Aml
Một bóng người văng tứ tung, đập mạnh vào một ống sắt lơ lửng đường kính hơn mười mét. Tiếng kim loại vặn xoắn rợn người vang lên, thân người tạo thành một cái hố lõm trên thân ống. Những chiếc đinh tán to bằng quả bóng rổ nối hai đầu ống vào vách tường rung bần bật, biến dạng.
Ầm!
Lại một bóng người bay tới, nện mạnh vào tường bê tông cốt thép. Bụi mù mịt, đá vụn văng tung tóe.
Đây là một hẻm núi rộng lớn, hai vách tường công trình kiến trúc tạo thành hình chữ V giao nhau. Dưới đáy hẻm núi rải rác hài cốt máy móc, trên không giăng đầy bậc thang lơ lửng và đường ống dẫn.
Những chiếc đèn khẩn cấp mờ ảo đọc theo bậc thang và đường ống là nguồn sáng duy nhất trong hẻm núi.
Nhờ ánh đèn, có thể lờ mờ thấy trên vách núi hai bên hẻm núi phun dòng chữ lớn gồm 55 ký tự.
"Hộc..."
David, chàng thanh niên tóc vàng anh tuấn, xếp thứ mười trong danh sách đặc vụ xử lý sự cố bất thường của FBI,
Hai tay chống vào vách bê tông, chật vật bò ra khỏi hố.
Quần áo của hắn vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có bộ âu phục phía trên đã rách nát tả tơi, để lộ ra tám múi cơ bụng cùng đường nhân ngư hoàn hảo, đủ khiến hàng triệu người phải thét lên.
Trên thực tế, một số khán giả ở thế giới thực đã thực sự thét lên – máy do thám phía trên hẻm núi đang trung thực truyền hình trực tiếp hình ảnh chiến đấu đến thế giới thực.
"... "
David dùng tay trái bám vào khe hở trên vách tường, tay phải buông thõng tự nhiên. Từ dưới đáy hẻm núi vọng lên tiếng xé gió, một cây trường mâu màu vàng bay nhanh trở về, nằm gọn trong tay phải của David.
"Cậu ổn chứ?"
David nhìn về phía hẻm núi phía trước mờ mút, không quay đầu lại hỏi.
"Chưa chết được."
Abe, người đàn ông tóc đen mắt xám xếp thứ tám, từ ống dẫn leo ra, giọng lạnh lùng đáp phía sau David.
Mái tóc dài đen nhánh xõa sau lưng hắn. Trên người dần hiện lên những hình xăm ma quỷ huyền ảo, tối nghĩa. Tất cả hình xăm dường như đang chậm rãi biến đổi hình dạng.
Hai người im lặng nhìn về phía trước. Một cơn gió nhẹ không biết từ đâu thổi đến, bị những mảnh kim loại sắc nhọn nhô ra từ đường ống vỡ cắt qua, tạo ra âm thanh thê lương.
Một bóng người lơ lửng giữa không trung, chậm rãi tiến đến.
Đó là một dáng người được bao bọc kín mít trong lớp vải màu đậm. Trên tay hắn cầm một thanh đao dài làm từ ngọc thạch màu lục.
Hàn Thủy Thạch, xếp thứ ba, thuộc Cục Sự Vụ Đặc Biệt.
Không một dấu hiệu báo trước, David động thủ.
Hắn vung tay, ném mạnh cây trường mâu vàng trong tay, đồng thời đạp mạnh vào vách bê tông, lao về phía Hàn Thủy Thạch.
Abe cũng lập tức hành động. Những hình xăm ma quỷ trên người hắn đồn về tay phải, hóa thành một khối vật chất đen tuyền không phản quang, nhanh chóng nén lại, tạo thành hình một thanh trường kiếm.
Còn chính hắn thì đập mạnh vào ống hợp kim, mượn lực đẩy ngược, lao về phía Hàn Thủy Thạch.
Keng keng keng keng keng…
Tiếng binh khí giao nhau vang vọng trong hẻm núi trống trải. Ba người giao chiến thành một đoàn, gần như hóa thành những cái bóng mờ, lướt nhanh qua địa hình phức tạp.
Máy do thám có thể theo kịp quỹ đạo vận động của ba người, nhưng nhịp độ chiến đấu của họ quá nhanh. Người xem theo dõi trận chiến qua màn hình điện tử căn bản không thể nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra.
Họ chỉ có thể nghe giọng bình luận viên với tốc độ cực nhanh, đại khái biết được cục diện thay đổi.
Ba người chơi đều giỏi cận chiến.
Hàn Thủy Thạch một mình đấu với hai người, không hề tỏ ra yếu thế. Thanh đao dài bằng ngọc thạch trong tay hắn vừa có thể chữa lành vết thương cho người sử dụng, dù vết thương lớn đến đâu cũng có thể khép lại ngay lập tức,
Vừa có thể phóng thích kịch độc chết người khi tiếp xúc với đối thủ,
Từng chút từng chút tích tụ lại, khiến đối thủ trúng độc lúc nào không hay.
Cơ bắp co rút, con ngươi giãn to, nội tạng co rút, máu đông lại, tủy xương tan rã...
Những độc tố phức tạp khó phân biệt thành phần cụ thể không ngừng ăn mòn cơ thể David và Abe.
Nếu hai người này không phải một người là người chơi chuyên về chữa bệnh, có thể chữa trị mọi loại bệnh tật,
Một người có cơ thể thoát ly phạm trù phàm nhân và không sợ đau đớn,
thì họ đã sớm bị bách bệnh quấn thân, suy yếu ngã xuống đất.
David lùi lại nửa bước, mượn Abe ngăn cản Hàn Thủy Thạch, vỗ mạnh vào ngực mình.
Phép thuật chữa trị xuyên thấu qua da thịt. Độc tố do ngọc thạch trường đao để lại bị máu bao bọc, ngưng tụ thành thực chất, theo lỗ chân lông bắn ra, như những mũi tên màu đỏ thẫm nhỏ bé và dày đặc, bắn phá cấu trúc kim loại xung quanh, tạo thành vô số lỗ thủng.
"Khụ khụ!"
David gắng sức ho khan, ho ra một cục máu tươi nửa đông đặc.
Tiếng thở hổn hển như ống bễ tàn tạ của hắn bị tiếng tim đập dữ dội che lấp.
Quá khoa trương...
Hắn và Abe, hai người chơi top 10 hợp lực, vậy mà cũng chỉ có thể duy trì thế cân bằng với Hàn Thủy Thạch.
Nghĩ đến việc trước đó, nhờ sự giúp đỡ của tổ chức, hắn đã có được một quyển trục kỹ năng cấp hoàn mỹ, cảm thấy có thể phối hợp với cây 【 Thẩm Phán Trường Mâu 】 này, sẽ có được sự tự tin để chiến thắng top 5, thậm chí top 3,
David không khỏi lộ ra nụ cười khổ.
Nhưng sự bất đắc dĩ này nhanh chóng biến thành sự kiên định.
Dù thế nào cũng phải giữ Hàn Thủy Thạch ở lại đây, không thể để hắn hội hợp với người của Cục Sự Vụ Đặc Biệt hoặc Dị Học Hội.
Nếu không, với năng lực trị liệu của hắn, một khi hội hợp với đồng đội,
Sẽ gây ra mối đe dọa to lớn cho các công hội đồng minh thuộc tập đoàn công nghiệp nặng Châu Âu trong giai đoạn thi đấu sau.
Nghĩ đến đây, David lại vỗ ngực, chữa lành lá phổi bị tổn thương như lúc ban đầu, dồn hết sức lực, đạp mạnh xuống đất, tấn công bất ngờ Hàn Thủy Thạch.
Hàn Thủy Thạch lơ lửng giữa không trung dường như cảm nhận được điều gì. Hắn đẩy tay về phía trước, độc tố tích tụ trong cơ thể Abe bộc phát trong nháy mắt, khiến da thịt và xương cốt hắn tan chảy như nến.
Vừa bức lui Abe, vừa khiến David không thể không từ bỏ tấn công, ưu tiên chữa trị đồng đội.
Sau đó, Hàn Thủy Thạch không thèm nhìn David và Abe, đột ngột quay người, giơ ngang thanh ngọc thạch trường đao trước mặt.
Keng ——
Trong hư không lặng lẽ xuất hiện một bóng người khôi ngô, đeo mặt nạ đầu lâu, khoác áo bào song sắc đỏ kim, vung lưỡi liềm khổng lồ chém xuống, chặn thanh ngọc thạch trường đao trong tay Hàn Thủy Thạch.
Agares, xếp thứ mười hai, thuộc Gen-Sys khoa học kỹ thuật sinh vật.
Cùng hắn xuất hiện còn có Cain, một người đàn ông tóc đen mắt xanh, trán khắc chữ Sumer cổ hình bầu dục, da hơi gầy, đang đứng trên một cầu thang lơ lửng.
Cain, xếp thứ mười ba, thuộc phòng thí nghiệm Prometheus.
"Xin lỗi, đến hơi trễ."
Cain ôn hòa cười nói, "Mới từ tầng 56 xuống, nơi đó dường như là cao nhất của cả tòa kiến trúc, phía trên nữa là vách tường hợp kim sâu không lường được."
Thấy hai người, biểu cảm căng thẳng của David dịu đi. Gen-Sys, Prometheus, tập đoàn công nghiệp nặng Châu Âu và Cục Sự Vụ Đặc Biệt thuộc FBI từ lâu đã ký kết hiệp ước hợp tác trước khi cuộc chiến đoạt cửa bắt đầu, bàn bạc xong việc phân chia lợi ích sau chiến tranh, đồng thời ngăn chặn các thế lực khác được lợi.
Bốn người chơi top 15 cùng xuất hiện, Hàn Thủy Thạch dù có lợi hại đến đâu, át chủ bài có nhiều đến đâu, nếu không có chi viện cũng chỉ có thể chịu thất bại hoặc đầu hàng bỏ cuộc.
David không hề cảm thấy xấu hổ hay khó xử khi người vây đánh, chỉ có còn sống mới có tư cách suy nghĩ về đạo nghĩa.
Hắn lập tức ấn tay lên da Abe, ngăn hắn tiếp tục tan rã, đồng thời lớn tiếng hô: "Cẩn thận, đao của hắn có độc!"
"Biết!"
Agares gầm nhẹ một tiếng, quanh thân bộc phát ma diễm, hóa thành hình dạng cá sấu khổng lồ, há cái miệng rộng như chậu máu, cắn xé Hàn Thủy Thạch.
Thanh ngọc chất trường đao trong tay Hàn Thủy Thạch lóe lên lực quang, tạo thành một lớp khiên năng lượng hình mũi khoan.
Mũi khoan nhắm ngay Agares, phun ra chùm sáng màu xanh lục, triệt tiêu ma diễm, đồng thời khiến Hàn Thủy Thạch nhanh chóng lùi lại.
Agares vung tay lên, đánh tan lục quang, đang muốn đuổi theo thì đột nhiên biến sắc. Năm ngón tay trái trống rỗng phóng thích lực đẩy, đẩy mình ra xa một khoảng, khó khăn lắm tránh được một đạo… tàn ảnh bắn nhanh đến từ phía dưới.
David, Abe và Cain đều biến sắc, nhìn lên mái vòm hình cung của hẻm núi. Nơi đó lặng lẽ nằm sấp một bộ dáng người tái nhợt.
Dáng người đó có đầu và tứ chi của người, tứ chi bò lổm ngổm như thằn lằn. Bề mặt tứ chi được bao bọc bởi một lớp vật liệu màu trắng giống như thú máy thông thường.
Các khớp nổi của tứ chỉ đều là hình cầu làm bằng kim loại đen.
Vật liệu tương tự cũng có trên chiếc cổ kỳ dị.
Phía sau cổ và lưng có một dải mảnh hình mũi nhọn màu đen nhô ra. Khuôn mặt giống như thú máy thông thường, đều là khuôn mặt người tái nhợt vô cơ chất. Hai mắt lóe lên những đốm sáng màu đỏ,
Bàn tay và bàn chân thì là cánh tay máy không có vật liệu bao bọc.
Đây tuyệt đối không phải thú máy.
David và Abe đã chạm trán với rất nhiều máy móc biến dị như dã thú khi lang thang ở tầng 55, còn tiêu diệt một đống. Những hài cốt nằm đưới đáy hẻm núi là minh chứng tốt nhất.
Karla Karla ——
Cánh tay máy cào qua bê tông.
Dáng người nằm trên mái vòm như thằn lằn chậm rãi đổi tư thế.
Chiếc cổ dài từ từ nâng lên. Đôi mắt lóe ra hồng quang, băng lãnh nhìn chằm chằm Agares.
Đến lúc này, Agares mới giật mình nhận ra bên hông mình bị buộc một chiếc đai lưng màu trắng, không biết từ lúc nào đã xuất hiện trong tay Hàn Thủy Thạch.
【 Đã kiểm tra, mục tiêu là cơ thể sống 】
【 Xác minh danh tính mục tiêu: Không đạt 】
【 Chương trình phán đoán: Kẻ xâm nhập 】
【 Sách lược: Tiêu diệt 】
[ Đang chấp hành ]
Giọng nữ mềm mại vang lên từ bụng hình người, giọng nói này không chỉ vang lên trên mái vòm hẻm núi,
mà còn vọng ra từ hai bên hẻm núi, từ những đường ống đứt gãy.
Năm, mười, mười lăm…
Tổng cộng mười chín cỗ hình người leo ra từ đường ống đứt gãy, im lặng nhìn Agares đã mất đai lưng.
“Cảnh vệ an toàn sao..."
David hít sâu một hơi, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt cây trường mâu vàng, trang bị cấp hoàn mỹ tên là 【 Thẩm Phán Trường Mâu 】 đột nhiên sáng lên lấp lánh.
Không chút do dự hay báo trước, nó bắn ra, xuyên qua Hàn Thủy Thạch… tàn ảnh.
Kẻ đến từ Cục Sự Vụ Đặc Biệt xếp thứ ba, tay phải cầm thanh ngọc chất trường đao, tay trái cầm chiếc đai lưng màu trắng trộm được từ chỗ Agares, cuối cùng phát ra một tiếng cười khẽ.
Thân hình hắn dần dần đồng hóa với gió nhẹ, bỏ qua chú ngữ của Cain và chủy thủ đen nhánh của Abe,
Biến mất không dấu vết.
Cùng với sự biến mất của Hàn Thủy Thạch,
Hai mươi cỗ cảnh vệ an toàn cũng từ các nơi bật lên, nhào về phía Agares giữa không trung.
Cùng lúc đó,
Từ tầng năm mươi sáu phía trên hẻm núi cũng vọng xuống những tiếng ầm ầm. Cả tòa hẻm núi rung chuyển dữ dội, vô số bê tông và mảnh vụn kim loại rơi xuống, như muốn chôn vùi hẻm núi hoàn toàn.
"Phía trên… xảy ra chuyện gì…"
Ở tầng năm mươi ba, một người phụ nữ vóc dáng cao gầy như siêu mẫu, mặc chế phục của Liên Minh Siêu Nhiên Toàn Cầu, ngước đầu nhìn lên mái vòm công trình kiến trúc đang không ngừng lay động.
Trong hốc mắt của nàng không có đôi mắt, thay vào đó là hai mảnh tinh vân mỹ lệ mê huyễn, phối hợp với mái tóc dài mềm mại, nhẹ nhàng, rực rỡ sắc màu xõa sau lưng,
Cả người như nữ thần bước ra từ tinh hải, thần thánh và cao quý.
Còn người phụ nữ đứng bên cạnh nàng thì có trớng mạo mộc mạc hơn nhiều, mặc áo jacket tối màu, tết tóc đuôi ngựa, bên mắt phải có một vết sẹo dựng đứng, toát ra vẻ kiên nghị và hào hùng.
Hai người lần lượt là Tinh Vân, xếp thứ ba mươi ba và Alena, xếp thứ hai mươi lăm, cùng thuộc Liên Minh Siêu Nhiên Toàn Cầu.
"Không biết."
Alena lắc đầu, không biểu cảm gì trên mặt, tiện tay nhặt lên bốn chiếc đai lưng từ dưới đất.
Hai người vừa mới đánh bại bốn người chơi thuộc tập đoàn công nghiệp nặng Châu Âu, khiến chúng phải đầu hàng bỏ cuộc khi sắp bại vong, truyền tống ra khỏi thế giới thất lạc. Một trong số đó còn là Thất Vũ Hải.
Dấu vết chiến đấu của hai bên cày xới mặt đất và vách tường mấy lần, hoàn toàn không nhận ra hình dạng ban đầu của khu vực.
Alena nhặt đai lưng lên, phủi phủi bụi bẩn, liếc nhìn tinh thể hình thoi bên trong thiết bị đai lưng, tự lẩm bẩm: "Bây giờ là ba giờ, bốn cái đai lưng, tổng cộng 84 giờ bột tinh thể…
Đủ cho một khoảng thời gian."
Nàng quay đầu nhìn về phía Tinh Vân, thản nhiên nói: "Đi thôi, đi tìm những người khác."
Tinh Vân cúi đầu nhìn đồng đội, khóe miệng nhếch lên một vòng cung, trêu đùa: "Ngươi nói những người khác là chỉ những học sinh của ngươi sao?
Hà?
Đặc biệt là hắn."
"Không phải."
Alena nói với giọng điệu đạm mạc, nhưng vành tai trắng nõn lại hơi đỏ lên, "Ta quan tâm tất cả học sinh của ta."
"Ta còn chưa nói là ai đâu."
Tinh Vân cười ha ha một tiếng, vỗ mạnh vào vai Alena, tùy ý nói:
"Yên tâm, bây giờ không có máy do thám quay người.
Nói thật thì ngươi cũng trưởng thành rồi, nên suy tính đến đại sự cả đời của mình đi.
Tên nhóc Cư Thiên Phú kia không tệ đâu, đáng tin, ổn trọng, dáng dấp cũng đẹp trai.
Tương lai đều có thể.
Tất cả mọi người đều là những kẻ liếm máu trên lưỡi đao, không cần để ý đến chuyện chênh lệch tuổi tác hay khác biệt văn hóa gì cả, thấy vừa mắt thì trực tiếp đến với nhau thôi.
Ngươi đừng cứ mãi tự ti, nhún nhường, đến lúc đó bị mấy con nhóc trong tổ ngươi nhanh chân đến trước thì ngươi sẽ cô độc sống quãng đời còn lại, đến chết cũng không có ai quét mộ cho ngươi."
"Ngươi nói xong chưa."
Alena có chút tức giận đẩy Tinh Vân ra, vừa định nhanh chóng rời đi thì chú ý tới ở đâu đó trong hố do chiến đấu tạo thành, có một vệt màu sắc sặc sỡ.
"Ừm?"
Tỉnh Vân đi tới cũng chú ý tới vệt màu sắc đó, nhíu mày, nâng hai tay hướng về hố,
Niệm động lực dễ dàng đẩy các mảnh máy móc vỡ ra, đào bới đất bùn, lộ ra nguồn gốc của vệt màu sắc sặc sỡ.
"Cái đó là…"
Tinh Vân hít sâu một hơi, dùng niệm động lực tinh tế như tay người, lôi ra một cái túi du lịch màu đen từ trong đất, và trong túi du lịch chỉ có duy nhất một món đồ.
Một quyển manga lộ ra một góc… bìa sách sặc sỡ.
Hai người trước đó đã thấy chiếc túi du lịch này, nó được đeo trên lưng một người chơi thuộc tập đoàn công nghiệp nặng Châu Âu.
Một số vật thể trong thế giới thất lạc có thể được bỏ vào ba lô, nhưng cũng có một số thứ, ví dụ như thiết bị hạt phóng xạ xác minh thân phận đang hoạt động bình thường, không thể cho vào bất kỳ đạo cụ chứa đựng không gian nào.
Sau khi người chơi đầu hàng bỏ cuộc, những vật phẩm không thể cho vào bất kỳ đạo cụ chứa đựng không gian nào sẽ bị bỏ lại tại chỗ.
Nói cách khác, ba lô và sách manga là do người chơi thuộc tập đoàn công nghiệp nặng Châu Âu kia có được ở thế giới này.
"…"
Tỉnh Vân và Alena nhìn nhau, không vội vàng kiểm tra ba lô và sách manga, mà dùng niệm động lực kéo khóa túi du lịch từng chút một, lấy quyển manga ra.
Bìa sách manga có màu sắc sặc sỡ, độ mới tinh không phù hợp với không gian tàn tạ xung quanh. Cả quyển manga không dày, mỗi trang giấy bên trong đều là giấy màu có chất liệu tương đối cứng.
Tiêu đề manga, được viết bằng chữ dị vực mà hai người có thể hiểu là: « Thời điểm quần tinh quy vị »
Bên cạnh tiêu đề có số hiệu ②.