốc độ phát triển như thết Đồng ý chứ?
- Có thể.
Tô Dương cười trong lòng.
Những đãi ngộ kia, Sủng thú của hắn đều có. Phượng Hoàng không nhận được chỉ vì đã bị hắn tạm giữ. Thật là một đứa nhỏ ngốc!
- Vậy chúng ta đi!
Trong nháy mắt Tô Dương thu hồi Bạo Phong Chi Ưng, nhảy sang ngồi lên người Phượng Hoàng. Trên người Phượng Hoàng rất ấm áp!
Từ khi Phượng Hoàng trở thành Sủng thú của Tô Dương, đây vẫn là lần đầu tiên nó để lộ bản thể, đương nhiên Tô Dương sẽ không bỏ qua cơ hội này. Nói chung, cứ cưỡi lên trước rồi lại nói!
- Tô Dương!
- Ta làm sao?
- Sao ngươi có thể cưỡi lên người ta chứ! Phượng Hoàng tức giận nói.
- Ngươi là Sủng thú của ta, vì sao ta không thể cưỡi?
Tính tình tiểu Phượng Hoàng còn táo bạo hơn Bạo Phong Chỉ Ung, dĩ nhiên Tô Dương không thể nuông chiều!
- Có tin ta làm ngươi chết cháy không!
Tô Dương sờ sờ lông vũ màu đỏ của Phượng Hoàng, nhẹ giọng nói:
- Chẳng lẽ ngươi muốn trốn tránh sao?
Phượng Hoàng không lên tiếng.
Trở thành Sủng thú của Tô Dương, trừ phi nó trốn tránh, mới có thể công kích Tô Dương. Một khi trốn tránh, nó sẽ không thể ký kết khế ước với bất kì Ngự Thú Sư nào khác.
Tô Dương vỗ vỗ Phượng Hoàng, nói:
- Tốt lắm, đừng dài dòng, nhanh chóng mang ta đi tìm con Ứng Long kia, chỉ cần giúp ta có được Ứng Long, ta nhất định cho ngươi lợi ích không thể tưởng tượng nổi.
Tô Dương là sinh vật đầu tiên trong suốt ngàn năm qua dám cỡi lên người Phượng Hoàng.