p/s: chương này làm tốn công sức quái
Vậy, làm thế nào để kích hoạt đây?
Lý Ngang lấy 【 Xúc Xắc Vận Mệnh Lấp Lánh 】 từ trong ba lô ra, thấy nó nặng hơn tưởng tượng nhiều, cầm vào tay lạnh lẽo và chắc nịch. Dù bóp giữa các ngón tay, các mặt xúc xắc vẫn liên tục biến đổi, không thể nhìn rõ.
Cầm nó trên tay ước lượng, trong đầu Lý Ngang tự nhiên xuất hiện một cảm giác mách bảo, nhắc nhở hắn cách sử dụng xúc xắc.
"Chủ nhân đời trước của xúc xắc này là hội viên cao cấp, đã chết, nên nó biến thành chế độ kế thừa,"
Lý Ngang nheo mắt tự nhủ: "Người thừa kế không cần tham gia khảo hạch như người mới, chỉ cần rót siêu phàm lực lượng vào xúc xắc.
Nếu tổng lượng tải lên một lần đủ nhiều, có thể được xúc xắc chấp nhận, tự động trở thành hội viên sơ cấp của 'Liên minh bạn bè cực kỳ tốt'... "
"Đầu tiên phải nộp vốn, rồi mới đến sơ cấp, trung cấp, hội viên cao cấp à?"
Sài Sài tặc lưỡi, "Sao nghe càng giống đa cấp lừa đảo... Ơ, làm sao cất đi?"
"Ừm."
Lý Ngang cất xúc xắc vào ba lô, tùy ý nói: "Thần lực của ta chưa hồi phục 5000, linh lực cũng chưa đầy. Nếu tải lên một nửa mà phát hiện không đủ hạn mức, thì ngại lắm. Mà trên này cũng không nói có hoàn lại tiền vốn.
Đợi trạng thái hồi phục hoàn toàn rồi dùng."
"A nha."
Sài Sài gật đầu, chợt nhận ra điều gì, "Hả? 5000 thần lực?"
Lý Ngang cười, kể sơ qua về việc đơn vị trùng tổ mệnh lệnh thu thập huyết dịch hổ phách, tiện tay vén tay áo, bóc lớp da nhân tạo che mu bàn tay phải, lộ ra ấn ký thần minh.
Ấn ký Tuần Lộc Thần trước đây, với nền xám đen, ba sợi dây leo gỗ chồng lên nhau tạo thành hình tam giác, bên ngoài hình tam giác là dòng sông chảy, bên trong điểm xuyết dây leo và những đóa hoa kỳ lạ rực rỡ.
Theo thời gian, dòng sông sẽ căng phồng tự nhiên, đóa hoa dây leo héo tàn.
Còn giờ đây, sau khi dung nhập thần tính nhiễu sóng hải tinh, hình dạng ấn ký thần minh đã biến đổi,
Biến thành một khối hỗn độn mơ hồ, không ngừng rung động, thay đổi hình dạng cầu.
Lý Ngang thử dùng một chút thần lực,
Thấy so với trước, hiệu quả sáng tạo, sinh mệnh, chữa trị vẫn được giữ lại,
Tính xâm lược và đồng hóa mạnh hơn một chút, đồng thời còn ẩn chứa một tia ý vị phá hoại, tử vong, vặn vẹo.
Hiệu suất chuyển đổi tín ngưỡng chi lực thành thần lực cũng tăng lên rất lớn,
Biểu hiện ra ngoài là tốc độ khôi phục thần lực, ít nhất gấp đôi trước kia.
"Vậy hiện tại rốt cuộc có phải Bán Thần không?"
Lý Ngang ngồi trên ghế trong xưởng luyện kim, suy tư.
Thần lực vi lượng tỏa ra từ cơ thể khiến những đóa hoa rực rỡ nở rộ khắp chiếc ghế,
Sài Sài mắt sáng rỡ, vơ lấy một đống hoa, bện thành vòng đội lên đầu. Kết quả hoa càng lớn càng nhiều, nó dứt khoát ngồi tại chỗ bện vòng hoa,
Thậm chí còn khéo tay dùng hoa màu đen kết thành chữ "Điện" giữa vòng.
"Sách thần bí học cũng không nói cách thành thần...
Thông thường, sinh vật thần tính tấn thăng Bán Thần, hăn là phải có đị tượng chứ?”
Lý Ngang lẩm bẩm, liếc nhìn ấn ký thần minh đang biến ảo hình dạng, trầm ngâm: "Chẳng lẽ phải tự mình kích hoạt?"
Hắn nhíu mày, tập trung ý niệm vào ấn ký thần minh trên mu bàn tay.
Ầm!
Bên tai vang lên tiếng nổ lớn, Lý Ngang chỉ cảm thấy ý thức mình bị kéo giãn dữ dội, trong thoáng chốc thấy một cảnh tượng:
Trong không gian đen kịt bao la,
Những xúc tu khổng lồ dày đặc, cao vút tận mây đang múa may cuồng loạn, xung quanh là một đầm lầy mọc đủ loại thực vật.
Xúc tu tùy ý quật, xé tan đầm lầy,
Những mảnh vỡ không bị hình dạng ràng buộc lại liên tục tụ hợp, sủi bọt khí âm ỉ, chậm chạp tiến lên.
Hai bên giằng co, chiến tuyến co kéo liên tục,
Xúc tu có hình thái sinh mệnh mạnh mẽ hơn, nhưng đầm lầy có ru thế sân nhà, tổng lượng nhiều hơn, nhất thời khó phân thắng bại.
Đây là ý chí còn sót lại trong thần tính của nhiễu sóng hải tinh và Tuần Lộc Thần đang chống lại nhau sao...
Trong cõi u minh, Lý Ngang sinh ra trực giác mơ hồ,
Thần minh trường sinh bất tử, dù là Bán Thần đến sắp chết, độ ương ngạnh của sinh mệnh cũng vượt xa tưởng tượng của phàm nhân.
Từ trước đến nay, những mảnh vỡ ý chí tàn tạ của Tuần Lộc Thần đều còn lưu lại trong ấn ký thần minh, chỉ là vì Tuần Lộc Thần đã chết nên không có nhiều động tĩnh.
Dù sao cũng là cướp đoạt thần tính kế thừa, dùng bình thường thì không sao, nhưng nếu muốn tiến thêm một bước, nhất định phải xóa bỏ hoàn toàn dấu vết ý chí của Tuần Lộc Thần và nhiễu sóng hải tinh...
Lý Ngang bước lên một bước, ý chí như sóng thần dũng mãnh lao về phía chiến trường,
Nơi đi qua, bùn nhão đầm lầy bị ép bằng phẳng, như giếng cổ không gợn sóng,
Xúc tu cũng như bị sét đánh, khựng lại.
Nhưng một giây sau, đầm lầy và xúc tu bỗng bừng tỉnh, những mảnh vỡ ý chí còn sót lại trong thần tính giận tím mặt,
Chỉ là phàm nhân, cũng dám phá hủy ý chí thần linh?
Đầm lầy dâng lên con sóng cao hai mươi mét, xúc tu đổ xuống như tòa cao ốc sụp đổ.
Lý Ngang ngước nhìn, hít sâu một hơi, bảng người chơi lóe sáng, đạo cụ trong túi không thể lấy ra, kỹ năng cũng không dùng được.
Nói cách khác, đây không phải thế giới thực, mà là chiến trường ý thức bên trong ấn ký thần minh.
Quyết đấu độ bền bỉ của ý chí cá nhân sao...
Lý Ngang bước nửa bước,
Thu quyền,
Oanh ra.
Ầm!
Đầm lầy bùn nhão như bị bàn tay vô hình xé toạc, chia làm hai,
Khối xúc tu lõm xuống, hiện rõ hình nắm đấm.
Lý Ngang giậm chân xuống đất, thân hình nhảy vọt lên không trung, hai tay như búa tạ nện xuống, nghiền nát xúc tu xuống tận bùn nhão.
Vô số đoạn ký ức tạo nên cá tính "Lý Ngang" trào dâng trong đầu,
Những vui vẻ, bi thương, phẫn nộ, tuyệt vọng, hân hoan, từng bức tranh như đèn kéo quân hiện ra trước mắt.
Rất lâu trước đây, Lý Ngang từng oán trời trách đất, oán hận hoàn cảnh của mình, oán hận vận mệnh tàn nhẫn vô tình,
Vũng lầy tuyệt vọng phẫn nộ đen ngòm cướp đi tất cả ánh sáng hy vọng, từng chút một nhấn chìm, bóp nghẹt hắn.
Nếu năm đó không gặp Vương Tùng San và viện trưởng, ta sẽ thành hạng người gì?
Có lẽ sau khi Tiểu Cường chết, sẽ trượt dài, hoàn toàn bỏ qua giới hạn cuối cùng, mặc sức làm bậy,
Hưởng thụ niềm vui và sự kích thích của việc phá hoại, đùa bỡn quy tắc,
Âm thầm cuồng tiếu, nhìn thế giới bốc cháy,
Cuối cùng vì sự chán ghét bản thân và khuynh hướng tự hủy hoại mãnh liệt mà tự nguyện chết dưới tay những "đũng giả” chính nghĩa,
Vẽ dấu chấm hết cho vận mệnh bi ai của cá thể "Lý Ngang".
Lý Ngang xé đoạn xúc tu cuối cùng thành hai, dính chút bùn nhão, nở nụ cười nhàn nhạt,
Ngọn lửa giận vô hình dấy lên cùng ký ức trào dâng, dần tan biến.
Bình thản, kiên định, cảm ân.
Thế giới thực, đôi mắt đực ngầu của Lý Ngang lại trở nên trong trẻo, hắn chậm rãi thở ra một hơi, nhìn xuống mu bàn tay.
Hình tam giác đầm lầy biến mất, thay vào đó là một chiếc sọ tuần lộc phủ đầy rêu xanh đặt trên cỏ.
Đây mới thực sự là ấn ký thuộc về hắn.