Tô Dương nhẹ nhàng đẩy, Tần Tiểu Tiểu kích động đi tới trước mặt Phượng Hoàng. Phượng Hoàng chủ động vươn tay, kéo bàn tay nhỏ bé của nàng, sau đó lại nhẹ nhàng lôi kéo Tần Tiểu Tiểu vào trong ngực mình.
Tần Tiểu Tiểu nhẹ nhàng ôm Phượng Hoàng, cảm giác toàn thân ấm áp. Đây chính là cảm giác khi sờ Phượng Hoàng sao?
Tần Tiểu Tiểu không nhịn được nghĩ như vậy.
Hạ Na nhìn lấy Tần Tiểu Tiểu, lộ rõ vẻ ước ao. Kỳ thật, nàng cũng muốn sở Thần Thú Phượng Hoàng.
Tuy Ách Vận Thần Nha trong cơ thể Hạ Na cũng có tiềm lực trở thành Thần Thú, nhưng Hạ Na vẫn cảm thấy nó kém xa Phượng Hoàng!
Phượng Hoàng nhìn thấy biểu tình của hắn, lại đưa tay kéo lấy tay Hạ Na.
- Muốn sờ thì cứ sờ đi! Chỉ lần này thôi!
Tô Dương chứng kiến Phượng Hoàng lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Hạ Na, ôm lấy nàng cùng với cô vợ nhỏ của mình, cứ cảm thấy mình bị thua thiệt chỗ nào!
Hắn xoa xoa tay, có loại xúc động muốn đi lên sờ theo.
Vốn dĩ Tô Dương có sổ thích sờ lông mao mềm mượt của Sủng thú, cho dù Sủng thú không có lông, chỉ cần sạch sẽ hắn cũng không để ý lắm. Nhưng Tô Dương ngẫm lại, cuối cùng đành phải tạm thời nhịn xuống.
Đợi mười phút sau, rốt cuộc ba người tách ra.
Người giúp việc tới thêm trà, Tô Dương uống hết một ly.
- Phu quân, lần này ngươi trở về, nên nghỉ ngơi một thời gian chứ?
Tần Tiểu Tiểu dùng ánh mắt mong đợi nhìn Tô Dương. Mới vừa thành thân, Tần Tiểu Tiểu rất dính Tô Dương, không muốn tách ra khỏi hắn.
- Có thể nghỉ ngơi một thời gian. Nhưng ta còn phải đến thăm Mộng Vân.
- Mộng Vân tỷ nha!
Nghĩ đến Liễu Mộng Vân, trong lòng Tần Tiểu Tiểu có chút rụt rè. Trong mấy ngày Tô Dương không ở đây, nàng cũng đã hỏi thăm rõ mọi chuyện về Liễu Mộng Vân. Nghe bên ngoài đồn, Liễu Mộng Vân là một người phụ nữ rất khó dây vào.
- Muốn đi không?
Tô Dương hỏi.
- Muốn đi thì nói. Ta sẽ dẫn ngươi đi gặp nàng một chút.
- Phu quân cứ đến thăm Liễu tỷ tỷ đi.
Tần Tiểu Tiểu nhỏ giọng nói:
- Ngươi cũng ở với ta rất nhiều ngày rồi. Ta ở chỗ này là được, còn phải đi học Tỷ Bà nữa, chờ ngươi trở về, ta đàn cho ngươi nghe.
Tô Dương nhịn không được trêu chọc:
- Chẳng lẽ ngươi sợ nàng ấy? Mộng Vân là một người rất tốt!
- Không phải, chỉ là có chút không quen.
Tần Tiểu Tiểu cúi đầu, mím môi nói:
- Ta muốn... lại chờ thêm một thời gian... để ta chuẩn bị thêm một chút. Vả lại đã lâu rồi Liễu tỷ tỷ không thấy mặt phu quân, ngươi nên đi thăm Liễu tỷ tỷ đi, không cần mang ta theo. Ta nghe nói bây giờ Liễu tỷ tỷ đang rất khổ cực, một mình ngươi đến nàng sẽ vui hơn.
Phượng Hoàng tò mò nhìn Tần Tiểu Tiểu, luôn cảm thấy trong lời nói của nàng có gì đó.
- Được rồi!
Tô Dương cũng không miễn cưỡng.
- Chờ vài ngày nữa ta sẽ trở về, dẫn ngươi đi gặp em gái cùng mẹ của ta.
- Vâng, phu quân.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Tiểu Tiểu lộ rõ sự vui mừng.
- Hạ Na, có muốn đi cùng ta không?
- Thôi được rồi, ngươi đi thăm Mộng Vân tỷ đi.
Hạ Na liên tục lắc đầu. Hiện tại nàng còn chột dạ hơn cả Tần Tiểu Tiểu. Tốt xấu gì Tân Tiểu Tiểu cũng là được cưới về, đã trải qua sự đồng ý của Liễu Mộng Vân, mà nàng thì sao?
Nàng không dám gặp Liễu Mộng Vân!
- Ta ở lại Thịnh Kinh giúp ngươi chăm sóc cô vợ nhỏ của ngươi.
- Cũng tốt!
- Phu quân, ngày mai hẵng đi!
Tần Tiểu Tiểu kéo Tô Dương.
- Được, vậy ngày mai đi!
Kỳ thực, ra ngoài vài ngày, hắn cũng rất nhớ Tần Tiểu Tiểu.
Sáng ngày thứ hai, khoảng tầm mười giờ, Tô Dương mở Truyền Tống Môn.
- Hạ Na, ta giao Tiểu Tiểu cho ngươi!
- Tô tướng quân cứ yên tâm!
Nhìn Tô Dương cùng Phượng Hoàng rời đi, Hạ Na nhìn về phía Tần Tiểu Tiểu, Tần Tiểu Tiểu cũng nhìn lại Hạ Na. Tần Tiểu Tiểu do dự một chút, vẫn là vươn tay, kéo Hạ Na lại.
Nàng nhỏ giọng hỏi: