Sóng lớn phóng lên cao!
Ứng Long mạnh mẽ không?
Tất nhiên rất mạnh!
Thần cấp trung phẩm, thực lực Thần cấp hạ phẩm. Nếu là trong đám Thần Thú Thần cấp hạ phẩm, ắt hẳn thực lực của nó thuộc hạng nhất, không thua kém Thần thú Thanh Loan Điểu là bao.
Mà thân thể Ứng Long còn mạnh hơn, lực công kích còn mạnh hơn cả Thanh Loan Điểu!
Nhưng vấn đề là, Đại Địa Bạo Hùng của Tô Dương lại càng mạnh!
Trên chiến trường, đối mặt với công kích mãnh liệt như thủy triều của Ứng Long, Đại Địa Bạo Hùng dùng tư thế cuồng bạo đánh về phía Ứng Long. Quanh thân nó còn quấn lực trường dẫn.
Phàm là kỹ năng tới gần nó, đều bị lực trường làm suy yếu!
Sau đó, nó dựa vào đôi nhục chưởng của mình đập nát sóng biển kinh khủng, đập bể thủy long cuồng bạo, dùng nhục thân phá vỡ vách chắn thật dày, mạo hiểm phá tan vô số kỹ năng của đối phương, để mặc thương thế trên người càng lúc càng nặng thêm, dù máu tươi đang giàn dụa, nó cũng không thối lui chút nào.
Ý đồ của Đại Địa Bạo Hùng rất rõ ràng, nhưng Ứng Long lại không ngăn cản được!
Vọt tới nửa đường, Đại Địa Bạo Hùng liền trực tiếp mở ra Huyết Chiến. Khí thế trên người nó cuồng bạo khủng khiếp, khiến cho Ứng Long và Phượng Hoàng đều cảm thấy run sợ trong lòng. Khi Đại Địa Bạo Hùng đến trước mặt Ứng Long, Tô Dương liền biết, kết cục đã định.
Ứng Long có thể chạy, nhưng nó lại không chạy.
Một phút đồng hồ kể từ khi Đại Địa Bạo Hùng tới gần Ứng Long, Ứng Long quyết định đầu hàng.
Kỳ thực, lực lượng của Ứng Long tương đối khá, năng lực phòng ngự cũng rất mạnh. Nhưng sau khi trải nghiệm lực lượng của Đại Địa Bạo Hùng, nó đã cảm nhận được cái gì gọi là tuyệt vọng!
Ứng Long liên tục xoay tròn trên không trung, cảm giác thân thể sắp gãy lìa thành hai nửa. Nó biết rất rõ, đây đã là Đại Địa Bạo Hùng nương tay! Nếu trực tiếp cho nó mấy quyền, chắc chắn nó sẽ bị thương nặng!
- Phượng Hoàng, ngươi xem đi, đây không phải là thắng sao?
Phượng Hoàng không khỏi cảm thán:
- Con Sủng thú này của ngươi có chút lợi hại đấy!
- Có hứng thú đánh với nó một trận không?
Tô Dương cười nói.
- Đứa nhỏ này thích đánh nhau, nếu như ngươi tình nguyện, chắc chắn nó sẽ rất vui vẻ.
Phượng Hoàng cự tuyệt:
- Thôi được rồi!
- Sợ sao?
- Ta là sợ làm nó bị thương.
Giọng điệu Phượng Hoàng yếu ớt, rõ ràng là đang chột dạ.
Trên lưng chợt nhẹ bẫng, lại thấy Tô Dương mang theo Huyết Ly xuất hiện trên vai Đại Địa Bạo Hùng. Phượng Hoàng liên liếc xéo Tô Dương một cái.
Đánh nhau với con Đại Địa Bạo Hùng kia?
Đó là chuyện không khả năng! Phượng Hoàng nó mới không ngu như thết Phượng Hoàng rất có lòng tin về thực lực của mình, nhưng nó không muốn đối đầu với Đại Địa Bạo Hùng. Đại Địa Bạo Hùng tuyệt đối là kiểu đối thủ mà không con Thần Thú nào muốn gặp phải, phòng ngự mạnh mẽ, lực lượng khổng lồ, đánh nhau điên cuồng.
Nhìn một cái liền biết, chính là cái loại lỗ mãng chỉ biết có đánh nhau, không chết không thôi!
- Ký kết khế ước thôi!
- Được!
Ứng Long nhận mệnh.
Nó cũng thuộc diện nói được thì làm được. Huống hồ thực lực của Tô Dương khiến nó rất tâm phục khẩu phục. Nó thật sự muốn biết, rốt cuộc Tô Dương có năng lực gì mà lại có thể bồi dưỡng được một con Thần Thú, trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư trong khoảng thời gian ngắn.
“Đinh! Chúc mừng kí chủ thành công ký kết với một con Sủng thú vừa ý!"
“Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành, Sủng thú Ứng Long của ngươi thu được một thiên phú Thần Thoại cấp, thu được hai thiên phú kháng tính tùy chọn!"
Cũng giống như với Phượng Hoàng, Tô Dương lựa chọn tạm thời chưa ban thưởng.
Không phải là Tô Dương có ý kiến gì với Ứng Long, mà là vì Phượng Hoàng đang ở đây. Kỳ thật, trong lòng Tô Dương vẫn hy vọng Phượng Hoàng có thể trung tâm phụ thuộc vào hắn. Tịch Diệt Phượng Hoàng có tiềm lực tốt, lực công kích cường đại, còn rất đẹp!
Nếu Phượng Hoàng thật sự rời đi, Tô Dương cũng sẽ luyến tiếc.